Từ CEO nấm hữu cơ đến shipper: 20 ngày chạy đơn, một cú ngã và nước mắt sau 25 năm

KunDev1766

New member
bb72b35ef98a32c4f8ce.png


Người kiếm được nhiều tiền khi làm nghề shipper là nhóm "số hiếm".

*Đây là câu chuyện của anh chàng Stevejoy trên Zhihu. Từng khởi nghiệp với mô hình nấm hữu cơ xịn sò, nhưng rồi thất bại và phải "pivot" sang làm shipper để kiếm miếng cơm manh áo qua ngày.

Đúng ngày này tháng trước, mình vẫn tự an ủi rằng dù đang hơi căng đét nhưng ít ra vẫn còn đi làm kiếm được tiền, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. Nhưng không, cuộc đời không cho mình cơ hội chuẩn bị tâm lý. Mọi thứ sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc, và mình như vỡ vụn hoàn toàn.

Hôm đó là một ngày bình thường, mình đang chạy xe giao đồ ăn thì bỗng nhiên... mất ý thức. Đến giờ nghĩ lại vẫn không nhớ chính xác chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết khi tỉnh lại thì mình đang nằm lăn quay trên vỉa hè, xe đổ kềnh bên cạnh. Đưa tay sờ lên đầu, may là không thấy máu, nhưng cơn đau như muốn xé toạc hộp sọ luôn á. Mình lồm cồm ngồi dậy, check bản thân, may quá chỉ có mấy vết xước nhỏ trên người.

Lúc đó tất cả những gì mình làm được là quờ tay tìm điện thoại và ví tiền trong túi. Yên tâm là chúng vẫn còn đó, rồi gượng leo lên xe chạy về chỗ trọ. Vừa bước vào phòng, mình đổ sập xuống giường luôn, kệ xác bùn đất bám đầy quần áo. Cơn đau đầu cộng với cảm giác tủi thân khiến mình bật khóc như mưa. Lần gần nhất mình khóc chắc khoảng 25 năm trước, hồi còn bé trốn ngủ trưa đi chơi rồi bị mẹ đánh đòn

Những ngày sau đó, mình cảm thấy như zombie vậy. Đầu óc lúc nào cũng lơ mơ, chẳng buồn ăn uống gì, nằm liệt trên giường suốt 4 ngày. Đến ngày thứ 5 mới lảo đảo đi bệnh viện chụp CT. Bác sĩ bảo mình bị chấn động não nhẹ. Rời bệnh viện, mình thở phào vì còn sống, nhưng trong lòng lại cay đắng vô cùng.

Trước khi làm shipper, mình có một doanh nghiệp nhỏ, kinh doanh nấm hữu cơ với mô hình sản xuất khép kín khá xịn. Thế nhưng kinh tế khó khăn, chuyện buôn bán ngày càng ảm đạm, đơn hàng giảm mạnh, doanh thu tụt dốc không phanh suốt gần 1 năm. Khi không còn gồng nổi nữa, mình phải đóng cửa doanh nghiệp, trả hết phần lương còn nợ nhân viên, trong tay thực sự không còn gì hết.

efe6aadae80f15ec5c5c.png


Lúc đó, mình nghĩ làm shipper là con đường cứu cánh, dù sao cũng là công việc linh hoạt, ít nhất cũng giúp mình survive qua giai đoạn khó khăn. Trước khi bắt đầu, mình có hỏi han khá nhiều người. Có người nói rằng ở khu mình sống tại Quảng Châu, một shipper làm việc bình thường có thể chạy khoảng 40 đơn mỗi ngày, mỗi đơn trung bình 6 NDT (khoảng 21.000 đồng), thu nhập mỗi tháng có thể đạt 7.000 - 10.000 NDT (khoảng 24 - 35 triệu đồng). Nghe cũng ổn đấy chứ, nên mình vét gần hết số tiền còn lại, mua 1 chiếc xe điện coi như "cần câu cơm"

Vào ngày tai nạn xảy ra, mình mới chỉ làm shipper được có 20 ngày thôi. Mỗi ngày đều bắt đầu từ tờ mờ sáng và kết thúc khi trời tối mịt. Mũ bảo hiểm, bình nước, sạc dự phòng là những thứ phải mang theo 24/7. Là người không rành đường, mình vừa chạy đơn vừa phải ghi nhớ từng con đường, từng khu dân cư.

Mỗi đơn hàng đều là một chuỗi thao tác lặp đi lặp lại. Lấy được đồ, mình cẩn thận đặt vào thùng giữ nhiệt, rồi len lỏi qua đủ loại đường sá để giao đúng giờ. Mình sợ nhất là những đơn có canh, có nước. Chỉ cần sơ sẩy tí, đồ ăn đổ ra, khách phàn nàn hoặc đánh giá xấu là coi như công sức cả buổi đi tong

Giờ cao điểm trưa và tối, đơn nổ liên tục không ngừng nghỉ. Có lúc mình nhận giao cùng lúc hai đơn để kiếm thêm tiền, khi đó thời gian trở thành áp lực khủng khiếp. Quán ra đồ chậm là ruột gan nóng như lửa đốt. Để tránh bị trễ giờ, chuyện đi ngược chiều hay vượt đèn đỏ gần như trở thành điều khó tránh khỏi. Ngay cả khi mình chỉ muốn nhận một đơn, hệ thống trong giờ cao điểm vẫn liên tục ép đơn.

Thế nhưng đấy, trong 20 ngày làm shipper trước khi gặp tai nạn, thu nhập cao nhất của mình cũng chỉ là 100 NDT/ngày (khoảng 350.000 đồng). Trừ đi 3 NDT (10.500 đồng) tiền bảo hiểm, cùng hàng loạt khoản khấu trừ lặt vặt khác, số tiền thực nhận còn lại chẳng đáng là bao. Đúng là mình chưa quen địa hình, chưa có kinh nghiệm, cấp bậc thấp nên ít đơn, nhưng sâu xa hơn, mình nhận ra giao đồ ăn thực chất là một công việc chạy đua với thời gian - đúng nghĩa là bán sức, thậm chí bán mạng, để đổi lấy vài đồng.

Khoản bảo hiểm 3 NDT mỗi ngày được hệ thống tự động trừ với tên gọi bảo hiểm tai nạn, nhưng cụ thể bảo hiểm những gì, tai nạn nào được chi trả, mức bồi thường bao nhiêu, mình hoàn toàn không được biết rõ. Mình cũng biết không ít shipper sau khi gặp tai nạn phải tự bỏ tiền túi chữa trị, bởi sau nhiều lần nộp hồ sơ xin thanh toán không thành công, họ đành bỏ cuộc. Làm nghề này, không có hợp đồng lao động chính thức, không có giờ làm việc cố định, nhưng lại phải tuân thủ mọi quy định của nền tảng. Mâu thuẫn vô cùng

Sau cú ngã đó, mình mới thấm thía: Nghề này quá bèo bọt nhưng chưa bao giờ thiếu người làm, chắc hẳn vì không ít người "ở đường cùng" như mình. Mình không chọn đi làm shipper, đây thực ra không phải là một sự lựa chọn, đơn giản bởi nếu không làm shipper, mình chẳng biết phải làm gì khác để kiếm tiền trang trải cuộc sống cũng như gom vốn "làm lại từ đầu" nữa.

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top