Học Y Hà Nội 1 năm rồi bỏ để thi lại vào Bách Khoa - nghe hơi "crazy" nhỉ? Nhưng với Đỗ Thế Tùng (sinh năm 2001, Hà Nội), đó lại là quyết định đúng đắn nhất! Từ một sinh viên Y khoa, anh chàng này đã "rẽ hướng" sang Kỹ thuật Hóa học và giờ đang ấp ủ giấc mơ làm mỹ phẩm Việt xịn sò. Plot twist đỉnh nhất là suốt hơn 6 năm qua, bạn ấy vẫn kiếm tiền bằng nghề... dạy gia sư Toán đấy!
**Khi nhận ra Y Hà Nội không phải "là của mình"**
Đỗ Thế Tùng từng là cựu học sinh Trường THPT chuyên Chu Văn An (Hà Nội) - trường top đấy nhé! Đỗ vào Y Hà Nội thì ai cũng phải gật gù khen ngợi rồi. Một năm ngồi trên ghế giảng đường Y, Tùng trải nghiệm đủ thứ: học tập siêu khắt khe, cường độ cao ngất, kỷ luật sắt đá.
"Mình may mắn được học ở trường top đầu về đào tạo y tế nên càng hiểu rõ học Y vất vả và nhiều thử thách ra sao. Phải có đam mê và nhiệt huyết mới theo được," Tùng tâm sự. Tôn trọng nghề y và hiểu giá trị chiếc áo blouse trắng, nhưng sau một năm, anh bắt đầu "soi lại" lựa chọn của mình. Tự hỏi về tương lai, về tính cách và career path, Tùng nhận ra ngành Y không còn vibe với mình nữa.
**Quyết định "bẻ lái" không hề dễ dàng**
Rẽ hướng không phải chuyện một sớm một chiều đâu nhé! Tùng đã suy nghĩ kỹ càng, cân nhắc nhiều lựa chọn. Gia đình từng "block" việc bỏ trường Y, hoặc khuyên chuyển sang sư phạm vì đã có kinh nghiệm dạy gia sư Toán. Nhưng Tùng nghĩ khác: khả năng giảng dạy không nhất thiết phải gắn với bằng sư phạm mà!
Sau khi research kỹ, anh đăng ký vào Đại học Bách Khoa Hà Nội, chọn nhóm ngành liên quan đến Hóa học - gần với nền tảng kiến thức cũ và phù hợp với định hướng nghiên cứu, sản xuất sản phẩm ứng dụng thực tế. "Việc chọn nghề có thể là quyết định mạo hiểm. Nhưng nếu trả lời được mình muốn làm gì, muốn trở thành ai, muốn sống thế nào, bạn sẽ đủ dũng khí để thay đổi," anh nói. Inspirational quá đi!
**Khi đam mê gặp khoa học: Hành trình tạo ra mặt nạ thạch**
Tại Bách Khoa Hà Nội, Tùng tìm thấy niềm vui thật sự với quy trình nghiên cứu, sản xuất trong lĩnh vực hóa dược. Ý tưởng điều chế mặt nạ dưỡng da cho đồ án tốt nghiệp nảy ra khi anh trải nghiệm các sản phẩm skincare trên thị trường và tự hỏi: "Ủa, cơ sở khoa học của em nó là gì?"
Đề tài được chọn dựa trên tính khả thi về nguyên liệu, quy trình sản xuất và cơ sở khoa học, có sự góp ý từ giảng viên hướng dẫn. Phần khó nhất? Xác định hàm lượng chiết xuất Dương cam cúc (cúc La Mã Đức) và khảo sát hàm lượng chất tạo nền gel - hai yếu tố "chiến lược" quyết định cả đề tài luôn!
Anh phải thử nghiệm nhiều hợp chất mới, đổi nồng độ, điều chỉnh cách mix khi thành phẩm chưa đạt. Phần thực nghiệm chiếm phần lớn thời gian làm đồ án. Có lúc sản phẩm không như ý khiến anh "down" hẳn, nhưng Tùng vẫn kiên trì "cày" đến cùng để tìm ra công thức chuẩn nhất.
"Mình học được cách tự nghiên cứu, tự tìm tòi và tự thực hiện thí nghiệm dựa trên kiến thức chuyên môn đã học. Trước đó chưa có nhiều cơ hội áp dụng lý thuyết vào thực hành như vậy," anh chia sẻ. Học đi đôi với hành - đúng nghĩa đen luôn!
Từ góc nhìn của một sinh viên hóa dược, Tùng cho rằng việc sản xuất mỹ phẩm không chỉ là chuyện kinh doanh mà còn là trách nhiệm khoa học với người dùng. Theo anh, nhiều bạn chưa hiểu rõ làn da của mình phù hợp với sản phẩm nào, dễ mua theo brand hoặc review tích cực trên mạng, dẫn đến kích ứng hoặc phản ứng không mong muốn. "Review sản phẩm không sai, nhưng mua theo trend mà thiếu hiểu biết chuyên môn mới là vấn đề," anh nói. Chốt câu chanh sả!
**Dạy Toán ban đêm, mơ về mỹ phẩm ban ngày**
Song song với việc học và nghiên cứu, Tùng duy trì công việc dạy gia sư Toán tại nhà suốt hơn 6 năm, đã "khai sáng" và khơi dậy ngọn lửa học tập cho rất nhiều học sinh. Với anh, dạy học vừa là nguồn thu nhập chính thời sinh viên, vừa là niềm đam mê thực sự.
"Mình thích truyền tải kiến thức, có sự kiên nhẫn và cảm thông khi giảng dạy," anh nói. Việc đứng lớp giúp anh rèn khả năng diễn đạt, giao tiếp và thấu hiểu cảm xúc học sinh. Khi lời nói có giá trị và được lắng nghe, anh cảm thấy được tôn trọng - feeling đó khác lắm!
Có những thời điểm bạn bè đã tốt nghiệp, có việc làm ổn định, còn anh vẫn tiếp tục "cày" ở giảng đường. Nhưng nguồn thu từ việc dạy học giúp anh tự trang trải học phí, sinh hoạt phí, đồng thời giữ được động lực theo đuổi con đường mình chọn. Tự lực cánh sinh - respect!
**Ước mơ làm mỹ phẩm thuần Việt "chất lừ"**
Về lâu dài, Tùng mong muốn công trình nghiên cứu có thể được ứng dụng thực tế, trở thành sản phẩm thương mại. Xa hơn nữa, anh ấp ủ xây dựng thương hiệu hóa mỹ phẩm của người Việt, tạo ra sản phẩm thuần Việt có khả năng cạnh tranh trên thị trường trong nước và quốc tế. Không chọn lối đi "flashy", Tùng kiên trì với nhịp độ riêng: ban ngày miệt mài học tập và nghiên cứu, ban đêm đứng lớp truyền đạt kiến thức. Hustle mode: ON!
Câu chuyện của anh không "hô hào" mọi người rẽ hướng, mà nhấn mạnh một điều giản dị: tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi được đưa ra khỏi sách vở và phục vụ đời sống. Với người trẻ, dám thử, dám sai và dám điều chỉnh có thể không phải con đường ngắn nhất, nhưng là con đường giúp hiểu rõ bản thân và trưởng thành hơn trên hành trình phía trước.
Message cuối cùng từ Tùng: Đừng sợ "switch lane" nếu bạn thực sự biết mình muốn gì. Đôi khi đường vòng mới là đường đúng đấy!
Nguồn: svvn.tienphong.vn