Tạ Phương Thảo – cái tên này nghe thôi đã thấy "xịn" rồi nè! Cô bạn tốt nghiệp xuất sắc khoa Sư phạm tiếng Anh của trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội đấy. Niềm đam mê với giáo dục của Thảo được nuôi dưỡng từ những năm cấp 2 cho đến tận bây giờ luôn
Niềm đam mê gắn liền với giáo dục
Cô giáo dạy Ngoại ngữ ngày xưa đã "unlock" cho Thảo câu nói "Change is the end result of all true learning" – thay đổi chính là kết quả của việc học đúng nghĩa. Từ đó, cô bạn đã ấp ủ giấc mơ trở thành người làm giáo dục và truyền cảm hứng. Với passion đó, Thảo đã đi làm thêm và giảng dạy từ năm nhất đại học luôn ấy chứ. Qua nhiều năm làm việc, cô đã có cơ hội tham gia nhiều dự án xịn như xây dựng chương trình, xuất bản sách hay phát triển đề thi. Các hoạt động xã hội của Thảo cũng toàn liên quan đến giáo dục và nâng cao nhận thức hết
Theo đuổi dạy học với lý tưởng mới toanh
Thảo là người khá may mắn vì biết được bản thân muốn gì từ khá sớm. Được nuôi lớn trong môi trường khuyến học, bố mẹ đã dạy và ủng hộ cô chạy theo lý tưởng sống của bản thân. Đó vừa là động lực to lớn, cũng là thử thách đối với Thảo.
4 năm đại học với sự thay đổi môi trường làm việc thường xuyên đã nuôi dưỡng lý tưởng xây dựng môi trường "giáo dục khai phóng" – thứ mà hiếm thấy ở Việt Nam trước đây. Thảo đã cùng người bạn thân thành lập The Catalyst for English, xoay quanh những giá trị lõi là Connected – Disciplined – Goal-oriented (Kết nối – Kỉ luật – Hướng về kết quả), đề cao tính cá nhân và chủ động của người học.
Để thực hiện dự án này, Thảo đã gần như thay đổi toàn bộ kế hoạch đường dài, ở lại Việt Nam học cao hơn thay vì đi du học như kỳ vọng từ những năm cấp 3. Thay đổi thì đáng sợ thật đấy, nhưng khi đó những gì cô nhìn thấy chỉ là một trái tim biết tin và một tinh thần không chấp nhận thất bại
Nhưng rồi mọi thứ không như mong đợi. Thảo biết rằng khởi nghiệp sẽ khó nhưng khối lượng và áp lực công việc vượt quá những gì tưởng tượng. Xuyên suốt 4 tháng đầu tiên cũng là 4 tháng cách ly xã hội, team làm việc 7/7, liên tục từ sáng sớm tới 12h, 1h đêm. Có những ngày may mắn thì kịp bữa cơm tối, hôm nào không thì ăn vội cái bánh mì để kịp vào dạy lớp. Họ cũng không thể ra ngoài thay đổi không khí làm việc hay gặp nhau trực tiếp. Có hôm 2 đứa họp với nhau lúc 12 giờ đêm, im lặng một lúc rồi ngồi khóc, phần vì mệt mỏi, phần vì không biết mình đã làm đủ tốt hay chưa
Thấy lăn lộn mãi, bạn bè có khuyên dừng lại nhưng Thảo đã từ bỏ kế hoạch đi du học vì mục tiêu này, lúc đó không dám nghĩ tới việc rút lui.
Nhưng rồi mọi thứ vào guồng, team tìm kiếm thêm những đồng đội, xây dựng đội ngũ chung chí hướng và có chuyên môn cao, công việc dần được san sẻ và các quy trình bắt đầu hoạt động. Giờ đây đã 9 tháng trôi qua, dù vẫn còn nhiều thứ muốn làm nhưng chưa thể, công việc đã vận hành ổn định hơn. Tất cả giáo viên tại The Catalyst for English đều nhớ như in câu "tất cả vì học sinh" nên nhiều lúc chủ động tổ chức Toạ đàm nội bộ, mời cả diễn giả xịn về chia sẻ cho học sinh. Ngay tối hôm trước, nửa đêm thấy giáo viên học sinh gọi nhau vào tự học vì sắp đến ngày thi, cả tối cứ cười tủm tỉm vì thấy các bạn đã về tay đúng người. Học sinh nói TCE không giống trung tâm mà như một hệ sinh thái, đi đâu cũng tìm được sự hỗ trợ
Những gì có được bây giờ còn bé nhỏ, nhưng Thảo nghĩ đây là một khởi đầu tốt. Hành trình phía trước còn dài và chưa có gì chắc chắn, nhưng cô không còn cảm thấy sợ hãi khi biết xung quanh có những đồng đội có tâm, có tầm mà mình tin tưởng. Đặc biệt hơn, sự yêu quý cũng như kết quả đầu ra của các bạn học sinh chính là nguồn nhiên liệu bất tận để team cố gắng nhiều hơn nữa trên con đường này
Nhớ về thứ bạn muốn, đừng nhìn vào thứ bạn sợ – hãy hoàn thành những gì mình bắt đầu
Ngày học cấp 2, Thảo chọn học lớp chuyên Toán Giảng Võ vì thích các con số. Bài kiểm tra toán đầu tiên bị 4 điểm. Sang năm lớp 7 khi chia lớp trên – dưới cô đã rất sợ, vì thể nào cũng lại vào top cuối của lớp. Suốt mùa hè năm lớp 6 lớp 7, bố Thảo đưa cô đi học xa nhà 12km, lặp đi lặp lại một câu: "con làm được, mình cố gắng là được". Cuối cùng vẫn vào lớp dưới, nhưng không tiếc nuối gì cả. Bố mẹ cũng chỉ cười và bảo cố gắng lần sau.
Ngày thi lên cấp 3, Thảo muốn vào Chuyên ngữ và thực hiện ước mơ giảng dạy, nhìn các anh chị năng động giỏi giang ngưỡng mộ lắm. Nhưng không giỏi toán, viết văn cũng không tốt còn Chuyên ngữ nổi tiếng là trường chuyên 13 môn, tỉ lệ thi vào chỉ 10%. Tối nào cũng ôn bài trong sợ hãi. Bố mẹ mang đồ ăn vặt thường xuyên, vẫn một câu "bố mẹ tin con làm được, nhất định sẽ được", nhưng không bao giờ cho học quá 10 rưỡi tối. Sau đó Thảo thi đỗ Chuyên Anh lớp A, là lớp chọn 1 của Chuyên Ngoại ngữ cùng một số trường chuyên khác ở Hà Nội. Cô chưa từng nghĩ mình làm được còn bố mẹ thì bình thản
Bố Thảo xưa cũng vậy, đi bộ đội mất mấy năm chẳng ai nghĩ học tiếp nhưng rồi lại đỗ trường Đại học Kinh tế Quốc dân, trường top thời đó rồi học lên thạc sĩ. Mẹ Thảo thi đại học trượt một năm, năm sau tiếp tục thi đỗ Kinh tế Quốc dân và gặp bố cô. Bố mẹ Thảo nhìn thấy mục tiêu và cơ hội thoát nghèo, trong khi người khác nhìn thấy thất bại và rào cản. Cũng giống như khi đi học, bố mẹ nhìn thấy tương lai cô được gặp gỡ những người giỏi trong môi trường tốt, còn Thảo chỉ thấy những khó khăn.
Đó cũng dần trở thành một trong những giá trị cốt lõi của Thảo – đặt tầm nhìn vào mục tiêu thay vì những rào cản. Với học sinh cô cũng thường chia sẻ vậy: em có thể chọn nhìn vào thứ em muốn hoặc thứ cản trở em, lựa chọn nằm ở các bạn đó. Đây cũng chính là một trong những giá trị lõi The Catalyst for English muốn truyền tải tới học viên: goal-oriented (hướng về kết quả)
Nguồn: svvn.tienphong.vn