Tôi vừa làm mẹ dở ẹc, vừa làm con cũng chẳng ra gì...
Hồi còn bé tầm 20 năm trước, tôi đã lên kế hoạch trọn đời: trưởng thành lên sẽ KHÔNG lấy chồng sinh con gì hết. Lý do ư? Tôi chứng kiến drama gia đình kinh hoàng: bố mẹ cãi nhau, chửi nhau, còn lôi cả tôi ra làm trụ giận. Họ xô xát đến mức nhà cửa tan hoang, không còn gì nguyên vẹn cả
Nhưng mà... "người tính không bằng trời tính" là có thật đó nha! 28 tuổi tôi vẫn phải lên xe hoa. Cả xóm xôn xao "Tưởng con này ế chắc luôn, ai ngờ cuối cùng cũng có người vớt". Tôi thì... mặc kệ, cảm xúc đã chai lì từ ngày bố mẹ ly dị rồi
Mẹ hay than vãn muốn tôi có chỗ dựa về già, mong tôi lập gia đình sớm. Còn tôi thì ám ảnh chuyện bạo lực gia đình hồi nhỏ nên chẳng muốn cưới tí nào. Nhưng gặp được anh chồng treat mình quá tốt nên... thôi kệ, về chung nhà luôn! Anh ấy hay nhắc tôi sửa tính lạnh lùng khó gần đi. Nhưng mà trauma tuổi thơ khó sửa lắm bạn ơi
Giờ mọi người hay gọi kiểu của tôi là hướng nội. Tôi ít nói, không thích chia sẻ, thiếu hòa đồng và hiếm khi cười. Sếp khen tôi điềm tĩnh mọi tình huống, đồng nghiệp khen thái độ làm việc nghiêm túc. Nhưng ai biết được trong lòng tôi đâu muốn thế Nhiều lúc tôi cũng muốn vui vẻ với mọi người lắm chứ, muốn đi ăn đi nhậu, đi du lịch với hội bạn thân, muốn tham gia nhóm chat buôn dưa lê này nọ. Nhưng rào cản tâm lý đã biến tôi thành người phụ nữ trầm lắng, đến mẹ ruột còn xa cách vô cùng.
Dù sao thì mẹ con tôi vẫn sống hòa bình với nhau. Cưới xong cũng chẳng đi đâu, nhà chồng xa nên vợ chồng tôi ở lại thành phố sống cùng mẹ luôn. Trái ngược với tôi, chồng là người cực kỳ cởi mở và talkative, anh hay nói chuyện với mẹ tôi khiến không khí nhà cửa ấm cúng hơn xưa nhiều. Nhờ có anh mà mối quan hệ mẹ con tôi nhẹ nhàng hơn chút, những bữa cơm sum họp cũng nhiều hơn
Đến lúc tôi có bầu thì mẹ càng chăm sóc kỹ càng. Tôi bắt đầu thấy khối băng trong lòng tan dần, những tổn thương ngày bé cũng được chữa lành nhờ sự quan tâm bù đắp của mẹ. Bố tôi giờ đã có gia đình mới, suốt bao năm ông chẳng còn quan tâm gì đến mẹ con tôi nữa. Quay đi quay lại thì mẹ cũng chỉ còn mình tôi làm chỗ dựa. Vậy nên tha thứ cho bà là điều tôi phải làm
6 tháng trôi nhanh như gió, tuần này tôi đã bắt đầu quay lại văn phòng. Bà nội sắp từ quê lên cùng bà ngoại chăm cháu. Gửi con cho 2 bà thì vợ chồng tôi yên tâm 100%. Tôi đã sắm đầy đủ đồ cho bé: sữa, bột, thuốc men bổ sung. Lịch trình sinh hoạt 1 ngày của con ra sao tôi cũng ghi chi tiết vào giấy dán trong bếp luôn. 2 bà lỡ quên thì chỉ cần đọc là xong
Con tôi mới tập ăn dặm được 3 ngày nên tôi mua vài loại bột, sữa khác nhau cho bé thử. Còn làm cả gạo xay để 2 bà ở nhà nấu cháo đổi vị. Trộm vía cháo bí đỏ với cháo rau con tôi ăn ngon lắm! Còn sữa thì tôi vẫn cho con bú và vắt để lại cho bé uống bình
Hôm nay tôi tan sớm vì hơi mệt. Về đến nhà thấy mẹ đang loay hoay làm gì đó ở sân với con mèo cưng. Tôi phát hiện hộp sữa đắt đỏ mới mua cho con hôm qua để ở bậc thềm, còn mẹ tôi đang múc bột sữa từ trong đó ra pha cho mèo uống. Trời ơi sữa nhập khẩu hơn 1 triệu 1 hộp, tôi còn chưa kịp khui ra dùng kìa!
Xót của quá nên tôi lao tới hỏi mẹ lý do ngay. Tôi nóng giận trách mẹ khá nặng lời, kêu bà lãng phí và không biết gì hết. Thấy ồn ào, mẹ chồng từ trên tầng chạy xuống. Bà bảo tôi im ngay và kể đầu đuôi chuyện hộp sữa cho tôi biết.
Thì ra con tôi bị dị ứng đạm bò, mà hộp sữa kia lại có thành phần đó. 2 bà ở nhà pha sữa cho cháu uống thử, mới được 3 thìa thì mồm thằng bé sưng đỏ hết lên, nó khó chịu nên khóc từ đó đến giờ Mẹ tôi biết hộp sữa đắt nên tiếc của, bảo mang đi pha cho mèo uống đỡ phí.
Nhìn con mình vẫn khóc rấm rứt trên tay bà nội, mồm miệng nổi mẩn đầy mà tôi đau lòng muốn chết. Bà ngoại thì lặng lẽ mang hộp sữa vào nhà cất. Lát sau thấy mẹ ngồi thẫn thờ trong bếp, tôi áy náy đến mức nước mắt cứ trào ra không ngừng
Mẹ luôn là người thức khuya bế cháu thay tôi, dỗ cháu khi nó khóc để tôi được ngủ, tắm rửa cho cháu để tôi được relax trong bồn. Tôi đi làm mẹ cũng không bao giờ giục về sớm, sáng nào cũng nói các con yên tâm lo công việc để 2 bà ở nhà chăm cháu.
Nguồn: soha.vn
Hồi còn bé tầm 20 năm trước, tôi đã lên kế hoạch trọn đời: trưởng thành lên sẽ KHÔNG lấy chồng sinh con gì hết. Lý do ư? Tôi chứng kiến drama gia đình kinh hoàng: bố mẹ cãi nhau, chửi nhau, còn lôi cả tôi ra làm trụ giận. Họ xô xát đến mức nhà cửa tan hoang, không còn gì nguyên vẹn cả
Nhưng mà... "người tính không bằng trời tính" là có thật đó nha! 28 tuổi tôi vẫn phải lên xe hoa. Cả xóm xôn xao "Tưởng con này ế chắc luôn, ai ngờ cuối cùng cũng có người vớt". Tôi thì... mặc kệ, cảm xúc đã chai lì từ ngày bố mẹ ly dị rồi
Mẹ hay than vãn muốn tôi có chỗ dựa về già, mong tôi lập gia đình sớm. Còn tôi thì ám ảnh chuyện bạo lực gia đình hồi nhỏ nên chẳng muốn cưới tí nào. Nhưng gặp được anh chồng treat mình quá tốt nên... thôi kệ, về chung nhà luôn! Anh ấy hay nhắc tôi sửa tính lạnh lùng khó gần đi. Nhưng mà trauma tuổi thơ khó sửa lắm bạn ơi
Giờ mọi người hay gọi kiểu của tôi là hướng nội. Tôi ít nói, không thích chia sẻ, thiếu hòa đồng và hiếm khi cười. Sếp khen tôi điềm tĩnh mọi tình huống, đồng nghiệp khen thái độ làm việc nghiêm túc. Nhưng ai biết được trong lòng tôi đâu muốn thế Nhiều lúc tôi cũng muốn vui vẻ với mọi người lắm chứ, muốn đi ăn đi nhậu, đi du lịch với hội bạn thân, muốn tham gia nhóm chat buôn dưa lê này nọ. Nhưng rào cản tâm lý đã biến tôi thành người phụ nữ trầm lắng, đến mẹ ruột còn xa cách vô cùng.
Dù sao thì mẹ con tôi vẫn sống hòa bình với nhau. Cưới xong cũng chẳng đi đâu, nhà chồng xa nên vợ chồng tôi ở lại thành phố sống cùng mẹ luôn. Trái ngược với tôi, chồng là người cực kỳ cởi mở và talkative, anh hay nói chuyện với mẹ tôi khiến không khí nhà cửa ấm cúng hơn xưa nhiều. Nhờ có anh mà mối quan hệ mẹ con tôi nhẹ nhàng hơn chút, những bữa cơm sum họp cũng nhiều hơn
Đến lúc tôi có bầu thì mẹ càng chăm sóc kỹ càng. Tôi bắt đầu thấy khối băng trong lòng tan dần, những tổn thương ngày bé cũng được chữa lành nhờ sự quan tâm bù đắp của mẹ. Bố tôi giờ đã có gia đình mới, suốt bao năm ông chẳng còn quan tâm gì đến mẹ con tôi nữa. Quay đi quay lại thì mẹ cũng chỉ còn mình tôi làm chỗ dựa. Vậy nên tha thứ cho bà là điều tôi phải làm
6 tháng trôi nhanh như gió, tuần này tôi đã bắt đầu quay lại văn phòng. Bà nội sắp từ quê lên cùng bà ngoại chăm cháu. Gửi con cho 2 bà thì vợ chồng tôi yên tâm 100%. Tôi đã sắm đầy đủ đồ cho bé: sữa, bột, thuốc men bổ sung. Lịch trình sinh hoạt 1 ngày của con ra sao tôi cũng ghi chi tiết vào giấy dán trong bếp luôn. 2 bà lỡ quên thì chỉ cần đọc là xong
Con tôi mới tập ăn dặm được 3 ngày nên tôi mua vài loại bột, sữa khác nhau cho bé thử. Còn làm cả gạo xay để 2 bà ở nhà nấu cháo đổi vị. Trộm vía cháo bí đỏ với cháo rau con tôi ăn ngon lắm! Còn sữa thì tôi vẫn cho con bú và vắt để lại cho bé uống bình
Hôm nay tôi tan sớm vì hơi mệt. Về đến nhà thấy mẹ đang loay hoay làm gì đó ở sân với con mèo cưng. Tôi phát hiện hộp sữa đắt đỏ mới mua cho con hôm qua để ở bậc thềm, còn mẹ tôi đang múc bột sữa từ trong đó ra pha cho mèo uống. Trời ơi sữa nhập khẩu hơn 1 triệu 1 hộp, tôi còn chưa kịp khui ra dùng kìa!
Xót của quá nên tôi lao tới hỏi mẹ lý do ngay. Tôi nóng giận trách mẹ khá nặng lời, kêu bà lãng phí và không biết gì hết. Thấy ồn ào, mẹ chồng từ trên tầng chạy xuống. Bà bảo tôi im ngay và kể đầu đuôi chuyện hộp sữa cho tôi biết.
Thì ra con tôi bị dị ứng đạm bò, mà hộp sữa kia lại có thành phần đó. 2 bà ở nhà pha sữa cho cháu uống thử, mới được 3 thìa thì mồm thằng bé sưng đỏ hết lên, nó khó chịu nên khóc từ đó đến giờ Mẹ tôi biết hộp sữa đắt nên tiếc của, bảo mang đi pha cho mèo uống đỡ phí.
Nhìn con mình vẫn khóc rấm rứt trên tay bà nội, mồm miệng nổi mẩn đầy mà tôi đau lòng muốn chết. Bà ngoại thì lặng lẽ mang hộp sữa vào nhà cất. Lát sau thấy mẹ ngồi thẫn thờ trong bếp, tôi áy náy đến mức nước mắt cứ trào ra không ngừng
Mẹ luôn là người thức khuya bế cháu thay tôi, dỗ cháu khi nó khóc để tôi được ngủ, tắm rửa cho cháu để tôi được relax trong bồn. Tôi đi làm mẹ cũng không bao giờ giục về sớm, sáng nào cũng nói các con yên tâm lo công việc để 2 bà ở nhà chăm cháu.
Nguồn: soha.vn