Mùa Tết đang cận kề, những câu chuyện về việc về quê ăn Tết và đoàn tụ gia đình vẫn luôn là topic nhận được siêu nhiều sự quan tâm từ cư dân mạng.
Một tài khoản ẩn danh vừa đăng tải câu chuyện tâm sự trong hội nhóm những câu chuyện buồn dịp Tết trên Weibo đang viral khắp mạng xã hội.
"Không phải ai cũng may mắn có nhà để về dịp Tết và khi vẫn còn bố mẹ nhưng chẳng thể có một gia đình trọn vẹn là cảm giác gì?"... những dòng mở đầu chứa đầy tâm sự của cô gái trẻ ngay lập tức chạm đến trái tim người đọc.
"Mình xin phép mọi người được giấu tên để có thể thoải mái hơn khi chia sẻ câu chuyện của mình. Thật lòng mà nói, những điều mình sắp tâm sự sau đây cũng chẳng phải mong cầu ai đó sẽ giúp đỡ, chỉ là mình muốn tìm một nơi để trút hết nỗi lòng này thôi.
Nói sơ qua về bản thân, năm nay mình 25 tuổi, không học đại học mà từ nhà quê lên Tân Cương đi làm từ năm 20 tuổi. Một năm, nếu gia đình có sự kiện trọng đại gì mình mới về nhà một lần. Có năm, dịp Tết mình cũng chẳng buồn về, một là vì không có tiền, thứ hai, gia đình mình không hạnh phúc.
Bố trong ký ức của mình là một người cha, người chồng tồi tệ. Ông ấy suốt ngày nhậu say xỉn, còn hay đánh mắng mẹ con mình. Anh trai mình sau khi lấy vợ thì đi ở rể. Nhà còn có bà nội, nhưng bà cũng không ưa mẹ con mình, từng nói nuôi con gái chỉ tổ tốn cơm, sau này như bát nước hắt đi
Nói chung, chỉ có mẹ là lý do duy nhất khiến mình muốn ở nhà. Nhưng nhà nghèo, nên mình đành phải lựa chọn xa gia đình, đi làm kiếm tiền. Tết năm nay, vì nghe tin bà nội bị tai biến phải nằm liệt giường, mẹ mình cũng vừa bị ngã do đi làm đồng, và cũng 2 năm rồi chưa về nhà nên mình đã quyết định không làm thêm dịp Tết, về gặp mẹ.
Song, mình không gọi điện báo vì muốn tạo bất ngờ cho cả nhà, hơn nữa, mẹ mình cũng bận trăm công nghìn việc.
Vượt 5.000km từ Tân Cương về Quảng Đông, tính cả quãng đường đi vào nhà mình, trong một vùng quê nghèo. Hôm đó, mình về đến cửa nhà cũng đã khá muộn, khoảng gần 9h tối. Vừa bước đến cổng, mình đã nghe thấy tiếng bố uống say xỉn và đang chửi rủa, lòng mình như đau thắt lại
Bao nhiêu năm rồi mà ông ấy vẫn như vậy. Để tránh mặt bố lúc đang say, mình xách đồ đạc đi vòng ra sau, từ căn bếp chật chội đi lên là căn phòng của bà. Mình như chết lặng khi nhìn thấy mẹ mình vừa lau nước mắt vừa vật lộn chăm bà nội đang nằm liệt giường, hết cho ăn lại chuyển qua thay tã mà chẳng có lấy một ai đỡ đần.
"Mày vô tích sự, vì mày mà bà ấy đổ bệnh, tự mà chăm đi", tiếng bố mình vẫn văng vẳng.
Mình đau đớn vô cùng, mình thấy mình như là đứa bất hạnh nhất trên đời này. Nhà nghèo, bố nghiện rượu, giờ bà cũng ngã bệnh. Mình lại nghe được tiếng bố hét lớn: "Ngày mai, thằng Tuấn (anh trai) cùng vợ và con về, bà nấu món gì ngon ngon cho nó, chứ con gái bà năm nay chắc không về đâu ha. Nó gửi tiền là được, về chỉ khiến nhà thêm chật chội".
Mình nhìn quanh nhà, đúng thật như lời ông ấy nói. Căn nhà bao năm vẫn vậy nhưng giờ càng trở nên bức bối và chật chội hơn, chẳng có nổi một chỗ ngủ cho tử tế. Đã thế, khi không khí Tết đang đến gần mà đứng trong căn nhà này, mình chỉ toàn ngửi thấy mùi ẩm mốc, mùi của rượu...
Mình tự hỏi mình còn lý do gì để ở lại đây nữa, thế là mình để quà xuống đất, quay ra, đi bộ ra đầu làng thuê một phòng trọ ngủ qua đêm, sáng mai bắt chuyến xe sớm trở lại thành phố. Mình còn nhớ ngày hôm đó bản thân đã khóc rất nhiều
Thật lòng mà nói nó chẳng phải cú sốc gì, vì mình cũng đã quá quen thuộc với gia cảnh của mình. Tuy nhiên, cứ mỗi lần trở về căn nhà đó, tất cả mọi bi thương của cuộc đời mình lại hiện lên rõ rệt hơn và mình cũng thương mẹ mình nhiều hơn. Mình còn nhớ như in bóng lưng bà gầy còm đi, tóc cũng đã bạc màu đi rất nhiều.
Cứ tưởng tượng 1 năm 365 ngày và ngày nào bà ấy cũng sống trong cảnh đó, điều đó khiến mình càng đau buồn hơn. Có lẽ thứ duy nhất níu kéo mẹ mình ở trong cuộc hôn nhân này là vì tình nghĩa chăng. Bởi, khoảng 10 năm trước, bố mình cũng là một người đàn ông tử tế, yêu vợ thương con, song, sau biến cố vỡ nợ, ông ấy như biến thành một người khác, tồi tệ như bây giờ.
Hiện tại, khi chia sẻ những dòng này, mình cũng đã vực dậy được tinh thần của mình. Mục tiêu bây giờ của mình rõ ràng hơn bao giờ hết. Mình muốn đi làm bất kể ngày thường hay lễ Tết, kiếm thật nhiều tiền, sau đó thuê 1 căn nhà trọ khang trang hơn, đón mẹ lên đây ở, thoát khỏi cái nhà đó.
Khi ngồi trên xe quay trở lại thành phố, mình dặn lòng sẽ đi làm xuyên Tết, không nghỉ ngày nào. Lương làm Tết sẽ được nhân 3, nhân 4, cộng thêm số tiền dành dụm mấy năm qua, và thời gian mình đi làm sắp tới, chắc hẳn ngày mình đón mẹ mình lên đây không còn xa nữa đâu.
Không thể cứ sống mãi như thế được, mẹ mình đã khổ lắm rồi...".
Câu chuyện của cô gái sau khi chia sẻ lên mạng xã hội đã nhận về siêu nhiều sự quan tâm từ netizen. Có nhiều người cho hay họ vô cùng đồng cảm với những tâm sự của cô gái này, bởi đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Song, ai cũng khâm phục nghị lực của cô gái. Thay vì than trách số phận thì sao không dành thời gian đó, đi làm, kiếm tiền để có một cuộc sống tốt đẹp hơn
Mỗi chúng ta đều không có quyền chọn cha mẹ cho mình, không chọn nơi mình sinh ra nhưng đều có quyền quyết định cuộc đời của mình. Vì thế, nếu bạn không may mắn có được một gia đình hạnh phúc, có điều kiện về kinh tế thì cũng không phải là lỗi của bạn, nên đừng tự trách mình.
Nguồn: soha.vn
Một tài khoản ẩn danh vừa đăng tải câu chuyện tâm sự trong hội nhóm những câu chuyện buồn dịp Tết trên Weibo đang viral khắp mạng xã hội.
"Không phải ai cũng may mắn có nhà để về dịp Tết và khi vẫn còn bố mẹ nhưng chẳng thể có một gia đình trọn vẹn là cảm giác gì?"... những dòng mở đầu chứa đầy tâm sự của cô gái trẻ ngay lập tức chạm đến trái tim người đọc.
"Mình xin phép mọi người được giấu tên để có thể thoải mái hơn khi chia sẻ câu chuyện của mình. Thật lòng mà nói, những điều mình sắp tâm sự sau đây cũng chẳng phải mong cầu ai đó sẽ giúp đỡ, chỉ là mình muốn tìm một nơi để trút hết nỗi lòng này thôi.
Nói sơ qua về bản thân, năm nay mình 25 tuổi, không học đại học mà từ nhà quê lên Tân Cương đi làm từ năm 20 tuổi. Một năm, nếu gia đình có sự kiện trọng đại gì mình mới về nhà một lần. Có năm, dịp Tết mình cũng chẳng buồn về, một là vì không có tiền, thứ hai, gia đình mình không hạnh phúc.
Bố trong ký ức của mình là một người cha, người chồng tồi tệ. Ông ấy suốt ngày nhậu say xỉn, còn hay đánh mắng mẹ con mình. Anh trai mình sau khi lấy vợ thì đi ở rể. Nhà còn có bà nội, nhưng bà cũng không ưa mẹ con mình, từng nói nuôi con gái chỉ tổ tốn cơm, sau này như bát nước hắt đi
Nói chung, chỉ có mẹ là lý do duy nhất khiến mình muốn ở nhà. Nhưng nhà nghèo, nên mình đành phải lựa chọn xa gia đình, đi làm kiếm tiền. Tết năm nay, vì nghe tin bà nội bị tai biến phải nằm liệt giường, mẹ mình cũng vừa bị ngã do đi làm đồng, và cũng 2 năm rồi chưa về nhà nên mình đã quyết định không làm thêm dịp Tết, về gặp mẹ.
Song, mình không gọi điện báo vì muốn tạo bất ngờ cho cả nhà, hơn nữa, mẹ mình cũng bận trăm công nghìn việc.
Vượt 5.000km từ Tân Cương về Quảng Đông, tính cả quãng đường đi vào nhà mình, trong một vùng quê nghèo. Hôm đó, mình về đến cửa nhà cũng đã khá muộn, khoảng gần 9h tối. Vừa bước đến cổng, mình đã nghe thấy tiếng bố uống say xỉn và đang chửi rủa, lòng mình như đau thắt lại
Bao nhiêu năm rồi mà ông ấy vẫn như vậy. Để tránh mặt bố lúc đang say, mình xách đồ đạc đi vòng ra sau, từ căn bếp chật chội đi lên là căn phòng của bà. Mình như chết lặng khi nhìn thấy mẹ mình vừa lau nước mắt vừa vật lộn chăm bà nội đang nằm liệt giường, hết cho ăn lại chuyển qua thay tã mà chẳng có lấy một ai đỡ đần.
"Mày vô tích sự, vì mày mà bà ấy đổ bệnh, tự mà chăm đi", tiếng bố mình vẫn văng vẳng.
Mình đau đớn vô cùng, mình thấy mình như là đứa bất hạnh nhất trên đời này. Nhà nghèo, bố nghiện rượu, giờ bà cũng ngã bệnh. Mình lại nghe được tiếng bố hét lớn: "Ngày mai, thằng Tuấn (anh trai) cùng vợ và con về, bà nấu món gì ngon ngon cho nó, chứ con gái bà năm nay chắc không về đâu ha. Nó gửi tiền là được, về chỉ khiến nhà thêm chật chội".
Mình nhìn quanh nhà, đúng thật như lời ông ấy nói. Căn nhà bao năm vẫn vậy nhưng giờ càng trở nên bức bối và chật chội hơn, chẳng có nổi một chỗ ngủ cho tử tế. Đã thế, khi không khí Tết đang đến gần mà đứng trong căn nhà này, mình chỉ toàn ngửi thấy mùi ẩm mốc, mùi của rượu...
Mình tự hỏi mình còn lý do gì để ở lại đây nữa, thế là mình để quà xuống đất, quay ra, đi bộ ra đầu làng thuê một phòng trọ ngủ qua đêm, sáng mai bắt chuyến xe sớm trở lại thành phố. Mình còn nhớ ngày hôm đó bản thân đã khóc rất nhiều
Thật lòng mà nói nó chẳng phải cú sốc gì, vì mình cũng đã quá quen thuộc với gia cảnh của mình. Tuy nhiên, cứ mỗi lần trở về căn nhà đó, tất cả mọi bi thương của cuộc đời mình lại hiện lên rõ rệt hơn và mình cũng thương mẹ mình nhiều hơn. Mình còn nhớ như in bóng lưng bà gầy còm đi, tóc cũng đã bạc màu đi rất nhiều.
Cứ tưởng tượng 1 năm 365 ngày và ngày nào bà ấy cũng sống trong cảnh đó, điều đó khiến mình càng đau buồn hơn. Có lẽ thứ duy nhất níu kéo mẹ mình ở trong cuộc hôn nhân này là vì tình nghĩa chăng. Bởi, khoảng 10 năm trước, bố mình cũng là một người đàn ông tử tế, yêu vợ thương con, song, sau biến cố vỡ nợ, ông ấy như biến thành một người khác, tồi tệ như bây giờ.
Hiện tại, khi chia sẻ những dòng này, mình cũng đã vực dậy được tinh thần của mình. Mục tiêu bây giờ của mình rõ ràng hơn bao giờ hết. Mình muốn đi làm bất kể ngày thường hay lễ Tết, kiếm thật nhiều tiền, sau đó thuê 1 căn nhà trọ khang trang hơn, đón mẹ lên đây ở, thoát khỏi cái nhà đó.
Khi ngồi trên xe quay trở lại thành phố, mình dặn lòng sẽ đi làm xuyên Tết, không nghỉ ngày nào. Lương làm Tết sẽ được nhân 3, nhân 4, cộng thêm số tiền dành dụm mấy năm qua, và thời gian mình đi làm sắp tới, chắc hẳn ngày mình đón mẹ mình lên đây không còn xa nữa đâu.
Không thể cứ sống mãi như thế được, mẹ mình đã khổ lắm rồi...".
Câu chuyện của cô gái sau khi chia sẻ lên mạng xã hội đã nhận về siêu nhiều sự quan tâm từ netizen. Có nhiều người cho hay họ vô cùng đồng cảm với những tâm sự của cô gái này, bởi đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Song, ai cũng khâm phục nghị lực của cô gái. Thay vì than trách số phận thì sao không dành thời gian đó, đi làm, kiếm tiền để có một cuộc sống tốt đẹp hơn
Mỗi chúng ta đều không có quyền chọn cha mẹ cho mình, không chọn nơi mình sinh ra nhưng đều có quyền quyết định cuộc đời của mình. Vì thế, nếu bạn không may mắn có được một gia đình hạnh phúc, có điều kiện về kinh tế thì cũng không phải là lỗi của bạn, nên đừng tự trách mình.
Nguồn: soha.vn