MunBobo6450
New member
Suốt 11 năm trời, cặp vợ chồng này đã sống kiểu tự cung tự cấp hardcore luôn á! Anh chàng đã biến một quả đồi trọc như… đầu của bé thành cả một hệ sinh thái xịn sò. Nhưng mà khi cậu con trai lớn lên và đến tuổi đi học, hai vợ chồng buộc phải xách vali về lại thành phố rồi
Nếu có ai đó cho bạn 3 triệu NDT (tầm 10 tỷ đồng ấy nhé!) để nghỉ việc ở thành phố lớn, lên núi sống 10 năm, bạn có dám thử không? Chắc nhiều bạn sẽ từ chối vì sợ buồn chán lắm. Nhưng mà có một người thật sự đã làm điều này đó - anh Vương Thanh Tùng, giảng viên ĐH Bắc Kinh, Trung Quốc. Plot twist là sau 11 năm khi tiền gần hết, anh phải quay lại thành phố vì một lý do cực kỳ đặc biệt!
Vương Thanh Tùng sinh ra trong một gia đình làm nông ở Lạc Dương, Hà Nam, Trung Quốc. Hồi nhỏ, bố mẹ anh cứ nhắc nhở "con phải học hành chăm chỉ, đừng về làm nông như ba mẹ" - câu chuyện quen thuộc mà ai cũng từng nghe nhỉ?
Không phụ lòng mong đợi của cha mẹ, anh Vương học siêu giỏi luôn! Sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh thi đỗ vào khoa Chính trị ĐH Bắc Kinh - trường mà hàng triệu sinh viên Trung Quốc mơ ước. Cả gia đình và quê nhà Lạc Dương tự hào lắm nha!
Tốt nghiệp đại học với thành tích xịn xò, Vương được giữ lại làm giảng viên sau khi lấy bằng thạc sĩ về chính trị và luật năm 1983. Không chỉ dạy học, anh còn là chuyên gia sức khỏe, học khí công và võ công tại chùa Bạch Mã nữa! Năm 1985, khóa học chăm sóc sức khỏe của anh mở ra và thu hút cả đống học viên. Tuy chỉ là nghề phụ nhưng kiếm được nhiều tiền và có tiếng tăm đấy nhé!
Thời gian này, anh Vương gặp được chị Trương Mai - giảng viên khoa ngoại ngữ tại ĐH Bắc Kinh. Với khí chất "soái ca", Vương đã làm chị Trương xinh đẹp mê mẩn ngay trong một buổi biểu diễn văn nghệ. Yêu từ cái nhìn đầu tiên kiểu mấy bộ phim thần tượng ấy, không lâu sau hai người kết hôn liền!
Nhưng mà cuộc sống sau kết hôn không được như mơ khi Vương trượt học phần tiến sĩ và Trương không thể trở thành giảng viên chính thức sau 5 năm cống hiến. Drama thật sự!
Cả hai dần cảm thấy bí bách, tù túng vì công việc không thuận lợi và cuộc sống ngày một khó khăn. Một lần hai vợ chồng ra vùng ngoại thành chơi, nhìn thấy một ngọn núi, cả hai cùng dừng lại ngắm cảnh và nhớ về tuổi thơ - nơi có những dãy núi tương tự. Một ý tưởng chợt lóe lên, Vương quay sang nói với vợ: "Anh muốn trở về quê sống", Trương mỉm cười rồi gật đầu. Sau đó không lâu, cả hai nộp đơn nghỉ việc tại Đại học Bắc Kinh và trở về quê nhà. Quyết định táo bạo thật! ️
Vợ chồng Vương nói rằng quyết định bỏ phố về quê không phải hành động bốc đồng mà đã được cả hai tính toán kỹ lưỡng từ trước. Họ tin rằng cuộc sống ở thôn quê không ồn ào, ô nhiễm sẽ phù hợp với mình và cũng tốt cho tương lai con cái sau này.
Vào thời điểm đó, quyết định này của vợ chồng anh bị gia đình phản đối kịch liệt. Nhưng đã quyết là làm thôi, anh dùng tiền tiết kiệm thuê 2.500 mẫu đất đồi cằn trong 50 năm từ năm 2000 để sinh sống và nuôi trồng. Commitment level 100 luôn!
Kể từ đó vợ chồng anh bắt đầu cuộc sống tự cung tự cấp: đóng gạch xây nhà, chế tạo nông cụ, làm ruộng và thu hoạch nông sản. Cả hai tập thích nghi với cuộc sống nguyên thủy kiểu thời xưa: Không điện, không TV, không Internet… Tưởng tượng cuộc sống không có wifi, sợ quá!
Anh cũng thuê thêm vài nhân công để giúp đỡ công việc trang trại. Những người này không được phép hút thuốc, uống rượu và phải rời khỏi trang trại ngay sau hết giờ làm. Sau nhiều năm hai vợ chồng anh đã khai hoang, phát triển ngọn núi cằn cỗi thành một chuỗi sinh thái hoàn chỉnh. Họ tận hưởng không khí trong lành của núi rừng và ăn những thứ do chính mình trồng. Healthy living goals đây rồi!
Trong suốt thời gian sống ẩn, vợ chồng anh rất ít khi xuống núi và giao tiếp với thế giới bên ngoài. Thậm chí nếu phải xuống núi để mua hạt giống hoặc đổi lấy nhu yếu phẩm khác, họ đều mang thức ăn do nhà trồng, không ăn bất kỳ thứ gì do người khác bán. Level cẩn thận max luôn!
Vài năm sau, vợ chồng anh sinh con đầu lòng. Tại vùng quê hoang vắng, không có cơ sở y tế, chính anh là người đỡ đẻ cho vợ. Xem phim kinh dị ít thôi nha các bạn! Đến tuổi đi học, con trai anh Vương được bố mẹ dạy học tại nhà thay vì đến trường.
Vị cựu giảng viên này cảm thấy con trai mình may mắn vì được sống trong môi trường tự nhiên từ nhỏ. "Giáo dục trong xã hội hiện đại chưa thực sự phù hợp với trẻ em", Vương nói. Bởi vậy thay vì đưa con trở lại thành phố học tập, anh để con ở nhà tự dạy học, thời gian còn lại cậu bé được trải nghiệm môi trường tự nhiên với hoa lá và cây cỏ.
Tuy nhiên sau 11 năm sống biệt lập, anh Vương dần nhận ra con trai học tập ngày càng kém so với độ tuổi. Reality check đây rồi! Đúng lúc này khoản tiền 3 triệu NDT của gia đình cũng vừa vơi dần do phải trả tiền thuê nhân công. Lúc này vợ chồng anh quyết định rời núi về thành phố nhằm tạo cho con môi trường học tập tốt hơn.
Nguồn: soha.vn