Lương Ngọc Dịu, sinh ngày 20/10/2000, hiện đang là sinh viên trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương, chuyên ngành Quản lý Văn hoá Nghệ thuật.
Ngoài việc học, mình từng làm thêm nhiều công việc khác nhau như kinh doanh online, bán quần áo online và làm thêm ở các siêu thị để kiếm thêm tiền sinh hoạt hằng ngày. Tuy nhiên thường chỉ làm trong thời gian ngắn thôi vì việc học vẫn được mình ưu tiên hàng đầu
Dù thu nhập không cao lắm nhưng mình vẫn vui vì được trải nghiệm nhiều điều thú vị ở từng công việc khác nhau. Mình học được cách giao tiếp với mọi người một cách hoà nhã nhất, được trang bị khối lượng từ vựng không nhỏ để xử lí các tình huống bất ngờ hay học được cách kiềm chế bản thân khi giao tiếp với bất kì ai. Điều này khiến mình tự tin và đáng quý hơn cả. "Kinh nghiệm" đối với mình chính là được trải nghiệm với những công việc thực tế diễn ra quanh cuộc sống thường ngày, nghĩ tích cực, sống lạc quan
Trong môi trường học tập, đôi khi để cân bằng giữa việc học, việc làm và các mối quan hệ gần xa là điều mình cảm thấy có chút áp lực. Còn về phần học tập hay các hoạt động xung quanh trường lớp thì luôn có bạn bè và thầy cô dang tay giúp đỡ nên mỗi lần khó khăn ập đến mình lại cảm thấy nhẹ nhàng và được giải quyết nhanh chóng.
Nhưng trong môi trường xã hội, có những áp lực mà không phải muốn kêu ai là họ có thể giúp đỡ mình được. Có nhiều việc mình phải tự chịu trách nhiệm, tự giải quyết và đưa ra lựa chọn. Mình xin được chia sẻ một câu chuyện nhỏ nha
Khoảng 6 tháng trước, mình đang làm part-time tại một siêu thị lớn, vị trí nhân viên bán hàng thời vụ. Nói chung công việc quen thuộc và đơn giản nên không có gì trở ngại, điều đáng nói là môi trường ở đây khá "lạnh lùng" - mình phải nói vậy vì không muốn nói đó là một môi trường không mấy thân thiện.
Chỗ làm cách khu mình ở khoảng hơn 10 km, ngày nào cũng có mặt từ lúc 7h sáng và kết thúc vào lúc 22h tối. Sau khoảng 5 ngày thì bùng phát dịch lớn, mọi người kéo nhau đi mua sắm dự trữ đồ ăn rất sớm và vô cùng đông. Hôm ấy ai cũng bận rộn chạy đôn đáo, chỉ có quầy hàng của mình khá vắng nên mình đã cùng giúp những người khác làm công việc không phải của mình. Sau khi tan làm, điều mình nhận được lại là sự lạnh nhạt của người mà mình giúp đỡ suốt nửa ngày. Có lẽ ai cũng đã mệt nhoài nên không còn thiết tha để ý đến những chuyện nhỏ nhặt ấy nữa, mình đã tự dặn mình như vậy.
Rồi cứ thế và những ngày sau đó cũng như vậy, thậm chí còn tồi tệ hơn. Vẫn là 22h tối mình ra về, ngày hôm sau càng mệt mỏi hơn, ngoài đường vắng tanh và se lạnh, tự dưng thấy tủi thân, thấy cô đơn, thấy nhớ nhà và thèm được gọi một cuộc điện thoại sớm cho mẹ. Cảm giác này khiến mình bật khóc, mình đã không thể giữ nổi tiếng nấc từng cơn đang phát ra, hai mắt mình cứ nhoè đi mãi, mình sợ phải về căn phòng trống một mình tối đó
Đúng vậy, "trưởng thành là một quá trình cô đơn", nhưng tự nhủ rằng, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Chắc chắn ngoài kia có những người cùng hoàn cảnh như mình, thậm chí khó khăn hơn mình mà họ vẫn cố gắng vẫn mạnh mẽ vượt qua được thì mình cũng sẽ làm được!
Đã là một con người, theo mình, trước hết phải là người có nhân phẩm đạo đức tốt, lương tâm hướng thiện, là một bạn trẻ sống tích cực và là một sinh viên năng nổ không ngừng học hỏi - đó là yếu tố cơ bản và cần thiết để trở thành một công dân có ích trong xã hội
Mình theo học ngành quản lí văn hoá nghệ thuật là bởi vì ngoài các hoạt động liên quan đến văn hoá xã hội ra thì mình còn có một tình yêu to đùng đối với nghệ thuật nữa
Nguồn: svvn.tienphong.vn