NaStar9069
New member
Thật ra là, con người phải không ngừng nâng cao bản thân chứ nhỉ - khi bạn nghĩ mình giàu rồi đủ để tự cao tự đại, thì người khác không chỉ có tiền mà còn có học thức, thậm chí cả địa vị xã hội nữa đó Khi bạn có tiền nhưng không tự bảo vệ được mình, thứ mất đi không chỉ là tiền, mà còn có thể là cả mạng luôn á.
Thượng Hải, Trung Quốc - nơi ánh đèn màu lung linh về đêm, nơi tiền bạc và ước mơ đan xen, nơi mà bạn đi đâu cũng bắt gặp những cô gái xách đồ hiệu đầy tay. "Có tiền" chính là ấn tượng đầu tiên họ tạo ra.
Mỗi lần có ai hỏi tôi nghĩ gì về Thượng Hải, tôi đều nói:
Đừng ngưỡng mộ họ xách túi hàng hiệu, biết đâu bên trong lại rỗng tuếch
Đừng xem thường những người khiêm tốn, chưa chừng họ lại là những người giàu có thích sống tối giản.
Cũng đừng bao giờ đi khoe khoang mình giàu thế nào, nói không chừng trong lòng họ, bạn chỉ là một tên hề thích bốc phét thôi.
01
Tôi từng đọc được một câu chuyện trên mạng như này:
Trong ký túc xá của một trường đại học ở Bắc Kinh, Trung Quốc, có một nam sinh A, điều kiện gia đình khá giả, ăn uống mặc mốt toàn hàng hiệu, lại còn hay khoe khoang về ba mẹ mình nữa.
Có một lần, nhóm cùng ký túc xá rủ nhau đi thăm công viên động vật hoang dã Bắc Kinh. Đến nơi rồi, B - người phụ trách mua vé cho cả nhóm phát hiện ra vé đi mất tiêu.
Thấy áy náy, B đứng ra nhận trách nhiệm, nhưng vì không mang tiền theo nên phải vay A.
A "ra vẻ" lắm, nói rằng vì nể tình gia cảnh nhà B không tốt nên chỗ tiền này không cần trả lại, xem như lần này A mời cả nhóm luôn.
Sau đó, B vẫn trả tiền cho A, A cũng không từ chối.
Chớp mắt đến ngày tốt nghiệp, B hẹn mọi người ra cổng trường, nói muốn mời các bạn đi chơi để cảm ơn những năm tháng đại học đã giúp đỡ. Lúc này, mọi người mới thấy trước cổng trường là một chiếc BMW X3, B nói, đây là quà tốt nghiệp ba tặng mình
Sau này bọn họ mới phát hiện ra, B tuy không phải người Bắc Kinh nhưng ba của B lại sở hữu một công ty bất động sản ở Bắc Kinh, hơn nữa, ở quê cũng là đại gia có tiếng.
Thực ra, từ đầu đến cuối, B chưa bao giờ nói mình nghèo cả, chỉ có điều cậu ấy đã quen với cuộc sống đơn giản, không hoa lệ thôi.
Những người luôn tự cho mình là có tiền, đi đâu cũng khoe khoang mình giàu ra sao, một lúc nào đó sẽ phát hiện ra, sự khoe khoang của bạn trong mắt người khác chẳng qua chỉ là một trò hề
02
Quảng Đông, Trung Quốc những năm 80, 90 là nơi trật tự xã hội khá hỗn loạn, xã hội đen, cướp, trộm xảy ra như cơm bữa, mây đen che phủ cả bầu trời xã hội Quảng Đông lúc bấy giờ.
Hàng loạt vụ cướp kinh hoàng liên quan đến cả tính mạng con người xảy ra ngay cả ở thành phố phát triển như Thâm Quyến. Từ tháng 4/1993 đến tháng 6/1994, thành phố này liên tiếp xảy ra các vụ án mất tích bí ẩn, tài xế taxi bị giết vứt lại ở những nơi hoang vu.
Mọi người ban ngày ra đường cũng phải cẩn thận, dè dặt lắm.
Có người mang balo cũng bị người đi xe máy giật, chứ đừng nói đeo hoa tai, đeo vòng vàng... ai cũng phải dè dặt sợ bị giật lúc nào không hay
Kể từ đó, người Quảng Đông hình thành thói quen ăn vận đơn giản.
Thậm chí đến tận ngày nay, không khó để bắt gặp những người Quảng Đông chỉ mặc những chiếc áo phông đơn giản, đi dép xỏ ngón, trông vô cùng giản dị.
Không phải vì họ không có tiền, mà vì những ký ức về giai đoạn xã hội kinh hoàng đã ăn sâu vào tâm trí họ, ảnh hưởng đến cách xử thế của họ, và cả cách họ giáo dục con cái đời sau: nhất định phải khiêm tốn, dù sao thì tiền hết có thể kiếm, sĩ diện không có cũng chẳng sao, nhưng mạng mà mất thì không còn gì nữa.
03
Không biết bạn có để ý không, trong thực tế cuộc sống, những người càng có tiền càng là những người khiêm tốn.
Họ nói chuyện luôn rất ôn hòa, trên khuôn mặt luôn thường trực một nụ cười, khi xảy ra mâu thuẫn với mọi người, họ sẽ cố gắng lựa chọn nhượng bộ.
Lúc trước tôi nghĩ mãi không hiểu vì sao, bây giờ phát hiện ra, đây mới là trí tuệ của cuộc sống.
Cảnh giới càng cao, càng không quan tâm hư vinh, đối đãi chân thành với mọi người mới là "con đường đúng đắn"
Có người từng được cơ hội ăn cơm với tỷ phú Hồng Kông nổi tiếng, Lý Gia Thành.
Anh ấy kể, Lý tiên sinh trong suốt buổi tiệc đã ngồi lần lượt 4 bàn, nói chuyện rất thân thiện với từng người một, không vì ai đó không phải là ông bô lão giới thương nhân mà xem nhẹ. Mỗi bàn ngồi 15 phút là đứng dậy, nói xin lỗi tôi phải tới bàn khác ngồi một chút.
Mỗi bàn 15 phút, tổng cộng 4 bàn, vừa hay một tiếng đồng hồ.
Trước khi đi, Lý tiên sinh còn nói nhất định phải bắt tay tạm biệt với mọi người, ai cũng được bắt tay, ngay cả những nhân viên phục vụ ở đó, rồi tiễn mọi người ra thang máy, đợi thang máy đóng rồi mới rời đi.
Lý Gia Thành từng nói:
"Nói đơn giản thì, đi cầu việc làm ăn là chuyện khó, việc tự tìm đến bạn, làm sẽ đơn giản hơn nhiều. Một người, quan trọng nhất là phải cần cù, tiết kiệm. Phải tiết kiệm chính bản thân, đối xử với người khác khảng khái, đó là suy nghĩ của tôi. Chữ tín là phải giữ, bạn bè 'đủ dùng', cho đến ngày hôm nay, mỗi một đối tác làm ăn của tôi sau đó đều trở thành bạn bè của tôi, trước giờ chưa bao giờ xảy ra chuyện gì mâu thuẫn hay mất lòng đôi bên, về điểm này, tôi lấy đó làm vinh dự."
Đạo xử thế của Lý Gia Thành chính là sự thành tâm, thành ý.
Lý do Lý Gia Thành có thể đạt được thành công trên thương trường, không thể không liên quan đến tính cách của ông, chính sự hào phóng, hào sảng của ông giúp ông tỏa sáng trong lĩnh vực kinh doanh
Tuy nhiên, trong cuộc sống lại tồn tại không ít người chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân, thấy ai hữu ích sẽ lợi dụng tận cùng, thấy ai không còn giá trị lợi dụng liền "người dưng nước lã".
Có câu nói rất đúng, bạn đối xử với người khác ra sao, họ sẽ đối xử lại với bạn y như vậy.
Nếu bạn có gặp phải những bất hạnh trong cuộc sống hay thất bại trong sự nghiệp, hãy hồi tưởng lại mỗi lần đối nhân xử thế của bạn trước đó nhé.
04
Khiêm tốn, cũng có nghĩa là bạn càng trải nghiệm nhiều, bạn càng có thể nhận ra được những thiếu sót của bản thân, từ đó cải thiện bản thân và tôn trọng người khác hơn.
Nhiều khi, sự giàu có, địa vị và những lời nói của người khác đem lại cho chúng ta ảo giác, cho rằng mình hơn người, mình đã bước vào được top 5% những người giàu có trên thế giới.
Thực ra, con người cần không ngừng nâng cao, hoàn thiện bản thân -- khi bạn cho rằng mình đã có đủ tiền để vênh váo tự đắc, người khác không những có tiền, mà còn có học thức, thậm chí cả địa vị xã hội; khi bạn có tiền nhưng không thể bảo vệ mình, thứ mất đi không chỉ là tiền, mà thậm chí còn là cả tính mạng.
Đôi khi, khiêm tốn, không phải là nghèo, mà là sự bảo vệ thiết thực cho bản thân đấy
Nguồn: kenh14.vn