Về quê họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng ra luật "cấm flex" nhưng mọi người vẫn nhiệt tình khoe, tôi liền tặng ngay bài học trị giá 50 triệu đồng!

CunLovely6158

New member
6994c1abf2ad61128a3c.jpg


Chán không chịu được cảnh mấy người giàu cứ khoe khoang nên anh chàng này đã quyết định dạy cho họ một bài học xứng đáng luôn nha!

Anh Trương đang làm giám đốc bộ phận của một công ty, vừa rồi anh về dự buổi họp mặt kỷ niệm 20 năm tốt nghiệp cấp 3 do lớp mình tổ chức. Nhưng lần họp lớp này lại khiến anh thất vọng vô cùng.

Dưới đây là câu chuyện của anh được chia sẻ trên Toutiao đang gây sốt mạng xã hội nè!

*

Hồi 19 tuổi, mình tốt nghiệp THPT. Lúc đó nhờ học khá tốt nên đã vào được một trường đại học danh tiếng. Sau khi ra trường, mình làm việc ở một công ty, cố gắng từng ngày, từ nhân viên cơ sở đến giờ làm giám đốc luôn rồi.

Năm nay tròn 20 năm tốt nghiệp cấp 3. Hai tuần trước, lớp trưởng đề nghị tổ chức tiệc họp lớp để đám bạn có dịp gặp lại nhau. Dù sao cũng lâu rồi chưa gặp, ai đang sống ra sao cũng chẳng rõ lắm.

2b4af5e7da01b94f40d5.jpg


Vì vậy dưới sự tổ chức của lớp trưởng, mọi người đồng ý tụ tập tối thứ bảy ở một nhà hàng. Để đảm bảo buổi tiệc diễn ra chill nhất có thể, lớp trưởng còn nhắc đi nhắc lại trong group: Mọi người chỉ chia sẻ kỷ niệm xưa thôi nha, đừng khoe khoang hay so đo gì hết, tránh mất lòng nhau.

Về chi phí thì chia đều cho tất cả nhen!

Đến ngày hẹn, chỉ có khoảng 30 người trong lớp 45 người đến tham dự, những người còn lại thì từ chối vì nhiều lý do. Những ai không đến thì mọi người cũng hiểu ngầm lý do rồi nên không ai nhắc đến.

Khi mình đến khách sạn và bước vào phòng ăn, vibe nó sai sai ấy. Tuy nói là họp lớp nhưng thấy rõ là lớp đã chia thành hai phe rồi.

Những người khá giả ngồi vào một bàn đầy chìa khóa xe sang và thuốc lá hàng hiệu.

Còn bên kia, mấy bạn khác chỉ cúi đầu lướt điện thoại, thỉnh thoảng tám chuyện vài câu rồi thôi. Các bạn nữ thì tụm năm tụm ba khoe về chồng con, flex về mấy trường mà tốn hàng chục triệu mỗi tháng để cho con học.

Mình đứng trước cửa phòng lâu lắm, không biết ngồi đâu cho hợp. Sau đó, lớp trưởng nhìn thấy liền kéo mình vào bàn của hội nhà giàu luôn. Và từ đây, những cảnh tượng éo le xảy ra khiến mình đau lòng về thực tế quá trời!

Bàn này toàn người xịn sò: quan chức cơ quan nhà nước, lãnh đạo trường học và các ông chủ thành đạt. Tuy hơi khó chịu nhưng mình nghĩ bữa ăn cũng không lâu lắm, cứ im lặng ăn cho xong.

Một lúc sau, mọi người nâng ly chúc mừng nhau. A - người ngồi cạnh mình đang làm hiệu trưởng một trường cấp 2 trọng điểm, cũng là người được tôn sùng nhất. Trong bữa ăn, rất nhiều người cầm ly rượu qua chào hỏi A, chủ yếu là nhờ A giúp con cái vào trường học.

B - người ngồi đối diện mình cũng được yêu thích không kém. Mình nhớ hồi học thì bạn này thành tích không cao, nhưng sau khi ra trường, B khởi nghiệp và may mắn thành công. Giờ B là chủ công ty, giàu sụ nên việc mọi người vây quanh cũng dễ hiểu.

Nhưng càng được tâng bốc thì càng kênh kiệu, thậm chí bắt đầu "dạy đời" bạn bè. B giống như đang tổ chức buổi hội thảo, khoe cách kinh doanh kiếm tiền, chê mấy anh em trong lớp không có chí tiến thủ nên giờ vẫn nghèo.

293d8b5f2df6744a8659.jpg


Nghe nhiều quá mình càng bực, nghĩ phải cho hắn một bài học mới được! Mình liền nịnh vài câu rồi nói: "B ơi, cậu đúng là tấm gương cho cả lớp học tập đấy! Mình nghe cậu mới kiếm được khoản khủng nhờ đầu tư cổ phiếu và bất động sản phải không?".

B liền vênh mặt: "Cậu đúng là cập nhật thông tin nhanh đấy".

"Hay là hôm nay, cậu phát lộc cho cả lớp hưởng chút được không nè. Mình thấy nhà hàng này nhiều đặc sản mà mọi người không dám gọi, có khi nhiều bạn chưa được nếm lần nào đó", mình vừa nói vừa nháy mắt với hội bên bàn "nghèo". Thấy vậy, mọi người đồng loạt cổ vũ B mở hầu bao khao cả lớp.

B lúng túng, không dám từ chối vì sợ mất hình tượng nên đành gật đầu vui vẻ. "Ừ, có đáng là bao so với thu nhập của tớ. Mọi người cứ gọi thoải mái nè".

Thế là mình cùng vài bạn bắt đầu gọi la liệt các món ngon và rượu vang. Từ lúc này, buổi họp lớp chính thức thuộc về hội "nghèo" và vui vẻ theo đúng nghĩa của nó luôn! Còn B thì câm nín, gương mặt sầm lại vì tiếc tiền rồi.

Đến lúc thanh toán, chúng mình đồng loạt gửi lời cảm ơn đến B, thậm chí còn tặng một tràng pháo tay thật to để cổ vũ nữa nha!

Mình liếc hóa đơn, thấy tổng cộng lên tới 50 triệu đồng. Có lẽ số tiền này không làm hắn mất máu lắm, nhưng chắc chắn đủ để mua một bài học: đừng khoe khoang và chê bai bạn bè!

Từ đó, mình không bao giờ tham gia buổi họp lớp nào nữa. Đơn giản là không chịu được thứ tình bạn giả tạo mà họ tạo ra. Có lẽ, mình cứ sống tốt cho bản thân mình thì hơn.

Theo Toutiao

37c7a8edc43c4cfd0c25.png


3be7d6fe8734fab28b34.png


53135a6c7531aac65a53.png


e3e5f3e804500055fd74.png


e2837fc4f0a2f6ca3302.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top