ThíchThìNhích
New member
Nếu bạn biết từ này là gì, chứng tỏ tiếng Việt của bạn "xịn sò lắm luôn" đấy nhé!
Điểm đặc biệt nhất của tiếng Việt chính là từ vựng cực kỳ "flex" - không bao giờ bị nhốt trong một khuôn khổ hay phải thêm thắt gì cả. Người Việt mình có skill "thần thánh" là chỉ cần bỏ một chữ vào các vị trí khác nhau, nó sẽ tự "biến hình" sang từ loại khác một cách "slay" không tưởng luôn!
Đỉnh cao của độ linh hoạt này phải kể đến từ "cân" - một từ "gọn lẹ" nhưng có thể "gồng" cả ba vai trò ngữ pháp quan trọng là danh từ, động từ và tính từ cùng một lúc, nhờ vào cách dịch chuyển nghĩa từ truyền thống đến hiện đại cực kỳ mượt mà!
Ngày xưa, từ "cân" vốn dùng để chỉ việc đo lường và tính chất cân bằng. Khi làm danh từ, nó chỉ một loại dụng cụ đo khối lượng, kiểu như "Bước lên cái cân" hay "Chiếc cân này bị sai lệch". Nó cũng là đơn vị đo trọng lượng mà người Việt hay xài hằng ngày như "Mua một cân thịt" ấy.
Từ một vật thể đứng im, "cân" chuyển sang làm động từ để chỉ hành động đặt đồ lên cân để kiểm tra trọng lượng, ví dụ "Bạn cân hộ tôi rổ hoa quả này nhé". Nhưng không dừng ở đó đâu, "cân" còn "lấn sân" sang làm tính từ để miêu tả trạng thái đối xứng, thăng bằng, không nghiêng lệch. Mọi người vẫn hay dùng kiểu "Hai bên bờ vai không được cân cho lắm" hoặc "Bức tranh này treo chưa cân rồi".
Từ nghĩa gốc về sự cân bằng đó, từ "cân" đã có màn "comeback" cực "epic" để trở thành từ lóng "all-in-one" của giới trẻ bây giờ! Trong game hay công việc, bạn sẽ nghe "Trận này một mình anh cân tất" hoặc "Dự án khó thế mà nó vẫn cân cả đội". Lúc này "cân" có nghĩa là gánh vác, xử lý mọi thứ "xịn sò" mà vẫn giữ được thế cân bằng, không bị "đè bẹp" hay thua kém!
Ngoài từ "cân", nhiều tín đồ yêu tiếng Việt còn chỉ ra một từ khác cũng "đa năng" tương tự, đó là chữ "thơm". Ở miền Nam, "thơm" là danh từ chỉ quả dứa/khóm, như "Mua một trái thơm về nấu canh". Khi thể hiện tình cảm, "thơm" lại biến thành động từ siêu đáng yêu trong câu "Mẹ thơm má bé". Còn ở nghĩa phổ biến nhất, nó là tính từ miêu tả mùi hương dễ chịu như "Bông hoa này thơm quá".
Nguồn: soha.vn
Điểm đặc biệt nhất của tiếng Việt chính là từ vựng cực kỳ "flex" - không bao giờ bị nhốt trong một khuôn khổ hay phải thêm thắt gì cả. Người Việt mình có skill "thần thánh" là chỉ cần bỏ một chữ vào các vị trí khác nhau, nó sẽ tự "biến hình" sang từ loại khác một cách "slay" không tưởng luôn!
Đỉnh cao của độ linh hoạt này phải kể đến từ "cân" - một từ "gọn lẹ" nhưng có thể "gồng" cả ba vai trò ngữ pháp quan trọng là danh từ, động từ và tính từ cùng một lúc, nhờ vào cách dịch chuyển nghĩa từ truyền thống đến hiện đại cực kỳ mượt mà!
Ngày xưa, từ "cân" vốn dùng để chỉ việc đo lường và tính chất cân bằng. Khi làm danh từ, nó chỉ một loại dụng cụ đo khối lượng, kiểu như "Bước lên cái cân" hay "Chiếc cân này bị sai lệch". Nó cũng là đơn vị đo trọng lượng mà người Việt hay xài hằng ngày như "Mua một cân thịt" ấy.
Từ một vật thể đứng im, "cân" chuyển sang làm động từ để chỉ hành động đặt đồ lên cân để kiểm tra trọng lượng, ví dụ "Bạn cân hộ tôi rổ hoa quả này nhé". Nhưng không dừng ở đó đâu, "cân" còn "lấn sân" sang làm tính từ để miêu tả trạng thái đối xứng, thăng bằng, không nghiêng lệch. Mọi người vẫn hay dùng kiểu "Hai bên bờ vai không được cân cho lắm" hoặc "Bức tranh này treo chưa cân rồi".
Từ nghĩa gốc về sự cân bằng đó, từ "cân" đã có màn "comeback" cực "epic" để trở thành từ lóng "all-in-one" của giới trẻ bây giờ! Trong game hay công việc, bạn sẽ nghe "Trận này một mình anh cân tất" hoặc "Dự án khó thế mà nó vẫn cân cả đội". Lúc này "cân" có nghĩa là gánh vác, xử lý mọi thứ "xịn sò" mà vẫn giữ được thế cân bằng, không bị "đè bẹp" hay thua kém!
Ngoài từ "cân", nhiều tín đồ yêu tiếng Việt còn chỉ ra một từ khác cũng "đa năng" tương tự, đó là chữ "thơm". Ở miền Nam, "thơm" là danh từ chỉ quả dứa/khóm, như "Mua một trái thơm về nấu canh". Khi thể hiện tình cảm, "thơm" lại biến thành động từ siêu đáng yêu trong câu "Mẹ thơm má bé". Còn ở nghĩa phổ biến nhất, nó là tính từ miêu tả mùi hương dễ chịu như "Bông hoa này thơm quá".
Nguồn: soha.vn