Tự truyện xúc động của nữ phạm nhân nhiễm HIV - Câu chuyện lay động trái tim

Xu022722

New member
803ad5f24da4b26815e6.jpg


"Con thân yêu! Mầm sống xinh của mẹ/Ngoan nhé con! Và mau lớn nhé con"...

Những dòng thơ này do phạm nhân Trần Thị Hoàng Mai viết tay gửi từ trại giam cho cậu con trai bé bỏng của mình. Đọc mà xót xa lắm luôn ý

Số phận của chị Mai thực sự là một chuỗi bi kịch nối tiếp nhau. Tự truyện viết tay dài 45 trang của chị đã giành giải nhất cuộc thi "Sự hối hận và niềm tin hướng thiện" do Bộ Công an tổ chức đó.

Chuyện bắt đầu từ lúc Mai mới 3 tuổi, bố mẹ ly hôn. Mẹ ruột bỏ Mai ở lại với người cha nghèo để đi tìm hạnh phúc mới. Sau đó cha cũng lập gia đình khác. Tưởng được sống ấm no dưới mái nhà mới, nhưng thực tế Mai lại phải chịu cảnh "con riêng, con chung" - những ai từng trải qua sẽ hiểu nỗi đau này

Đúng lúc đó mẹ ruột quay lại đón Mai về. Nhưng số phận vẫn không tha cho cô bé. Một đêm mẹ vắng nhà, Mai bị cha dượng say rượu làm điều đồi bại. Cô chống cự và chạy ra đường giữa đêm khuya. Thoát khỏi ma một, lại gặp ma hai - Mai rơi vào tay lũ thanh niên lang thang. Được một bảo vệ giúp đỡ nhưng plot twist là chính gã này lại làm hại Mai.

530002224fc0a9ba4d93.jpg


Trải qua cú sốc kinh hoàng mà không được mẹ thông cảm, Mai từng muốn tự tử nhưng không thành. Thậm chí mẹ ruột còn cho rằng con gái hư hỏng và bán Mai cho Tú Bà. Từ đó Mai trở thành gái nhà hàng, bắt đầu cuộc sống kiếm tiền ô nhục.

Thế giới đen tối với bài bạc, rượu chè, ma túy đã đẩy Mai đến kết cục không thể tránh khỏi. Cô trở thành con nghiện. Và "bản án tử hình" HIV/AIDS ập đến khi Mai vừa tròn 20 tuổi. Tuổi đời còn quá trẻ mà đã phải gánh chịu quá nhiều

Đến lần cai nghiện thứ ba, Mai gặp và yêu một thanh niên cùng cảnh ngộ. Hai người có với nhau đứa con. Mẹ ép Mai phải cho con đi nhưng cô kiên quyết giữ lại. Cuối cùng mẹ đồng ý nuôi cháu. Những ngày được làm mẹ thật ngắn ngủi với Mai. Bệnh tật dày vò khiến cô lại tìm đến ma túy và bị xử 7 năm tù vì tội tàng trữ trái phép chất ma túy...

Khi bệnh chuyển sang giai đoạn AIDS, Mai gầy xơ xác, hai má tóp teo, bàn tay thâm tím vì các vết lở loét. Cô tự ngồi cách xa người khác vì mặc cảm về mùi hôi từ cơ thể bệnh tật. Nói được vài câu lại phải dừng để lấy hơi... Đau lòng quá đi

Nhưng Mai nói cô không oán trách số phận. Trái lại, cô cảm ơn cuộc đời đã cho cô hạnh phúc được làm mẹ. Chính đứa con bé bỏng đã thay đổi hoàn toàn con người cô, cho cô khát vọng sống và muốn hoàn lương.

"Có lúc hận, em muốn giết hết những người xung quanh, kể cả người thân yêu nhất. Nhưng từ khi có con, em trở thành một con người khác, lòng dịu lại, không còn thù hận", Mai tâm sự.

568b676138f350287507.jpg


Trong ký ức của mình, Mai nhớ mãi quãng thời gian ở trại cai nghiện. Ngày đó cô thân với Lâm Uyển Nhi, người đẹp có số phận éo le. Câu chuyện của Uyển Nhi khiến Mai quyết tâm giữ lại đứa bé dù lo lắng không biết con có nhiễm bệnh từ bố mẹ không. Niềm vui ùa về khi mẹ thông báo con trai cô không có HIV.

"Mẹ nói đã xét nghiệm cho cháu 3 lần rồi. Từ lúc biết tin này, em chỉ mong muốn được sống khỏe mạnh cho đến ngày trở về với con. Mong mẹ tha thứ cho em, mong mẹ mạnh khỏe để nuôi cháu, vì em biết mình không thể theo con đến suốt cuộc đời", Mai vui sướng kể.

Mai chia sẻ, nhiều lúc trong trại giam cô sợ chính mình, sợ cơ thể đang bị bệnh tật tàn phá từng ngày. Nếu như ngoài xã hội, cô bị mọi người - thậm chí cả người thân - ghẻ lạnh và sợ hãi vì bệnh tật, thì ở đây, những lúc cùng quẫn nhất vẫn có bàn tay các nữ cán bộ quản giáo nâng đỡ cô.

Tết đầu tiên (năm 2010) trong Trại giam Thanh Xuân là kỷ niệm không thể quên với cô. Lúc đó Mai bị nhiễm trùng cơ hội, toàn thân phù sũng, lở loét, bốc mùi. Do bệnh nặng, Mai được chuyển ra Bệnh viện Hà Đông điều trị. Cô đi không vững, trước mắt chỉ toàn bóng tối. Những giây phút cận kề tử thần ấy đều được Mai viết lại trong tự truyện.

Những người thầy, cán bộ quản giáo không chỉ giúp Mai giành lại sự sống mà còn cho cô hiểu giá trị cuộc sống, niềm tin vào tương lai. Khi viết tự truyện "Bước về phía mặt trời", Mai không nghĩ tác phẩm của mình sẽ đoạt giải. Đơn giản cô viết để giải tỏa nỗi lòng. Tự truyện như một cơ hội tìm lại sự lương thiện cô từng đánh mất, viết để tri ân những người đã giúp cô ngộ ra rằng mỗi ngày sống là một ngày có ý nghĩa.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top