Không có nỗ lực nào là vô ích cả. Chỉ là bạn có cảm thấy bản thân mình đáng giá hay không thôi?
01
Chiều hôm qua, có anh chàng tầm 30 tuổi đến nhà mình làm việc. Vì anh này hơi "size" nên mình cũng tò mò nhìn thêm mấy lần. Bất ngờ là anh ta cũng nhìn lại rồi hét lên: "Ồ, là chị à, em là Cảnh nè, chị còn nhớ em không?"
Mình nhìn kỹ một hồi rồi sực nhớ ra luôn. Hoá ra đây là em trai của bạn mình. Lần cuối gặp nhau cũng 12 năm rồi, hồi đó cậu ấy còn ốm cao, giờ khác hẳn luôn.
Nếu cậu ta không nói chắc mình cũng không nhận ra, mặc dù đôi mắt vẫn y chang năm xưa, nhưng hình dáng thì khác... quá trời luôn
Cậu ta vừa hỏi thăm chuyện cũ vừa mời mình hợp tác kinh doanh. Nói một hồi thì nhớ ra để quên tài liệu trên xe vợ, liền gọi điện bảo vợ mang tới. Sau đó quay sang hỏi: "Ủa chị, mật khẩu wifi ở đây là gì vậy chị?"
Vì mật khẩu hơi khó nhớ nên mình ghi ra giấy đưa cậu ấy. Sau mấy lần đăng nhập fail, cậu ta gấp đến nỗi chảy đầy mồ hôi trên trán luôn.
Mình hỏi: "Em có việc gấp hả?" Cậu ta gật đầu: "Sắp đến giờ chơi game rồi, hôm nay em nhất định phải thắng."
Cuối cùng cũng kết nối được wifi, cậu ta ngồi xuống chơi mê mệt. Nhìn dáng vẻ "to xác" và đôi mắt "gấu mèo" của cậu ấy mà mình chỉ biết lắc đầu thở dài: "Tuổi còn trẻ mà cả ngày chỉ biết đâm đầu vào chơi điện thoại thì có gì tốt đâu chứ?"
Đến tối, mình nhắn tin cho bạn, bảo hôm nay mới gặp em trai cô ấy. Vừa nhắc đến em trai, cô bạn đã tức giận luôn.
Ngày xưa lúc học cấp hai cậu ta học hành rất chăm chỉ, thành tích cũng top đỉnh, nhưng không ngờ lên đại học lại sa sút, ngoài việc chơi game ra thì chỉ biết đi chơi với bạn bè, suýt nữa không đủ điểm tốt nghiệp nữa là ít.
Sau tốt nghiệp, ba cậu ta mới bảo về công ty nhà làm. Cứ tưởng mọi việc sẽ dần khá hơn, ai dè cậu ta vẫn y chang, làm việc qua loa, vừa tan làm là lo vội vã về nhà nằm lên sofa nghịch điện thoại.
Mình dám cá, những người như cậu em này không hề hiếm đâu nhé.
Tuổi trẻ vùn vụt trôi qua, những bạn trẻ này không hề hay biết, vì mải cắm cúi vào chiếc điện thoại trên tay
02
Gần nhà mình có vài trường đại học. Các quán cà phê và quán net ở đó mở cửa 24/7, và hầu như toàn là sinh viên. Có lần mình trò chuyện với một giảng viên đại học. Ông ấy nói rằng đại học thật ra chính là một khía cạnh khác của cuộc sống.
Đừng chỉ nhìn vào thành tích trong 4 năm học, vì sau khi ra trường mỗi người sẽ có sự khác biệt rất lớn.
Có người sau 4 năm ăn chơi, ngủ nghỉ, học cho qua môn, sẽ không học thêm được gì cả. Ngược lại có người đầu tư vào việc học, nắm vững kiến thức chuyên ngành để phát triển bản thân. Cho nên có những người tuy cùng lấy một loại bằng cấp, nhưng con đường đi sau này lại khác xa nhau.
Tất cả chúng ta đều có một điểm chung, đó là nếu ở trong môi trường thoải mái quá, sẽ dễ dàng mất đi động lực cố gắng, dễ sa ngã. Giống như con ếch bị rơi trong nồi nước ấm, vì ham cái ấm áp mà lười bơi ra ngoài, đến khi nước sôi dù có muốn nhảy ra cũng vô dụng rồi
Đời người luôn tràn ngập những điều bất ngờ, không có thứ gì ổn định mãi mãi được. Tương lai thế nào không ai dám chắc cả.
Hồi trước mình có một người họ hàng, vì gia đình có sẵn công ty nên sau khi tốt nghiệp, anh ta có ngay một chức vụ nhàn hạ để làm.
Lúc đó đồng nghiệp xung quanh đều thân thiện, vì vậy anh ta không có cảm giác nguy hiểm chút nào, mỗi ngày đều đến công ty làm chút việc rồi chờ lãnh lương. Nên với một người "workaholic" như mình, anh ta thấy rất khó chịu.
Mãi cho đến năm anh ta 38 tuổi, công ty bị phá sản, tất cả nhân viên đều bị sa thải, may mắn là có người quen nhờ anh ta về làm thầy giáo dạy trung tâm. Tuy nhiên công việc này cũng không kéo dài được bao lâu.
Sau 1 năm bị sa thải, anh ta đã làm qua rất nhiều công việc. Lúc nào gặp mình, anh ta cũng kêu ca rằng số mình sao quá đen. Chỉ sau 1 năm mà anh ta đã già đi thấy rõ ròng.
Nhìn anh ta, mình nghĩ đến một vấn đề: Bạn cảm thấy bản thân bất hạnh, nhưng trong lúc bạn đang thoải mái cày phim, chơi game, lướt Facebook tám chuyện, liệu bạn có từng nghĩ đến những người cùng tuổi mình đang làm gì không?
Những bạn trẻ mới ra trường luôn là những người vất vả nhất. Vì họ phải tiếp xúc với một môi trường hoàn toàn mới, vừa xa lạ vừa căng thẳng. Nhưng họ cũng có vốn riêng của họ, đó chính là "tuổi trẻ"
Khi bạn còn trẻ, bạn chấp nhận cực khổ, như vậy tương lai mới có thể an nhàn.
03
Có một tòa soạn báo đã khảo sát những người trên 60 tuổi câu hỏi: "Thứ khiến bạn hối tiếc nhất là gì?" Kết quả có tới 75% số người trả lời rằng hối tiếc vì lúc còn trẻ không chịu cố gắng hết mình, đến lúc già rồi vẫn chưa thành công.
Cho nên các bạn thân mến ơi, đừng lãng phí tuổi trẻ của mình vào những thú vui như tụ tập trà sữa, cày game, tám chuyện nhé. Vì nó sẽ chỉ khiến bạn trở nên tầm thường hơn thôi. Muốn sa đọa bản thân rất dễ, nhưng muốn đưa bản thân lên tầm cao mới thì rất khó
Thay vì an nhàn, chọn phấn đấu lúc còn trẻ mới là lựa chọn tốt nhất, cũng là trách nhiệm lớn nhất của mỗi người.
Đời người vô thường, không thể đoán trước được cái gì sẽ diễn ra ngày mai, không thể đoán trước ngày mai trời sẽ nắng hay mưa. Nhưng bạn có thể quyết định hôm nay bản thân có nên đem theo một chiếc ô để phòng ngừa hay không.
Những gì cố gắng hôm nay, tuy cực khổ, nhưng đối với tương lai, nó lại chính là món quà vô giá
Những gì bạn có hôm nay, chính là nhờ quyết định từ 10 năm trước. Những nỗ lực và cố gắng hiện tại của bạn, sẽ được tích lũy dần. Đến một thời điểm thích hợp, nó sẽ là thành quả mà bạn gặt hái được.
Không có nỗ lực nào là vô ích cả. Chỉ có bạn đã nỗ lực hết sức hay chưa mà thôi.
Nguồn: soha.vn