Vào dọn phòng con phát hiện mảnh giấy kẹp trong sách, tự nhiên chạnh lòng vì hiểu mình đã tự đẩy con ra xa

BubuMimi613

New member
Nhiều lúc, chính chúng ta đã tự tay kéo xa khoảng cách với lũ trẻ mà không hay

2e4a4f271573708abc4c.png


*Đây là tâm sự chạm đến tim của một bà mẹ 47 tuổi, được chia sẻ trên diễn đàn gia đình ở Trung Quốc.

Từ trước đến giờ, mình cứ nghĩ dọn phòng cho con là cách thể hiện sự quan tâm chứ không đơn thuần chỉ là giữ nhà sạch sẽ. Suốt mấy năm trời, mình có thói quen lẻn vào phòng con khi nó đi học, gấp chăn màn, xếp sách vở ngay ngắn, thậm chí còn kiểm tra cả ngăn kéo nữa. Lúc đó mình tự tin là mình đang làm điều tốt nhất cho con, đang chăm sóc để con không thiếu thốn gì cả.

Nhưng mà, chính sự "quan tâm" kiểu này lại trở thành sai lầm tày trời nhất trong đời mình

Hôm đó, vô tình lật một chồng sách, mình phát hiện ra một phong bì đã nhàu nát. Bên trong là lá thư con viết nhưng không gửi cho mình. Nét chữ run run, toàn vết gạch xóa:

"Mẹ à, con ước gì mẹ chỉ cần gõ cửa một lần trước khi vào phòng. Con ước gì con có thể có một góc nhỏ thuộc về con. Nhưng hình như với mẹ, con không có quyền riêng tư, không có tiếng nói. Con cảm thấy mình chỉ là khách trọ trong chính ngôi nhà này…"

Đọc đến đó, tay mình run bần bật, lá thư rơi xuống sàn luôn. Nhưng điều khiến mình như tắt thở hơn cả là dòng cuối: "Nếu một ngày nào đó con biến mất, mẹ cũng đừng tìm. Vì con đã rời xa mẹ từ lâu rồi".

64bf497009e5e24e5464.jpg


Mình sốc nặng, ngồi sụp xuống giữa căn phòng quen thuộc. Từng hành động tưởng chừng vô thưởng vô phạt như không gõ cửa, tự ý mở ngăn bàn, tự tiện quyết định thay con... hóa ra đều là những nhát dao đâm vào niềm tin giữa mẹ và con. Mình hoàn toàn không biết rằng mỗi lần mình "dọn dẹp", con lại cảm thấy mình bị xâm phạm, bị kiểm soát, bị gạt ra khỏi vị trí của một con người độc lập.

Tối đó, khi con về, mình lặng lẽ gõ cửa phòng. Con mở ra, hơi bất ngờ khi thấy mình đứng ngoài. Mình ngập ngừng: "Mẹ có thể vào không?". Con chần chừ vài giây rồi gật đầu, lùi lại nhường chỗ.

Hai mẹ con ngồi xuống, căn phòng im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng kim giây trôi. Mình hít thật sâu rồi nói: "Mẹ xin lỗi vì đã không tôn trọng con. Mẹ biết mình sai khi tự tiện bước vào, khi coi con như một đứa trẻ mãi không lớn. Từ nay mẹ sẽ thay đổi, nhưng mẹ mong con cho mẹ thêm cơ hội".

Con cúi xuống, im lặng rất lâu. Mình tưởng con sẽ không trả lời, thì bất ngờ nghe thấy giọng nhỏ, khàn khàn: "Con sẽ thử tin mẹ lần nữa". Câu nói ngắn gọn, không hẳn là tha thứ ngay nhưng với mình, nó như một khe sáng xuyên qua bức tường tối om

48ae7535692a8477e368.png


Từ hôm đó, mình bắt đầu thay đổi từng chút một. Mình gõ cửa và chờ con trả lời trước khi bước vào. Mình thôi việc lục lọi đồ đạc, thay vào đó chỉ hỏi: "Con có cần mẹ giúp gì không?". Có khi con lắc đầu, có khi chỉ đáp gọn một tiếng "dạ", nhưng mình trân trọng cả những phản ứng ít ỏi ấy, vì nó cho mình hi vọng rằng khoảng cách chưa hẳn là vĩnh viễn.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top