Lớn lên rồi mới thấy, đôi khi nhìn lại quá khứ cũng chill phết các bạn ơi!
Sau 20 năm ra trường, mình khuyên các bạn nên đi họp lớp, không phải để flex thành tích hay "ké fame" bạn bè đâu nhé, mà để ngẫm lại xem mình đã đi được quãng đường nào rồi.
Sau buổi gặp gỡ đó, mình đã có cái nhìn rõ hơn về cuộc sống của mấy đứa bạn thân:
Bạn A - người đứng đầu lớp, siêu nghiêm túc với bản thân lẫn người khác. Nhưng vì dành nhiều thời gian đi làm thêm nên tốt nghiệp không được xuất sắc lắm.
Sau hơn 20 năm mất liên lạc, mình biết tin cô ấy qua một bài báo viral trên mạng. Plot twist: Giờ cô ấy là CEO cấp cao của công ty trăm tỷ đô luôn!
Bạn B - hồi cấp 2 trầm lắng, hơi chậm chạp nhưng ai cũng biết học giỏi. Cô ấy không tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng lắm, nhưng sau đó học thêm chứng chỉ kế toán và giờ đã là giám đốc tài chính rồi!
Trong số bạn bè mình, thật sự không ai là thiên tài thế giới cả. Nhưng họ đều là người xuất chúng trong đám người bình thường thời đại này. Họ đều sống rất ổn. Và từ đó, mình rút ra được mấy quy tắc để có cuộc sống tốt đẹp này:
Dưới đây là 5 bài học mà mình nhận ra sau buổi họp lớp này:
1. Điểm xuất phát không quyết định đích đến
Không có trường mẫu giáo tốt thì không có trường tiểu học tốt, không có tiểu học tốt thì không có trung học tốt... Ơ khoan, thực ra không phải thế đâu!
Đối với thế hệ của mình, ngày xưa thi đỗ đại học là cả một chiến thắng. Lớp mình 40 người, 30 đứa đỗ đại học. Một số đi làm ngay sau cấp 3, một số học đại học, cao đẳng... Thế là mọi người bắt đầu từ những xuất phát điểm khác nhau.
Nhưng sau một chặng đường dài, gần 40 tuổi rồi, mình chợt nhận ra sự chênh lệch về địa vị không lớn như sự chênh lệch điểm số kỳ thi đại học ngày nào.
Chúng ta còn cả một chặng đường dài sau khi tốt nghiệp cấp 3, và thành tích tạm thời lúc 18 tuổi không phải là cơ sở để định nghĩa thành tựu cuối cùng của một người đâu!
2. Khả năng học hỏi quan trọng hơn bằng cấp
Trong thời 4.0 như hiện nay, bất kỳ lĩnh vực nào cũng có thể bị thay thế bởi máy móc và AI. Vậy có phải năng lực con người dần không còn quan trọng?
Vấn đề là nền giáo dục của chúng ta dành nhiều thời gian để đánh giá khả năng nắm vững kiến thức - hơn là sự cải thiện khả năng.
Vài người bạn cùng lớp của mình có chứng chỉ kế toán, tiếng Anh, có người sang Mỹ học tiến sĩ. Người như mình chẳng cần bằng cấp gì cả nhưng vẫn hăng say học tập từng ngày, vì tin rằng nỗ lực sẽ giúp mình thấy kết quả mong đợi!
3. Kiên trì và nỗ lực là chìa khóa thành công
Gần đây mình hay hỏi mọi người: "Điều gì khiến bạn trở thành con người của ngày hôm nay và điều gì có ảnh hưởng nhiều nhất?". Rất nhiều người trả lời đó là sự kiên trì, nỗ lực và hoàn thiện không ngừng nghỉ.
4. Đừng so sánh, mỗi người một vẻ đẹp riêng
Sau 20 năm ra trường và nhìn lại chặng đường đã qua, hầu hết chúng ta sẽ nhìn nhận mọi việc bằng thái độ điềm tĩnh hơn. Lúc này, bạn sẽ nhận ra cuộc sống của họ cũng giống như cuộc sống của chúng ta, không liên quan gì đến nhau, không thể ảnh hưởng lẫn nhau.
Những con người trước kia từng ganh đua điểm số, giờ đây qua nhiều con đường khác nhau đều sống cuộc sống hạnh phúc của riêng mình. Hầu như không còn bận tâm đến chuyện so bì hơn thua nữa.
Bạn sẽ thấy rằng không ai có cuộc sống đáng ghen tị tuyệt đối và chẳng có hoàn cảnh nào đáng bị khinh thường. Nếu bạn tập trung sống tốt cuộc sống của mình, bạn sẽ đạt đến đỉnh cao của hạnh phúc!
5. Gia đình và mối quan hệ là nền tảng quan trọng nhất
Trong số bạn cùng lớp của mình, có một số người có cuộc sống khó khăn hơn bạn bè đồng trang lứa. Họ có tuổi thơ không mấy hoàn hảo, lớn lên trong gia đình không trọn vẹn.
Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy sẽ khiến con người ta hình thành một phòng tuyến vô hình. Họ e ngại tiếp xúc với người xung quanh, e ngại giao tiếp với người khác giới. Một số người thậm chí còn không yêu đương hay lập gia đình.
Vì vậy, điều quan trọng hơn cả là quản lý gia đình, quản lý mối quan hệ với người bạn đời, và quản lý mối quan hệ thân mật với con cái.
Trong số bạn học của mình, có một cô gái xinh đẹp, sớm lấy chồng vào một gia đình giàu có, sống cuộc sống không phải lo cơm áo gạo tiền. Nhưng bạn có ngờ không, 15 năm sau, cô gái này đã chọn ly hôn. Gần như chạy trốn khỏi căn nhà giàu sang ấy và đưa con gái đi cùng.
Nếu cô ấy đã yêu thật lòng ngay từ đầu, và cùng nhau gây dựng hạnh phúc gia đình trong 15 năm, vậy cô ấy đã sai ở đâu?
Có thể những bất đồng không được giải quyết tích tụ dần dần, đến một lúc nào đó cô ấy không chịu nổi và quyết định từ bỏ, giống như câu "tức nước vỡ bờ". Đôi khi một bước đi sai lầm cũng khiến hôn nhân trở thành nấm mồ!
Kết luận: Kẻ thù duy nhất chính là bản thân mình
Nhìn lại 20 năm trưởng thành, mình thấy rằng trong nửa đầu cuộc đời, kẻ thù duy nhất chính là bản thân mình. Thứ có thể chiến thắng trong suốt chặng đường luôn là sức mạnh bên trong, và nó không liên quan gì đến thế giới dường như khốc liệt và ồn ào bên ngoài.
Hãy tưởng tượng rằng chúng ta đang chờ chuyến xe của cuộc đời. Lo lắng là hành trang nặng trĩu trên vai. Bạn mang nỗi lo lắng lên xe, xe buýt cũng không đến nhanh hơn đâu. Vứt nó đi, và chuyến xe định mệnh của bạn sẽ đến đúng thời điểm thôi!
Nguồn: soha.vn