Tủi thân vì kinh tế eo hẹp và chồng chỉ đủ nuôi bản thân

ThoSweet275

New member
54fc83ef57f84bee5219.jpg


Mình cứ kỳ vọng, khi lấy nhau rồi anh ấy sẽ tạo ra nhiều nguồn thu nhập khác để lo cho vợ con chứ huhu

Vợ chồng mình cưới nhau năm nay được 2 năm rồi. Cũng đã có một cậu con trai kháu khỉnh lắm ấy chứ. Chồng mình làm nghề điện nước nhưng do chưa có nhiều mối nên mỗi tháng thu nhập chỉ vỏn vẹn hơn 3 triệu đồng thôi. Tính ra số tiền đó chỉ đủ cho anh ấy ăn uống và tiền nước dọc đường lúc đi làm. Hàng tháng anh có đưa hết tiền kiếm được cho vợ, nhưng thỉnh thoảng anh lại lấy lại, mà những lần lấy cộng lại còn nhiều hơn cả tháng lương anh đưa nữa Biết chồng mình cũng chẳng tiêu hoang gì, chỉ là do tính chất công việc, chỉ là do anh chưa kiếm được nhiều tiền nên mình cũng chẳng kêu ca được gì.

1e9cf62a063310d181c9.jpg


Nhưng buồn thật sự, con trai nhà mình mới hơn 1 tuổi thôi. Hàng ngày mình cần rất nhiều tiền để trang trải mọi thứ cho con: tiền sữa, tiền hoa quả, bánh trái, tiền đóng học... Trong khi lương của mình cũng chỉ được hơn anh ấy một chút mà mình vừa phải lo tiền thuê nhà, tiền ăn uống cho cả nhà, vừa phải dành tiền nuôi và chăm con nữa.

Lúc trước, giá cả thực phẩm chưa đắt đỏ, việc chi tiêu trong gia đình cũng ổn ổn. Nhưng mấy tháng nay, giá cả thực phẩm tăng quá trời, cầm tiền đi chợ mình thấy xót xa quá và cảm giác như bị mất cắp tiền ấy. Chả dám mua sắm gì nhiều, ngày nào cũng chỉ tính toán tiền thức ăn 3 bữa cho cả nhà, tiền thay đổi thực phẩm để nấu bột cho con trai, tiền váng sữa... mà cũng ngót nghét hơn trăm ngàn rồi Do không có tiền, các khoản chi tiêu lặt vặt trong nhà mình cũng hạn chế tối đa luôn.

Nhiều lúc nhìn thấy con mình phải hạn chế ăn thứ này thứ nọ, cân nhắc mua sắm một bộ quần áo đẹp có giá chỉ hơi đắt chút, mình thấy buồn lòng vì chồng, buồn vì chính mình không kiếm được nhiều tiền để lo cho con bằng bạn bằng bè. Dù con mình còn nhỏ và cháu rất quấn mình nhưng buổi tối nào mình cũng phải bỏ con ở nhà để đi làm thêm cho một quán ăn khuya đầu ngõ để tăng thu nhập. Có rất nhiều hôm, cháu cứ khóc ngằn ngặt trên tay bố trước khi ngủ. Khuya về, nhìn thấy con và chồng ngủ chập chờn, lòng mình lại thắt lại và buồn bã lắm

192e8e00133d0e802ff1.jpg


Như mấy tháng trước sinh nhật con trai tròn 1 tuổi, mà mình lại đúng lúc cuối tháng hết sạch tiền. Dự định mua cho con một bộ quần áo thật đẹp khoảng hơn 200 ngàn mà mình cũng không còn đủ để mua cho con. Ôm con vào lòng, mình lại thầm nói: "Con trai yêu, cho bố mẹ khất quà sinh nhật đầu tiên của con nhé!". Chẳng hiểu sao, ôm con mà mình cứ trào nước mắt vì tủi thân

Mới đây nhất, con trai bị sốt vi rút mà là mẹ mình cũng không có tiền để bồi dưỡng cho cháu nhiều. Cháu vẫn chỉ ăn một ngày 3 bữa cháo và quy định chỉ được uống 1 cốc sữa bột/ngày thôi. Biết cháu rất thích ăn cam, nhưng cam tận mấy chục ngàn một cân, nên mình cũng chỉ dám mua cho cháu 2 quả để ăn cả ngày.

Chồng mình khá hiền lành, yêu thương vợ con nhưng về công việc, anh ấy có vẻ không năng động lắm. Những lúc nhà hết tiền, anh cũng chạy đông chạy tây vay mượn bạn bè để có chút tiền đưa cho mình trang trải cho con. Tuy nhiên, có vay thì phải trả mà. Mình chỉ muốn chồng mình năng động và nhạy bén hơn trong công việc để có thể lo đủ chi tiêu trong gia đình, còn mình sẽ không phải làm lụng thêm quá nhiều khi mà mình biết một ngày không xa, mình sẽ không kham nổi vì sức khỏe mình không tốt

a60aebaeb866991256f8.jpg


Nhưng giờ khi chồng chỉ nuôi đủ bản thân thì mình phải cố gồng mình lên kiếm sống. Mình không cho phép mình được gục ngã lúc này. Mình có thể làm tất cả mọi việc nặng nhọc nhất vì con. Nhưng mình không tài nào gạt đi được sự buồn lòng về chồng của mình cũng như cảm thấy tủi thân về hoàn cảnh của chính mình. Biết cuộc sống mà phải vất vả thế này, phải nhiều lo toan thế này, có lẽ mình đã không yêu anh hoặc không quyết định lấy anh?

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top