Trung Quốc vừa flex một vũ khí cực "bá đạo" mang tên DF-17 - loại tên lửa đạn đạo có thể mang theo thiết bị phóng trượt siêu âm (HGV) xịn sò, được cho là đủ sức xuyên thủng mọi hệ thống phòng thủ hiện tại. Nghe kinh khủng chưa!
Điểm đặc biệt của DF-17 so với các tên lửa đạn đạo thông thường chính là nó được thiết kế để chở theo một thiết bị phóng trượt siêu âm (Hypersonic Glide Vehicle - HGV) cực kỳ nguy hiểm.
"Các tên lửa siêu âm này bộc lộ một mối đe dọa mới vì chúng có thể di chuyển và bay nhanh hơn 5.000 km/h, có khả năng xâm nhập hầu hết các hệ thống phòng thủ và gia tăng thêm sức ép thời gian đáp trả của một quốc gia bị chúng tấn công", một báo cáo gần đây của Viện nghiên cứu RAND (Mỹ) cảnh báo.
Thiết bị phóng trượt siêu âm này được thiết kế tinh xảo, hình dáng giống mũi tên, có thể mang cả đầu đạn hạt nhân lẫn thông thường, bay với tốc độ "chóng mặt" không tưởng. Vận tốc của HGV nhanh đến mức phải được thiết kế chịu được nhiệt độ đủ sức làm tan chảy thiên thạch luôn á, và phải cực kỳ hoàn hảo để không bị rơi mất kiểm soát.
Nhưng không chỉ bay siêu nhanh, HGV còn có thể tự dẫn đường, phóng lướt tới mục tiêu chỉ định. Những thiết bị này khiến hầu hết các hệ thống phòng thủ tên lửa hiện nay trở nên "lỗi thời" hẳn.
Tạp chí The Diplomat dẫn thông tin từ nguồn tin chính phủ Mỹ giấu tên cho biết, Trung Quốc đã tiến hành 2 vụ thử nghiệm HGV, một vụ vào ngày 1/11 và một vụ vào ngày 15/11.
"Trong các vụ thử này, tên lửa đạn đạo đã được thiết kế để mang theo HGV sẵn sàng đưa vào hoạt động thực tế chứ không còn là mẫu thử nghiệm. Như vậy, đây là vụ thử HGV đầu tiên trên thế giới sử dụng một hệ thống với mục đích triển khai hoạt động thực", nguồn tin của The Diplomat nhấn mạnh.
## Bước nhảy vọt về công nghệ không phải dạng vừa đâu nha
Quả tên lửa đầu tiên phóng ngày 1/11 được cho là đã xuất phát từ Trung tâm Vũ trụ Tửu Tuyền ở Nội Mông. Tên lửa đạn đạo DF-17 đã đẩy HGV lên vận tốc siêu âm ở giai đoạn quay trở lại bầu khí quyển trái đất.
Sau đó, HGV tách khỏi tên lửa rồi tiếp tục duy trì độ cao và đà phóng, di chuyển quãng đường còn lại dài 1.400 km tới một bãi thử ở Tân Cương trong thời gian chưa tới 11 phút, tấn công mục tiêu với bán kính lệch tâm chỉ vài mét thôi. Chuẩn xác kinh người luôn!
Các cơ quan tình báo Mỹ đánh giá, sự kết hợp giữa tên lửa đạn đạo và đầu trượt siêu âm có tầm bắn tối đa từ 1.800 km đến 2.500 km. Theo họ, các mẫu hoạt động sẽ được Trung Quốc triển khai đầy đủ vào năm 2020.
Vụ phóng thử này đánh dấu sự kết thúc chương trình thử nghiệm được tiến hành từ năm 2014. Tính đến tháng 11/2017, Trung Quốc đã phóng thử khoảng 7 thiết bị siêu âm như vậy.
Tháng 10/2017, lần đầu tiên truyền thông nhà nước Trung Quốc công bố hình ảnh về các thiết bị phóng trượt siêu âm. Chưa rõ liệu có bất kỳ hình ảnh nào đại diện cho thiết bị mà tên lửa đạn đạo mới DF-17 đã mang theo hay là của các tên lửa trước đó.
Trung Quốc không phải nước duy nhất đang cố gắng phát triển tên lửa siêu âm xịn xò. Nga từng nghiên cứu chế tạo 3M22 Zircon, dự tính triển khai cho 2 tuần dương hạm của mình là Pyotr Velikyi và Admiral Nakhimov cũng như các thế hệ tàu ngầm mới.
Mỹ cũng đang phát triển các mẫu riêng. Australia đã tiến hành một loạt thử nghiệm chung với Mỹ ở Outback trong tháng 7/2017. Tuy nhiên, rất nhiều vụ thử nghiệm những năm gần đây của Mỹ, Nga và các quốc gia khác đều thất bại. Chỉ có Trung Quốc dường như đã đạt tới ngưỡng chế tạo hàng loạt vũ khí này. Đỉnh thật!
## HGV nguy hiểm đến mức nào? Spoil luôn: RẤT nguy hiểm!
Ngoài tốc độ, điểm khiến thiết bị phóng trượt siêu âm trở thành vũ khí được nhiều nước quan tâm phát triển chính là ở quỹ đạo phẳng của nó.
Thông thường, HGV được tên lửa vận chuyển tới ranh giới giữa bầu khí quyển trái đất và khoảng không vũ trụ (Đường Karman), ở độ cao cách mặt đất khoảng 100 km. Khi tới độ cao này, HGV bắt đầu lướt trượt theo quỹ đạo tương đối phẳng và tăng tốc.
Giai đoạn trượt không chỉ cho phép HGV thực hiện các động tác lẩn tránh radar và chống đánh chặn mà còn giúp kéo dài tầm bay của tên lửa.
Không giống với các thiết bị hồi quyển thông thường - những loại hạ độ cao xâm nhập bầu khí quyển theo đường đạn đạo có thể dự đoán được, các đầu đạn trượt siêu âm gần như không thể bị đánh chặn bởi các hệ thống phòng thủ tên lửa truyền thống vốn bám mục tiêu thông qua cảm biến vệ tinh và radar đặt trên mặt đất hay trên biển.
Các tên lửa đạn đạo thông thường di chuyển theo đường vòng có thể đoán định trước. Tốc độ của các tên lửa này tăng dần cho tới đỉnh vòng cung trước khi lao xuống mục tiêu chỉ định.
Cung đường bay kiểu này khiến chúng dễ bị tổn thương trong giai đoạn đẩy chậm. Quỹ đạo lao xuống của nó cũng nằm trong khả năng của các tên lửa đánh chặn bố trí gần mục tiêu, chẳng hạn như THAAD và SM6.
Một tên lửa đạn đạo mang theo thiết bị phóng lướt siêu âm có thể hồi quyển ở khoảng cách xa hơn và ở góc hạ phức tạp hơn, trước khi giải phóng đầu đạn trượt siêu âm bay về hướng mục tiêu ở trần bay thấp hơn.
Do đường cong của trái đất, các hệ thống radar sẽ có ít thời gian phát hiện nó. Góc tiếp cận mục tiêu cũng khó đoán định hơn, khiến nó trở nên rất khó phát hiện đối với các hệ thống đánh chặn. Đúng là "ăn đứt" các hệ thống cũ!
Tuy nhiên, các thiết bị phóng trượt siêu âm cũng có một hạn chế. Chúng bay lướt, nghĩa là sẽ dần mất tốc độ. Khoảng cách tới mục tiêu càng xa thì càng tiệm cận mục tiêu chúng càng di chuyển chậm.
Nguồn: soha.vn