CuaStar1065
New member
Mình và anh từng là bạn thân từ năm nhất đại học, quen nhau qua hoạt động câu lạc bộ ấy mà. Mình là con gái thành phố, còn anh thì xuất thân từ gia đình nông dân ở quê, lên phố học đại học rồi thành người yêu của mình luôn
Sau khi tốt nghiệp một năm, gia đình cứ giục mình kết hôn với người cùng tầm lớp rồi sinh con sớm. Mình cãi lời bố mẹ, nói dối là chỉ muốn tập trung làm việc chứ chưa muốn cưới xin gì cả.
Cứ thế được một năm trời, bố mẹ cứ ép đi xem mắt hoài, lúc đó mình mới dám kể sự thật. Tất nhiên là bố mẹ phản đối kịch liệt chuyện lấy chồng quê rồi Nhưng mình chỉ muốn lấy anh nên đã khăng khăng: "Con muốn tự mình quyết định cuộc đời của mình. Con không muốn kết hôn với người mà con không yêu chỉ vì họ ở thành phố!"
Mình cố gắng thuyết phục bố mẹ mãi, cuối cùng hai đứa cũng được về chung một nhà. Ngày cưới, bố mẹ cho mình của hồi môn trị giá 80.000 tệ (khoảng 273 triệu đồng), mong mình được hạnh phúc, không phải lo chuyện tiền bạc quá nhiều. Nhà chồng mình thì không giàu lắm, chỉ cho ít vàng làm của thôi. Nhưng mình vẫn thấy vui vì chồng là người có chí tiến thủ, biết cố gắng, tiêu tiền tiết kiệm để mua nhà, không để vợ con thiệt thòi.
Sau khi cưới, để tiết kiệm chi phí, hai vợ chồng ít khi về nhà nội ăn Tết mà ở lại thành phố là chính. Sau vài năm chăm chỉ làm việc, chúng mình cũng tích góp được 200.000 tệ (khoảng 682 triệu đồng) nên dịp Tết này muốn về quê sớm để xây lại nhà cho ba mẹ chồng.
Về đến nơi, mẹ chồng đón tiếp cả nhà mình siêu nồng nhiệt luôn ấy. Bà nấu cả bàn đồ ăn ngon, không cho mình đụng tay vào bếp núc dù chỉ một tí. Bà bảo mình đã làm việc vất vả ở thành phố nhiều rồi, dịp về quê này muốn mình nghỉ ngơi nhiều hơn nên chỉ cần về chơi là bà cũng vui lắm rồi. Mình thực sự cảm thấy hạnh phúc và thoải mái vô cùng
Tối hôm đó, mình trò chuyện với mẹ rất lâu vì hiếm khi có được dịp như thế. Trước khi đi ngủ, mẹ còn chuẩn bị sẵn chăn bông mới, gối mới cho hai vợ chồng mình nữa. Mình vô cùng cảm động vì mẹ thương mình chẳng khác gì mẹ đẻ cả
Do lạ chỗ, nên đến nửa đêm mình chợt thức giấc. Nằm lăn lộn mãi đến hơn ba giờ sáng, thì phát hiện đèn dưới lầu vẫn chưa tắt. Nghĩ rằng chắc mẹ quên nên mình nhẹ nhàng xuống lầu tắt điện.
Lúc này, mình giật mình khi nhìn thấy mẹ chồng vẫn chưa ngủ, trên tay bà là que đan len. Hóa ra là bà thức dậy sớm để đan áo. Mình hỏi thì mẹ chỉ nói: "Mẹ già rồi hay khó ngủ nên tranh thủ đan ít khăn len với áo len bán thêm. Được đồng nào hay đồng đó, phụ giúp tiền đi chợ để hai vợ chồng con không phải lo nhiều cho ba mẹ. Như vậy các con sẽ có thêm thời gian nghỉ ngơi, rảnh rỗi thì ở nhà lâu thêm vài ngày".
Nghe mẹ chồng nói, tự dưng mình bật khóc luôn. Hóa ra bấy lâu nay ít có dịp về quê thăm nhà nội nên không hề biết mẹ chồng lo lắng cho hai đứa, sợ hai vợ chồng mình làm việc vất vả. Bà dù đã lớn tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn, không muốn mình trở thành gánh nặng tuổi già cho con dâu và con trai
Nguồn: soha.vn