Từng chối xem "Sex Education" vì tưởng phim "rác", đến khi vợ bỏ con xa, tôi mới giật mình nhận ra mình sai triệt đẹp

Teenc46c496f

New member
Càng xem, tôi càng bứt rứt, tôi nhớ lại ánh mắt vợ cũ nhìn tôi đêm ấy, không phải giận mà là thất vọng

Năm nay tôi 43 tuổi, ly hôn được gần 3 năm rồi. Người ngoài cứ nghĩ vợ chồng tôi hết yêu nhau, hoặc có người thứ ba chen ngang nên mới đường ai nấy đi. Chả ai tin được, lý do chia tay lại là... chuyện dạy con.

Con gái tôi năm nay vừa bước vào tuổi dậy thì. Hồi cháu mới lên lớp 7, vợ tôi đề xuất hai vợ chồng cùng đăng ký một lớp học giáo dục giới tính dành cho cả phụ huynh và con cái. Cô ấy mua cả đống sách nói về tâm lý tuổi teen, rồi bật vài tập phim "Sex Education" để hai vợ chồng cùng xem, bảo là "xem để hiểu con, đừng làm tổn thương nó chỉ vì tư duy lỗi thời".

Tôi cáu thẳng vì thấy vợ làm quá lên, trước kia các cụ có cần mấy thứ này đâu mà con cái vẫn lớn khôn đều đặn. Còn bộ phim ấy, tôi cho là "rác rưởi độc hại", chỉ cổ súy cho chuyện yêu sớm, quan hệ lung tung. Tôi nghĩ con gái còn nhỏ, chỉ cần học giỏi, biết nghe lời, không cần biết mấy thứ "bậy bạ" kia. Mỗi lần vợ nói về hormone, dạy con gọi đúng tên bộ phận cơ thể, tôi lại gai người cả lên.

Chúng tôi bắt đầu cãi nhau, mỗi tối là một trận chiến ầm ĩ cả nhà Tôi thì cấm con gái dùng điện thoại, xóa sạch mấy app chụp hình, lục cả túi sách của nó. Vợ thì lặng lẽ, lén lút dạy con những thứ ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Cho đến một hôm, tôi bắt gặp vợ đang cùng con gái xem một tập phim mà nhân vật chính Otis đang hướng dẫn bạn mình dùng bao cao su sao cho đúng cách. Tôi giận điên lên, đập vỡ luôn cái tivi, rồi hét vào mặt vợ: "Cô muốn dạy con làm gái hả? Hay cô muốn con yêu đương nhắng nhít với mấy đứa choai choai?".

Vợ nhìn tôi trân trối rồi buông một câu: "Tôi không ngờ anh lại dốt nát đến vậy", và đó là đêm cuối cùng chúng tôi còn ngủ chung nhà

60cd697f528d94f47678.png


3 năm sau ly hôn, con gái tôi sống với mẹ. Tôi vẫn gửi tiền đều đặn nhưng con bé càng lúc càng xa cách, không muốn ngủ lại nhà tôi, ít nói, ít cười, và nhất là luôn nhìn tôi bằng ánh mắt phòng bị.

Có một hôm, tôi vô tình thấy con bé đăng story một đoạn phim tiếng Anh. Nhạc nền quen lắm. Tôi gõ tìm mới biết đó là một cảnh trong "Sex Education" — chính bộ phim mà năm xưa tôi từng chê là "rác rưởi".

Không hiểu sao, tôi quyết định xem lại bộ phim này. Tập đầu tiên khiến tôi hơi khó chịu, mấy cảnh nhân vật nói thẳng về "chuyện ấy" khiến tôi đỏ mặt nhưng tôi không tắt, cố xem cho hết. Rồi đến đoạn cô bé Ruby kể về cảm giác tổn thương khi bị ai đó bàn tán về cơ thể mình, tôi thấy nhói đau. Khi Otis căng thẳng vì mẹ cứ can thiệp vào đời sống riêng tư, tôi cũng nhận ra hình ảnh của mình trong đó — kiểm soát, độc đoán, lúc nào cũng nghĩ mình đúng

Càng xem, tôi càng bứt rứt, tôi nhớ lại ánh mắt vợ cũ nhìn tôi đêm ấy, không phải giận mà là thất vọng. Cô ấy không muốn ly hôn nhưng cũng không thể tiếp tục sống với một người luôn xem nỗi lo của vợ là chuyện vớ vẩn.

Tôi từng nghĩ dạy con là nghiêm khắc, là kỷ luật. Tôi chưa bao giờ hỏi con mình đang nghĩ gì, đang sợ gì, đang tò mò điều gì. Tôi chỉ ép nó sống theo điều tôi cho là đúng. Giờ thì muộn rồi Mỗi lần định nhắn tin cho vợ, tôi lại xóa. Tôi không biết mở lời thế nào, cũng chẳng có mặt mũi nào để nói rằng anh đã sai, anh xin lỗi.

Tôi chỉ lặng lẽ gửi cho con gái một cái link phim. Kèm một tin nhắn ngắn ngủi: "Ba xem phim này rồi. Ba hiểu rồi. Ba xin lỗi con".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top