Vì không bênh vực mẹ kế trong vụ va quẹt, con gái lớn bị từ chối hồi môn: Câu bố đẻ nói mới đau xé lòng!

Nghe câu đó, tim mình như bị vắt kiệt, đau đến nghẹn ngào không kìm được nên mình đẩy cửa xông vào hét lên luôn...

Năm mình 6 tuổi, mẹ mình qua đời vì bệnh nặng. Mình cũng chẳng rõ mẹ bị bệnh gì, chỉ nhớ mẹ hay nằm liệt giường, người gầy yếu không ăn uống được, thỉnh thoảng lại phải vào viện. Mà hồi đó đi viện đâu có dễ như giờ, bố mình phải nhờ ông bác trong làng - 1 trong số ít người có xe máy - chở mẹ và bố vào tận thị trấn. Thế nên mỗi lần mẹ đi viện là cực kỳ tốn kém. Nhưng mẹ mình vẫn không vượt qua được bệnh tật. Mẹ mất khi tuổi còn rất trẻ...

Rồi bố mình lấy vợ hai. Mẹ kế đối xử với mình cũng ổn, gần như không quá thân thiết nhưng cũng chẳng xa lạnh. Bà lo đủ cơm ăn áo mặc cho mình không thua ai, thỉnh thoảng hỏi han chuyện học hành, bạn bè, nhưng thiếu đi sự gần gũi máu mủ nên giữa hai đứa mình gần như là kiểu tôn trọng nhau để sống chung. Kể cả khi bà sinh cho bố mình một trai một gái thì mình vẫn là chị cả có tiếng nói trong nhà.

2 năm trước, trên đường về nhà, mẹ kế va quẹt với một chiếc ô tô. Nguyên nhân là mẹ kế mình rẽ vào ngõ nhà nhưng không bật xi-nhan. Cũng may không có gì nghiêm trọng, chỉ trầy xước thâm tím tay chân, xe thì vỡ mảnh yếm nhỏ. Mẹ kế liền nằm nguyên tại chỗ để bắt người lái ô tô bồi thường. Bà gọi điện cho mình ra để tăng thêm sức ép vì bố mình đi làm và 2 em đi học chưa về, nhà chỉ có mình một mình.

Khi mình biết đầu đuôi câu chuyện, lại xem camera hành trình của ô tô thì mình hiểu người sai chính là mẹ kế. Xe của họ cũng bị móp 1 góc phần đầu, họ không bắt đền ngược lại nhà mình là đã may lắm rồi. Mình liền xin lỗi và để họ rời đi, tránh việc tắc đường.

ad8ce8cd1b00906aad00.jpg


Cũng chính vì việc này mà mẹ kế giận mình té ra Bà cho rằng xe to phải đền xe nhỏ, bà không cần biết mình có sai hay không, chỉ cần người nhà ra đủ đông là có thể gây sức ép buộc họ bồi thường. Lý lẽ của mẹ kế là người đi ô tô lắm tiền nhiều của, đền vài trăm ngàn cho mình sửa xe thì có đáng gì đâu.

Dù mình thuyết phục, giải thích đủ lời, bà vẫn hậm hực bỏ về nhà nằm, cơm tối không ăn. Mình phải bỏ tiền túi ra sửa xe cho mẹ kế, cũng mua thêm ít cao xoa bóp cho bà nhưng bà vẫn giận.

Cứ tưởng chuyện này chỉ là việc nhỏ, trôi qua rồi thôi. Không ngờ đêm hôm kia, mình tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của mẹ kế và bố mình...

Cuối tuần này là mình tổ chức đám cưới, thế nên mấy ngày gần đây mình khá bận rộn, cũng căng thẳng không ngủ được. Đêm qua mình định ra ngoài ban công hóng mát nên đi qua phòng của bố mẹ và nghe được sự việc liên quan tới mình. Bố mình hỏi mẹ kế đã mua vàng để trao cho mình trong ngày cưới chưa?

c12951a268d0f665f903.jpg


Mẹ kế liền nói: "Con gái anh là đứa tâm hướng ra ngoài, không biết bênh vực bảo vệ người nhà, tại sao em phải cho nó của hồi môn? Nó có biết thương người mẹ kế này đâu mà em phải thương nó. Anh có thì anh đi mà cho con gái anh".

Bố mình vội nói: "Anh làm gì có tiền. Tài chính trong nhà đều là em nắm cả, làm được đồng nào anh đưa cho em hết rồi còn đâu. Mẹ nó trước kia bệnh tật tiêu tốn bao nhiêu tiền của, không để lại được cho nó chút ít tài sản nào. Thôi, em thương tình con nó mồ côi mẹ từ nhỏ mà lo cho nó nốt lần này, để nhà chồng nó đỡ coi thường".

Nghe đến đây, trong lòng mình trào lên một nỗi đau tức, đắng nghét không thể kìm nén được nên mình đẩy cửa, xông vào hét lên: "Con không cần, con không cần tiền của 2 người". Nói xong, mình bỏ chạy, tới nhà bạn ở nhờ.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top