KemBibi5935
New member
Nghe câu đó xong tự nhiên cảm giác sống mũi cay cay, nước mắt muốn trào ra luôn á…
Hồi trước mình từng nghĩ hôn nhân là thứ gì đó xa xôi lắm, thậm chí hơi... đáng sợ nữa. Ba mẹ tan vỡ từ hồi mình còn bé xíu, mẹ một thân một mình kéo đứa con lớn lên. Kể cả lúc đã trưởng thành rồi, nhìn quanh những cuộc hôn nhân xung quanh (người thân, hội bạn thân) toàn là cãi nhau, phản bội rồi chia tay. Thế nên khi sang tuổi 27, lũ bạn rần rần cưới xin sinh nở, mình vẫn thờ ơ lạnh lùng, thậm chí mất hết niềm tin luôn. Mình tự nhủ, sống solo, làm chủ cuộc đời mình, không phải sướng hơn sao?
Thế mà mẹ mình – người đàn bà cứng cỏi nhất nhưng cũng "cao tay" nhất vũ trụ lại không nghĩ vậy. Chán quá việc cứ nhắc đi nhắc lại chuyện hẹn hò, lấy chồng, sinh con mà không thấy con nghe, bà quyết định xuống tay luôn. Một hôm bà rỉ tai: "Con thử đi ăn cơm với thằng Nam con cô Hoa xem sao. Nó ngoan, lại làm ăn khá lắm". Mình nghe xong ngán đến tận cổ luôn, lý lẽ của các bậc phụ huynh chỉ đơn giản thế thôi. Một là, mình chẳng hứng thú tí nào với mấy kiểu xem mắt xem mặt. Hai là, nghe đâu cậu ta còn nhỏ hơn mình tận 2 tuổi cơ. Trời đất ơi, mình đã sợ hôn nhân rồi, giờ lại còn phải gắn bó với một "em bé" 25 tuổi thì chịu thôi!
Nhưng mà cũng vì nể mặt mẹ, nể cô Hoa, mình miễn cưỡng gật đầu. Mình còn chuẩn bị sẵn tâm thế sẽ từ chối nốt, nghĩ bụng gặp cho xong rồi coi như làm vừa lòng bà. Ai ngờ đâu, vừa ngồi xuống bàn, cậu ta làm mình bất ngờ vì hóa ra đây không phải lần đầu tiên chúng mình gặp mặt!
Nam từng xuất hiện rất nhiều lần trong buổi phát cơm từ thiện ở bệnh viện mà mình cũng có tham gia. Mình không có ấn tượng gì đặc biệt với cậu ta nhưng vẫn nhớ mặt được.
"Chị uống gì em gọi?", cái cách cậu ta lúng túng vài giây rồi gọi mình là chị khiến mình phải bật cười. Ở cái tuổi đã "trải đời" với đủ mọi kiểu đàn ông rồi, mình không ngờ bản thân lại thấy dễ chịu với một người kém tuổi thế này.
Những buổi sau đó, mình bắt đầu ngạc nhiên hơn nữa. Nam chẳng hề trẻ con như mình tưởng tượng. Cậu ta nói chuyện có chừng mực, suy nghĩ chín chắn lắm. Mình kể về tuổi thơ thiếu cha, về nỗi sợ hôn nhân, cậu không cười nhạo cũng không nói mấy câu sáo rỗng, chỉ lặng lẽ đáp: "T. đừng nghĩ mình mất mát, biết đâu chỉ là ông trời mang đi điều không tốt và bù đắp cho T. những thứ tốt hơn thì sao...ví dụ là tôi chẳng hạn. Một người bước ra khỏi cuộc đời mình chưa chắc đã là 1 nỗi mất mát, cảm giác đau đớn không tránh khỏi nhưng sao không nghĩ đó là cơ hội để mình có thể bắt đầu lại sớm hơn, bớt tổn thương nhiều hơn". Nghe câu đó xong tự nhiên cảm giác sống mũi cay cay, mình từng nghe mẹ nói không bao giờ tiếc 1 người đàn ông phản bội. Cứ thế mình như bị "thao túng tâm lý" vậy, bị cậu ta dẫn từ chỗ tăm tối ra ngoài ánh sáng, cảm thấy yêu đời và không còn nhìn mọi thứ u ám nữa.
Rồi một lần, công ty mình gặp rắc rối với hợp đồng. Mình luống cuống, chưa biết xoay xở kiểu gì, Nam xuất hiện ngay. Cậu ấy xử lý mọi thứ cực kỳ bình tĩnh: ngồi xuống phân tích, gọi điện cho vài mối quen, chỉ trong một buổi đã giải quyết hết vấn đề. Mình đứng ngẩn người ra, hóa ra "trẻ hơn hai tuổi" lại chính là chỗ dựa mà mình cần suốt thời gian qua.
Từ hôm đó, mình bỏ luôn mấy cái định kiến. Hóa ra, mẹ mình chẳng gài kèo gì cả, chỉ là bà nhìn xa hơn mình thôi. Tình yêu đến nhẹ nhàng, nhưng lại chắc chắn vô cùng. Mình từng nghĩ bản thân sẽ không bao giờ tin vào hôn nhân, ai dè lại vấp phải một chàng trai trẻ mà mỗi ngày bên cạnh cậu ấy, mình thấy như được sống lại tuổi thanh xuân nhưng an toàn và vững vàng hơn nhiều.
Nguồn: soha.vn
Hồi trước mình từng nghĩ hôn nhân là thứ gì đó xa xôi lắm, thậm chí hơi... đáng sợ nữa. Ba mẹ tan vỡ từ hồi mình còn bé xíu, mẹ một thân một mình kéo đứa con lớn lên. Kể cả lúc đã trưởng thành rồi, nhìn quanh những cuộc hôn nhân xung quanh (người thân, hội bạn thân) toàn là cãi nhau, phản bội rồi chia tay. Thế nên khi sang tuổi 27, lũ bạn rần rần cưới xin sinh nở, mình vẫn thờ ơ lạnh lùng, thậm chí mất hết niềm tin luôn. Mình tự nhủ, sống solo, làm chủ cuộc đời mình, không phải sướng hơn sao?
Thế mà mẹ mình – người đàn bà cứng cỏi nhất nhưng cũng "cao tay" nhất vũ trụ lại không nghĩ vậy. Chán quá việc cứ nhắc đi nhắc lại chuyện hẹn hò, lấy chồng, sinh con mà không thấy con nghe, bà quyết định xuống tay luôn. Một hôm bà rỉ tai: "Con thử đi ăn cơm với thằng Nam con cô Hoa xem sao. Nó ngoan, lại làm ăn khá lắm". Mình nghe xong ngán đến tận cổ luôn, lý lẽ của các bậc phụ huynh chỉ đơn giản thế thôi. Một là, mình chẳng hứng thú tí nào với mấy kiểu xem mắt xem mặt. Hai là, nghe đâu cậu ta còn nhỏ hơn mình tận 2 tuổi cơ. Trời đất ơi, mình đã sợ hôn nhân rồi, giờ lại còn phải gắn bó với một "em bé" 25 tuổi thì chịu thôi!
Nhưng mà cũng vì nể mặt mẹ, nể cô Hoa, mình miễn cưỡng gật đầu. Mình còn chuẩn bị sẵn tâm thế sẽ từ chối nốt, nghĩ bụng gặp cho xong rồi coi như làm vừa lòng bà. Ai ngờ đâu, vừa ngồi xuống bàn, cậu ta làm mình bất ngờ vì hóa ra đây không phải lần đầu tiên chúng mình gặp mặt!
Nam từng xuất hiện rất nhiều lần trong buổi phát cơm từ thiện ở bệnh viện mà mình cũng có tham gia. Mình không có ấn tượng gì đặc biệt với cậu ta nhưng vẫn nhớ mặt được.
"Chị uống gì em gọi?", cái cách cậu ta lúng túng vài giây rồi gọi mình là chị khiến mình phải bật cười. Ở cái tuổi đã "trải đời" với đủ mọi kiểu đàn ông rồi, mình không ngờ bản thân lại thấy dễ chịu với một người kém tuổi thế này.
Những buổi sau đó, mình bắt đầu ngạc nhiên hơn nữa. Nam chẳng hề trẻ con như mình tưởng tượng. Cậu ta nói chuyện có chừng mực, suy nghĩ chín chắn lắm. Mình kể về tuổi thơ thiếu cha, về nỗi sợ hôn nhân, cậu không cười nhạo cũng không nói mấy câu sáo rỗng, chỉ lặng lẽ đáp: "T. đừng nghĩ mình mất mát, biết đâu chỉ là ông trời mang đi điều không tốt và bù đắp cho T. những thứ tốt hơn thì sao...ví dụ là tôi chẳng hạn. Một người bước ra khỏi cuộc đời mình chưa chắc đã là 1 nỗi mất mát, cảm giác đau đớn không tránh khỏi nhưng sao không nghĩ đó là cơ hội để mình có thể bắt đầu lại sớm hơn, bớt tổn thương nhiều hơn". Nghe câu đó xong tự nhiên cảm giác sống mũi cay cay, mình từng nghe mẹ nói không bao giờ tiếc 1 người đàn ông phản bội. Cứ thế mình như bị "thao túng tâm lý" vậy, bị cậu ta dẫn từ chỗ tăm tối ra ngoài ánh sáng, cảm thấy yêu đời và không còn nhìn mọi thứ u ám nữa.
Rồi một lần, công ty mình gặp rắc rối với hợp đồng. Mình luống cuống, chưa biết xoay xở kiểu gì, Nam xuất hiện ngay. Cậu ấy xử lý mọi thứ cực kỳ bình tĩnh: ngồi xuống phân tích, gọi điện cho vài mối quen, chỉ trong một buổi đã giải quyết hết vấn đề. Mình đứng ngẩn người ra, hóa ra "trẻ hơn hai tuổi" lại chính là chỗ dựa mà mình cần suốt thời gian qua.
Từ hôm đó, mình bỏ luôn mấy cái định kiến. Hóa ra, mẹ mình chẳng gài kèo gì cả, chỉ là bà nhìn xa hơn mình thôi. Tình yêu đến nhẹ nhàng, nhưng lại chắc chắn vô cùng. Mình từng nghĩ bản thân sẽ không bao giờ tin vào hôn nhân, ai dè lại vấp phải một chàng trai trẻ mà mỗi ngày bên cạnh cậu ấy, mình thấy như được sống lại tuổi thanh xuân nhưng an toàn và vững vàng hơn nhiều.
Nguồn: soha.vn