Làm bố mẹ là vậy đó, suốt đời muốn buông tay mà chẳng được luôn á
Chị năm nay đã 55 tuổi rồi, sống ở một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Nhiều bạn bè cùng tuổi giờ đã an hưởng tuổi già, sáng đi tập thái cực quyền, chiều ngồi tán gẫu đánh mạt chược vui lắm. Nhưng chị thì khác - hai năm vừa rồi, chị gần như "định cư" luôn ở Bắc Kinh, quanh quẩn trong căn hộ của con gái để lo cho đứa cháu ngoại đầu lòng mới sinh.
Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ai từng nuôi baby sơ sinh đều hiểu nỗi khổ Đêm thức dậy ba, bốn lần cho cháu bú, ngày nấu cháo nấu canh cho con gái ăn đủ chất, giặt giũ tã lót, dọn dẹp nhà cửa... Thành phố hiện đại thật đấy, nhưng trong mắt chị chỉ có bốn bức tường, tiếng khóc trẻ con và mùi sữa công thức thôi.
Hai năm trôi qua, tóc chị bạc thêm, lưng cũng còng hơn hẳn. Cháu ngoại giờ đã lon ton chạy được rồi, líu lo gọi "Ngoại ơi" nghe mà tan chảy luôn á Con gái thì quay lại với công việc, con rể thì bận rộn kiếm tiền. Nhiều hôm chị nghĩ, thôi cố gắng thêm ít lâu, khi cháu đủ tuổi đi nhà trẻ chị sẽ về quê, sống đời mình, trồng mấy luống rau, nuôi thêm con gà mái cho thanh thản.
Cuối cùng, ngày đó cũng đến rồi! Con gái, con rể đưa chị ra bến xe. Chị nghĩ trong bụng chắc các con sẽ tặng chút tiền bồi dưỡng - không phải tham lam gì đâu, nhưng hai năm trời, sức lực, thời gian đều dồn cả cho gia đình nhỏ ấy mà. Ở quê, bạn bè chị khi đi chăm cháu trên thành phố, lúc về con cái ít nhiều cũng biếu chút tiền gọi là báo hiếu.
Thế nhưng plot twist ở đây nè! Con rể chị lại đưa cho chị một chiếc hộp nhỏ, màu đỏ, buộc ruy băng tinh tươm. Chị sững người luôn. Trong đầu còn nghĩ: "Hay là đôi vòng tay vàng? Hay là cái gì đó kỷ niệm?"
Chị mở hộp ra. Bên trong không có tiền, cũng chẳng có vàng bạc gì cả. Chỉ có một tấm giấy in kết quả siêu âm đen trắng, với hình ảnh một bào thai bé nhỏ.
Chị tối tăm mặt mũi luôn Ngực như hụt hơi. Miệng lắp bắp:
- Lại… lại nữa sao?
Con gái nhìn chị, e dè nhưng vẫn nắm tay chồng, gật đầu. Con rể thì cười, giọng đầy hãnh diện:
- Mẹ, chúng con muốn cháu ngoại có em, gia đình đông vui hơn ạ.
Chị cười không nổi luôn Tim thì nặng trĩu. Chị thương con gái mình. Mới sinh đứa đầu chưa bao lâu, sự nghiệp đang hồi khởi sắc, thân thể còn chưa hồi phục hẳn, giờ lại tiếp tục mang thai. Chị thương cháu ngoại, còn quá nhỏ để hiểu chuyện, sắp phải san sẻ tình thương của cha mẹ rồi. Và chị thương chính mình - những ngày tháng yên ổn ở quê, vừa mới thấy ló dạng thì lại xa vời mất tiêu
Con rể nhìn nét mặt chị, tưởng chị cảm động quá nên nghẹn ngào. Anh còn nói thêm:
- Mẹ yên tâm, lần này con sẽ thuê người giúp việc. Mẹ không cần vất vả như trước nữa đâu ạ.
Nhưng chị biết mà, người giúp việc nào có thể thay thế bàn tay của bà ngoại được? Lúc nửa đêm con gái đau lưng, lúc cháu ốm sốt, liệu họ có thương con như chị thương cháu không? Nghĩ đến viễn cảnh lại quay về căn hộ chật hẹp, ngày đêm xoay vòng với tiếng khóc trẻ nhỏ, chị thấy chân mình như rụng rời.
Chị không trách con gái, cũng không trách con rể. Các con có quyền mơ về một gia đình đông con, có quyền tìm hạnh phúc theo cách của họ. Nhưng trái tim một người mẹ trung niên như chị, vừa mới thở phào, đã lại thêm một lần nặng gánh rồi
Trên chuyến xe về quê, tấm giấy siêu âm vẫn nằm trong túi xách. Chị cứ nhìn ra ngoài cửa kính, phố xá lùi lại phía sau. Lòng chị rối bời: niềm vui, nỗi lo, thương con, thương cháu, xen lẫn cả chút ích kỷ riêng của bản thân.
Có lẽ, làm bố mẹ, suốt đời đều không thể buông tay được
Nguồn: kenh14.vn