Gau2k88993
New member
Sau hơn 6 tháng im re như tờ, nàng dâu mới phát hiện sự thật khiến mình "đứng hình" luôn á
Trước giờ mình cứ nghĩ drama mẹ chồng - nàng dâu thường là vì chuyện tiền bạc, con cái hay phong cách sống khác nhau. Nhưng thật ra chỉ cần một đơn hàng hơn 200k cũng đủ làm cả nhà "đóng băng" suốt mấy tháng trời rồi Mình lấy chồng được hơn 2 năm, hiện vẫn sống chung với bố mẹ chồng.
Do công việc văn phòng khá bận, lúc nào cũng đi sớm về khuya, nên mình gần như "nghiện" mua sắm online. Từ đồ dùng cá nhân, đồ đi làm cho đến những món linh tinh, mình đều order trên mạng rồi gửi về nhà để bố mẹ chồng nhận giúp. Đa số các đơn đều COD trước, nên mình luôn nghĩ việc nhờ nhận hộ chỉ là chuyện bình thường lắm thôi. Cho đến một hôm, mình đặt một món đồ hơn 200k nhưng quên chưa thanh toán trước, đành nhắn mẹ chồng ứng tiền giúp. Dự định tối về sẽ gửi lại ngay, nhưng rồi bận quá quên thật luôn 
Sau hôm đó, thái độ của mẹ chồng với mình thay đổi rõ rệt ấy. Bà gần như không còn chủ động nói chuyện, mình chào thì bà gật, mình hỏi thì bà trả lời qua loa, thậm chí nhiều lúc im thin thít. Ban đầu mình nghĩ chắc bà mệt hoặc có chuyện gì không vui, nhưng một tuần rồi một tháng trôi qua, không khí trong nhà vẫn lạnh tanh như vậy. Mãi đến một tối đang dọn bàn làm việc, mình mới chợt nhớ ra số tiền 200k hôm nọ
Mình vội vàng xuống xin lỗi rồi đưa lại tiền cho mẹ chồng, nghĩ rằng mọi chuyện chắc sẽ "hết drama" ở đó. Nhưng không, bà vẫn giữ thái độ xa cách như cũ. Càng ngày mình càng ức chế, thậm chí bắt đầu nghĩ mẹ chồng quá chấp nhặt, chỉ vì con dâu quên trả 200k mà có thể lạnh nhạt suốt mấy tháng trời. Mình đi làm, tự lo cho bản thân, chưa bao giờ sống dựa vào ai, vậy mà chỉ một lần sơ suất đã bị nhìn như thể không biết điều
Nửa năm trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt ấy, mình gần như sống trong nhà chồng mà cảm giác như người dưng luôn. Có những hôm nghe tiếng shipper gọi cổng, mình còn thấy áp lực hơn cả khi nhận call từ sếp á Chồng mình biết chuyện nhưng chỉ bảo: "Chắc mẹ vẫn chưa nguôi, em cứ từ từ". Câu nói ấy chẳng giúp được gì ngoài việc khiến mình thấy mình cô độc hơn.
Rồi một chiều đi làm về sớm, mình vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với em chồng ngoài bếp. Bà thở dài bảo: "Không phải mẹ tiếc nó 200 nghìn. Mẹ giận vì ngày nào cũng thấy shipper đứng trước cổng, có hôm hai ba lượt. Đi làm có bao nhiêu mà tiêu kiểu ấy thì sau này biết để dành được gì. Cái đơn 200 nghìn hôm đó chỉ là giọt nước tràn ly thôi". Mình đứng sững sau cánh cửa, cảm giác như vừa bị ai đó "kéo tụt plot twist" khỏi suy nghĩ mình đã ôm suốt nửa năm qua
Hoá ra, thứ khiến mẹ chồng giận không phải số tiền mình quên trả, mà là cách sống của mình trong mắt bà. Với mình, đặt hàng online chỉ là cách mua sắm tiện lợi của người bận rộn; còn với mẹ chồng, việc ngày nào cũng có người giao hàng đến nhà lại đồng nghĩa với tiêu xài quá tay, không biết chắt bóp. Bà không nói thẳng, nhưng mỗi lần phải mở cổng nhận hộ vài đơn hàng, nhìn sân nhà chất thêm vài chiếc hộp, trong lòng bà lại tích thêm một chút sốt ruột
Còn mình thì vô tư nghĩ mọi thứ đều bình thường, thậm chí chưa từng tự hỏi liệu bố mẹ chồng có thấy phiền khi ngày nào cũng phải thay mình ký nhận đồ hay không. Mình xấu hổ vì nhận ra mình đã quá chủ quan, nhưng cũng thấy buồn vì suốt ngần ấy thời gian, mẹ chồng chọn cách im lặng thay vì nói rõ một lần để mình hiểu
Sáng hôm sau, mình xuống bếp sớm hơn thường lệ. Mẹ chồng đang nhặt rau, còn mình đứng cạnh rất lâu mới dám lên tiếng: "Mẹ ơi... chắc con làm mẹ mệt nhiều lắm phải không?". Bà không ngẩng lên ngay, còn mình cũng không biết câu nói đó có đủ để mở ra một cuộc trò chuyện thật sự hay không.
Nguồn: soha.vn
Trước giờ mình cứ nghĩ drama mẹ chồng - nàng dâu thường là vì chuyện tiền bạc, con cái hay phong cách sống khác nhau. Nhưng thật ra chỉ cần một đơn hàng hơn 200k cũng đủ làm cả nhà "đóng băng" suốt mấy tháng trời rồi Mình lấy chồng được hơn 2 năm, hiện vẫn sống chung với bố mẹ chồng.
Do công việc văn phòng khá bận, lúc nào cũng đi sớm về khuya, nên mình gần như "nghiện" mua sắm online. Từ đồ dùng cá nhân, đồ đi làm cho đến những món linh tinh, mình đều order trên mạng rồi gửi về nhà để bố mẹ chồng nhận giúp. Đa số các đơn đều COD trước, nên mình luôn nghĩ việc nhờ nhận hộ chỉ là chuyện bình thường lắm thôi. Cho đến một hôm, mình đặt một món đồ hơn 200k nhưng quên chưa thanh toán trước, đành nhắn mẹ chồng ứng tiền giúp. Dự định tối về sẽ gửi lại ngay, nhưng rồi bận quá quên thật luôn
Sau hôm đó, thái độ của mẹ chồng với mình thay đổi rõ rệt ấy. Bà gần như không còn chủ động nói chuyện, mình chào thì bà gật, mình hỏi thì bà trả lời qua loa, thậm chí nhiều lúc im thin thít. Ban đầu mình nghĩ chắc bà mệt hoặc có chuyện gì không vui, nhưng một tuần rồi một tháng trôi qua, không khí trong nhà vẫn lạnh tanh như vậy. Mãi đến một tối đang dọn bàn làm việc, mình mới chợt nhớ ra số tiền 200k hôm nọ
Mình vội vàng xuống xin lỗi rồi đưa lại tiền cho mẹ chồng, nghĩ rằng mọi chuyện chắc sẽ "hết drama" ở đó. Nhưng không, bà vẫn giữ thái độ xa cách như cũ. Càng ngày mình càng ức chế, thậm chí bắt đầu nghĩ mẹ chồng quá chấp nhặt, chỉ vì con dâu quên trả 200k mà có thể lạnh nhạt suốt mấy tháng trời. Mình đi làm, tự lo cho bản thân, chưa bao giờ sống dựa vào ai, vậy mà chỉ một lần sơ suất đã bị nhìn như thể không biết điều
Nửa năm trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt ấy, mình gần như sống trong nhà chồng mà cảm giác như người dưng luôn. Có những hôm nghe tiếng shipper gọi cổng, mình còn thấy áp lực hơn cả khi nhận call từ sếp á Chồng mình biết chuyện nhưng chỉ bảo: "Chắc mẹ vẫn chưa nguôi, em cứ từ từ". Câu nói ấy chẳng giúp được gì ngoài việc khiến mình thấy mình cô độc hơn.
Rồi một chiều đi làm về sớm, mình vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện với em chồng ngoài bếp. Bà thở dài bảo: "Không phải mẹ tiếc nó 200 nghìn. Mẹ giận vì ngày nào cũng thấy shipper đứng trước cổng, có hôm hai ba lượt. Đi làm có bao nhiêu mà tiêu kiểu ấy thì sau này biết để dành được gì. Cái đơn 200 nghìn hôm đó chỉ là giọt nước tràn ly thôi". Mình đứng sững sau cánh cửa, cảm giác như vừa bị ai đó "kéo tụt plot twist" khỏi suy nghĩ mình đã ôm suốt nửa năm qua
Hoá ra, thứ khiến mẹ chồng giận không phải số tiền mình quên trả, mà là cách sống của mình trong mắt bà. Với mình, đặt hàng online chỉ là cách mua sắm tiện lợi của người bận rộn; còn với mẹ chồng, việc ngày nào cũng có người giao hàng đến nhà lại đồng nghĩa với tiêu xài quá tay, không biết chắt bóp. Bà không nói thẳng, nhưng mỗi lần phải mở cổng nhận hộ vài đơn hàng, nhìn sân nhà chất thêm vài chiếc hộp, trong lòng bà lại tích thêm một chút sốt ruột
Còn mình thì vô tư nghĩ mọi thứ đều bình thường, thậm chí chưa từng tự hỏi liệu bố mẹ chồng có thấy phiền khi ngày nào cũng phải thay mình ký nhận đồ hay không. Mình xấu hổ vì nhận ra mình đã quá chủ quan, nhưng cũng thấy buồn vì suốt ngần ấy thời gian, mẹ chồng chọn cách im lặng thay vì nói rõ một lần để mình hiểu
Sáng hôm sau, mình xuống bếp sớm hơn thường lệ. Mẹ chồng đang nhặt rau, còn mình đứng cạnh rất lâu mới dám lên tiếng: "Mẹ ơi... chắc con làm mẹ mệt nhiều lắm phải không?". Bà không ngẩng lên ngay, còn mình cũng không biết câu nói đó có đủ để mở ra một cuộc trò chuyện thật sự hay không.
Nguồn: soha.vn