Trúng số 16 tỷ tặng hết cho người thân mua nhà, chú đi ở trọ chữa bệnh không ai lo: Tự đẩy mình vào đường cùng hay bài học đắt giá?

MunXinh

New member
Tại một căn phố cũ ở thành phố Nam Xương, căn phòng trọ nhỏ xíu trên tầng 5 khu tập thể xuống cấp, tường vàng ố, cửa sổ kẹt mỗi lần gió thổi – đó chính là nơi chú Trần Lập đang sống những ngày cuối đời. Chú là người từng khiến cả khu phố phải "ôi chao" ngưỡng mộ vì may mắn ăn xổ số độc đắc. Giờ đây, 62 tuổi, gầy guộc, da xám xịt vì bệnh thận mãn, nhưng ánh mắt chú vẫn còn đó - vừa kiên cường vừa nuối tiếc



Thoáng cái thành triệu phú chỉ sau một đêm

Mười năm trước, chú Trần Lập chỉ là thợ hàn ở xưởng cơ khí ngoại ô thôi. Lương tháng hơn 3.000 tệ, vừa đủ nuôi vợ ốm yếu và con gái đang học đại học. Một buổi chiều hè nọ, chú tiện tay mua tấm vé số ở cửa tiệm nhỏ ven đường – thứ mà chú hiếm khi làm lắm. Plot twist: dãy số đó biến chú từ công nhân bình thường thành triệu phú chỉ sau một đêm! Hơn 4 triệu NDT, tương đương khoảng 16 tỷ đồng luôn á!

Khi tin đồn lan ra, cả khu phố xôn xao hết cả lên. Bạn bè, họ hàng kéo đến chúc mừng ầm ầm, quán rượu đầu phố còn nợ chú mấy bữa tiệc miễn phí. Ai cũng nghĩ đời chú từ đây sẽ "lên hương" – nhà to, xe đẹp, sống thảnh thơi. Nhưng cuộc đời lại trêu ngươi vl

Chú Trần Lập vốn nổi tiếng là người thật thà, hiền lành. Chú từng nói với vợ: "Tiền này là trời cho, mình phải chia cho mọi người một phần thì mới yên tâm." Vậy là chỉ trong vòng một năm, chú lần lượt mua ba căn nhà: một căn cho em trai út, một căn cho em gái đã ly hôn, căn còn lại tặng cháu trai để nó có điều kiện lấy vợ. Tổng cộng hết gần 3 triệu NDT luôn.

Người thân vui muốn xỉu, rối rít cảm ơn. Những ngày đầu, họ chăm sóc chú chu đáo, tặng quà Tết, mời ăn uống. Nhưng dần dần, sự nhiệt tình ấy... nhạt màu. "Người ta cho mình một căn nhà, chẳng lẽ cả đời phải mang ơn?" – đó là câu chú nghe lỏm được trong bữa tiệc gia đình năm thứ hai sau khi chú trúng số. Từ đó, chú ít dần qua lại



Rẽ lối đi đến bi kịch

Năm thứ ba, vợ chú qua đời vì bệnh tim. Chú một mình trong căn hộ chung cư cũ, tâm trạng trống rỗng hết cả. Con gái lấy chồng ở Thượng Hải, ít khi về thăm. Chú bắt đầu sa vào cờ bạc trên mạng – trò chơi mà mấy ông bạn rủ rê "cho đỡ buồn". Ban đầu chú thắng, lại tưởng mình may mắn như trúng số ngày trước. Nhưng chỉ nửa năm sau, hơn 500.000 NDT bốc hơi không!!!

Không còn tiền gửi ngân hàng, chú đành bán nốt căn hộ đang ở để trả nợ. Chú định đến ở nhờ nhà em trai nhưng bị từ chối khéo: "Anh ở đây không tiện, con cái lớn rồi cần không gian riêng." Em gái thì viện cớ căn hộ nhỏ, cháu trai thì nói phải cho thuê nhà lấy tiền nuôi con. Chú đành đi thuê một phòng nhỏ, từ đó lặng lẽ như biến mất khỏi đời sống của họ.

Hai năm trước, chú được chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối. Mỗi tuần ba lần lọc máu. Chi phí y tế nuốt trọn số tiền ít ỏi chú còn giữ. Một lần nằm viện, chú nhờ y tá gọi cho con gái nhưng chỉ nhận được câu trả lời: "Con đang bận dự án, ba tự lo trước đi."

Cả ba căn nhà chú từng tặng giờ đều đang được cho thuê, mỗi tháng đem về cho người thân vài chục ngàn tệ tiền lời. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện trích một phần để giúp chú chữa bệnh. "Họ coi tôi như người xa lạ. Căn nhà là của họ, tôi có quyền gì mà đòi?", chú Trần Lập cười nhạt

Một buổi chiều, phóng viên báo địa phương tình cờ gặp chú ở bệnh viện và nghe chú kể câu chuyện. Bài viết đăng lên mạng, gây bão dư luận luôn. Nhiều người trách chú "ngu ngốc", có người thương cảm, có người lại nói: "Tiền của trời cho, tiêu cho hết cũng là số mệnh." Điều bất ngờ là ba người thân kia sau khi đọc báo cũng đến thăm chú. Họ khó xử, nói sẽ gửi tiền giúp chú điều trị.

Nhưng chú từ chối: "Các người cứ giữ lấy, tôi giờ sống được bao lâu đâu. Chỉ mong sau này các người nhớ rằng, tôi từng thật lòng với gia đình."

Những ngày cuối đời ️

Căn phòng thuê nhỏ chất đầy thuốc men và hóa đơn viện phí. Chú Trần Lập không còn sức đi làm thêm, chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn ra con hẻm cũ. Có hôm chú gọi điện cho con gái, bảo: "Ba muốn gặp con một lần nữa." Lần này cô gái đáp chuyến tàu đêm về, ôm cha thật lâu.

"Con à, đừng sợ tiền bạc, nhưng cũng đừng để nó làm mờ mắt. Ba không hối hận đã giúp người thân, chỉ tiếc là không giữ lại một mái nhà cho mình. Con phải nhớ, người có phúc nhất không phải là người có nhiều tiền, mà là người có nơi để quay về." – đó là lời trăng trối của chú.

Câu chuyện của chú Trần Lập như một tấm gương phản chiếu xã hội hiện đại: may mắn đến đột ngột, tiền bạc phân chia thiếu suy nghĩ, cuối cùng người được lợi không phải là chính mình. Sự lắt léo nằm ở chỗ, chú không bị lừa, không bị cướp, mà chính là "tự tay" đẩy mình vào cảnh khốn cùng, bởi quá tin vào tình thân

Nhiều chuyên gia xã hội học ở Nam Xương đã bình luận: "Tiền bạc có thể thay đổi quan hệ họ hàng, thậm chí phá vỡ nó. Chia sẻ là tốt, nhưng cần giữ lại đường lui cho chính mình."

Câu chuyện khiến cư dân mạng tranh cãi gay gắt. Một người bình luận: "Nếu là tôi, tôi sẽ mua ba căn nhà cho thuê lấy tiền dưỡng già, ai cần thì đến ở, nhưng không cho hẳn." Người khác lại nói: "Chú Trần Lập tuy nghèo nhưng thanh thản, ít nhất chú không hối hận. Đó mới là giàu có thật sự."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top