Vì sao đứa con ngoan hiền nhất lại hay bị bố mẹ mắng chửi nhiều nhất?

Con người mình có tâm lý kỳ lạ lắm nha: Nhận được sự giúp đỡ từ người xa lạ thì trân trọng vô cùng, nhưng lại coi sự hy sinh của con cái là "việc đương nhiên phải làm" Con cái giờ không sợ vất vả đâu, chúng chỉ sợ cái kiểu vất vả rã rời mà đổi lại chỉ toàn bị phủ nhận và trách móc thôi.

Trong nhiều gia đình có một thực tế đau lòng: Đứa con lo toan từ A đến Z, hy sinh nhiều nhất lại hay là đứa phải gánh nhiều ấm ức nhất luôn

Tâm lý học có cái thuật ngữ gọi là "Hiệu ứng hiệu suất giảm dần" đó. Kiểu sự chăm sóc liên tục từ năm này sang năm khác của đứa con ở gần, lâu dần trong mắt bố mẹ sẽ thành chuyện "bình thường phải thế mà" Còn đứa con ở xa thỉnh thoảng mới về nhưng khéo léo, miệng mật, chỉ cần mua một món quà nhỏ là bố mẹ khen suốt ngày luôn.

Không phải là bố mẹ ác ý đâu nha, mà đó là góc khuất của tâm lý:

Nơi trút giận an toàn: Bố mẹ về già phải đối diện với việc thể xác yếu dần và nỗi sợ bị cô đơn. Họ không dám nổi giận với đứa con ở xa vì sợ mối quan hệ vốn đã mỏng manh sẽ đứt gãy hẳn.

Sự "buông thả" tàn nhẫn: Mọi lo lắng, bực bội đều được đổ hết lên đứa con ở gần – người mà họ biết chắc sẽ không bao giờ bỏ rơi mình dù có thế nào.

Hệ quả: Trái tim đứa con sẽ nguội lạnh dần theo thời gian. Họ không bỏ mặc bố mẹ, nhưng sẽ thu mình lại: Ngừng chia sẻ, giảm tương tác, và cuối cùng mối quan hệ chỉ còn lại cái vỏ rỗng của "trách nhiệm thầm lặng"

f2021b7f5b08c0002dd2.jpg


Tư tưởng "nuôi con trai để phòng thân" giờ đang bị thực tế đập tan nha các bạn ơi! Một nghiên cứu kéo dài 7 năm chỉ ra: Khi con gái và con rể là người chăm sóc chính, mức độ hài lòng về tinh thần và cuộc sống của người già cao hơn 45% so với con trai, con dâu đó

Điều này chứng minh rồi: Chỗ dựa thực sự lúc về già không phụ thuộc vào giới tính, mà phụ thuộc vào chất lượng tình cảm nha! Đứa con sẵn sàng kiên nhẫn nghe bạn nói rambo, thầm lặng lo viện phí khi bạn ốm, đó mới là chỗ dựa thật sự, dù có thể họ không giỏi nói lời ngọt ngào đâu

Con người mình thường có tâm lý kỳ lạ lắm: Trân trọng sự giúp đỡ của người lạ, nhưng lại coi sự hy sinh của con cái là nghĩa vụ bắt buộc. Con cái không sợ vất vả, chúng chỉ sợ vất vả đủ thứ mà đổi lại chỉ toàn bị phủ nhận và trách móc

Trí tuệ lớn nhất của bố mẹ khi về già là phải nhận ra: Ai là người chỉ nhiệt tình làm màu bề nổi, ai là người thực sự gánh vác cốt lõi cho gia đình ✨

Sự "buông thả" cảm xúc của bố mẹ với đứa con ở gần thực chất là món quà vô giá mà đứa trẻ đó tặng cho bạn đó (vì nó cho bạn cảm giác an toàn để thể hiện mọi cảm xúc). Nhưng món quà nào cũng cần được nâng niu cả. Khi con mệt, hãy thể hiện sự thấu hiểu; khi con làm xong việc, đừng tiếc một lời "cảm ơn"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top