Bùi Mạnh Tiến (sinh năm 2001) quê Nam Định, là cựu sinh viên chuyên ngành Báo in tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Bố mẹ Tiến là công nhân, lao động tự do với thu nhập không ổn định lắm. Thấu hiểu được nỗi vất vả và hoàn cảnh gia đình, chàng trai trẻ đã quyết tâm học đại học để hiện thực hóa ước mơ của bố mẹ. Hiện tại, Mạnh Tiến đang là content writer mảng thời trang, mỹ phẩm và cộng tác cho một tòa soạn báo điện tử ở Hà Nội.
"Ngay từ hồi bé, mình đã nhận ra những khó khăn về tài chính của gia đình rồi. Mình còn nhớ lúc học cấp 1 - cấp 2, bố mẹ thậm chí không có đủ tiền đóng học phí cho mình luôn Mình luôn là người đóng tiền học chậm nhất lớp, bị bạn bè cười nhạo vì thầy cô phải nhắc nhở hoài."
"Đỉnh điểm nhất là lúc học lớp 11, nhà mình làm ăn thua lỗ, bố mẹ liên tục cãi nhau, mẹ phải bỏ nhà đi nhiều tháng khiến mình và em trai khá suy sụp. Giai đoạn đó, mình nhiều lần không thể tập trung học, kết quả học tập giảm sút và từng nghĩ đến việc nghỉ học, đi làm để phụ gia đình. Nhưng mình nhận ra rằng bản thân phải cố gắng học tập để thay đổi cuộc sống trong tương lai vì 'Tri thức chính là lối đi ngắn nhất để đến được với thành công' mà!"
Thời điểm mình suy sụp nhất thì may mắn có dì ruột luôn ở bên động viên và hỗ trợ, giúp mình có động lực tiếp tục học tập và nuôi dưỡng ước mơ học đại học. Nhìn lại cả hành trình đã qua, nếu không có dì thì có lẽ mình đã không hoàn thành được 4 năm đại học đáng nhớ này rồi
Nhắc về cơ duyên đến với báo chí có lẽ là từ một câu nói đùa của bố mình đấy. Hồi bé, mình rất thích xem các chương trình thời sự và đặc biệt hay cập nhật tin tức mới nhất để kể lại cho mọi người nghe nên bố có nói rằng: "Con sau này nên làm nhà báo sẽ rất phù hợp".
Dù chỉ là câu nói thoáng qua của bố nhưng nó đã theo mình suốt những năm tháng trung học và trở thành mục tiêu số 1 tại kỳ thi THPT Quốc gia năm 2019. Mình đăng ký tổng cộng 10 nguyện vọng và đặt hết hy vọng vào Học viện Báo chí và Tuyên truyền. May mắn thay, mình đỗ hết cả 10 nguyện vọng và được trở thành tân sinh viên báo chí đúng như ước mơ ấp ủ
Gia đình mình không có ai học ngành báo nên khi biết mình chọn, mọi người khá lo lắng về "đầu ra" tương lai. Họ hàng ai cũng bảo "Bây giờ báo in hết thời rồi, học xong ra bán báo cũng chả ai mua" hay có người còn kỳ thị kiểu "tại sao con trai lại đi học báo, nghề đó là của con gái mới đúng" Những lúc như vậy mình chỉ biết mỉm cười cho qua vì mình biết ngành báo chí rất đa dạng về công việc tương lai. Học báo in không phải ra chỉ làm báo giấy, ngành này chính là cái nôi của báo chí, tập trung rèn luyện khả năng viết bài. Sau khi ra trường, chúng mình có thể làm ở nhiều vị trí khác nhau như báo mạng, truyền thông, quảng cáo,...
"Bố mẹ mình vốn chỉ học đến cấp 3 nên việc định hướng nghề nghiệp là không có. Tất cả đều do mình tự tìm hiểu và lựa chọn, bố mẹ bảo sướng khổ sau này ở mình nên quyết định sao cho đúng. Và mình may mắn khi được gia đình ủng hộ về ngành học."
Mình bén duyên với công việc cộng tác viên khá tình cờ và có phần "hơi muộn" so với nhiều bạn cùng khóa. Sau khi trải qua kỳ thực tập tại cơ quan báo chí, mình được các anh chị trong tòa soạn mời cộng tác và bắt đầu gắn bó với công việc này từ lúc còn là sinh viên năm tư cho đến tận bây giờ.
"Với mình, trở thành phóng viên là điều luôn mơ ước và nỗ lực phấn đấu ngay từ khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Bước chân vào con đường này, mình may mắn được các anh chị phóng viên đi trước chỉ dẫn rất nhiều kiến thức chuyên môn và tạo cơ hội để mình được tác nghiệp thực tế. Trong một năm qua mình đã tham gia và đưa tin cho nhiều sự kiện văn hóa, giải trí lớn nhỏ diễn ra tại Hà Nội."
Sự kiện mình nhớ nhất có lẽ là lần đi lấy tin về buổi biểu diễn của nhóm nhạc Blackpink tại Hà Nội. Mình vinh dự được đi theo các anh chị phóng viên trong tòa soạn thực hiện tác nghiệp suốt 3 ngày liên tiếp tại nhiều địa điểm khác nhau từ sân bay đến khách sạn lưu trú của nhóm và ngoài sân vận động Mỹ Đình Lần đầu tiên phải tự đi xa, chủ động tìm nhân vật phỏng vấn, đóng giả làm người mua vé trực tiếp để lấy tin, thậm chí bị đối tượng xấu dọa nạt... Lần đầu tiên mình biết thế nào là áp lực "chạy bài sự kiện". Mình nhớ như in hình ảnh tất cả các anh chị phóng viên cùng ngồi chung ở một góc trong quán cà phê để dựng bài và phát sóng trực tiếp những tin tức nóng nhất ở hiện trường. Tất cả những kỷ niệm này khiến mình nhớ mãi về khoảng thời gian làm tin thực tế đầy thú vị ấy!
"Trong suốt 1 năm qua, bản thân mình đã cố gắng thay đổi rất nhiều. Từ bé mình vốn là người hướng nội, ngại thể hiện trước đám đông và khá nhút nhát, thậm chí không ai tưởng tượng được cái đứa yếu đuối như mình có thể theo đuổi ngành nghề đòi hỏi sự hướng ngoại cao như báo chí này."
Sau khi tiếp xúc với báo chí mình đã trở thành con người mới. Mình bạo dạn hơn, tự tin đi tác nghiệp một mình ở những nơi đông người, sẵn sàng thể hiện thế mạnh của bản thân để có những cơ hội tốt
"Với mình, nghề báo là nghề rất thiêng liêng và cao quý. Nhờ có báo chí, mình có thể mở rộng mối quan hệ, được lắng nghe những chia sẻ từ nhiều nhân vật truyền cảm hứng trong cuộc sống. Với mỗi bài viết phỏng vấn mình như được sống trong chính câu chuyện của họ. Bằng chính 'ngòi bút' của phóng viên mà nhiều người tốt, tài năng được đến gần hơn với độc giả. Nhìn thấy nụ cười của những nhân vật, sự tự hào của gia đình họ khi có con được lên báo chính là niềm vui lớn nhất đối với mình khi quyết định trở thành một phóng viên thực thụ."
Mình nghĩ rằng, lứa 2001 bọn mình đã trải qua khoảng thời gian khó khăn trong 4 năm học tập, bắt đầu từ đại dịch COVID-19 cho đến những tác động của việc suy thoái kinh tế
"Mặc dù trải qua 4 năm đại học nhưng phải đến gần 2 năm, chúng mình phải ở nhà và học tập trực tuyến qua màn hình máy tính. Mình còn nhớ khoảng thời gian học môn chuyên ngành, đáng lẽ chúng mình phải được ra ngoài tìm kiếm đề tài phỏng vấn, tác nghiệp như nhiều anh chị khóa trên thì lại bị cách ly giữa các tỉnh và phải ở trong nhà thực hành online bằng những bài tập thay thế."
Thậm chí, chuyến đi công tác chính trị xuống các tỉnh do trường tổ chức cũng phải hủy ở phút chót do vấn đề dịch bệnh lan nhanh. Điều này khiến cho mình và các bạn trong lớp khá buồn vì không có nhiều kỷ niệm đẹp bên nhau.
"Báo chí vốn là ngành cần phải thực hành nhiều thay vì chỉ học trên sách vở nên trong suốt 2 năm bị dịch bệnh hoành hành mình và các bạn đã mất rất nhiều cơ hội để học hỏi và trải nghiệm thực tế với nghề."
Khoảng thời gian 4 năm trôi qua quá nhanh, bản thân mình vẫn chưa cảm nhận, tích lũy được nhiều thì lại phải đương đầu với những khó khăn mới đó là suy thoái kinh tế hậu COVID-19. Các công ty gần như không tuyển dụng, cắt giảm lương. Thời gian đầu mới ra trường, mình khá chật vật đi tìm kiếm công việc phù hợp. Mình nhớ nhất thời điểm xin vào một công ty truyền thông, trải qua 3 vòng phỏng vấn, bài thi IQ... đến khi vào làm thì công ty đột ngột thông báo ngừng nhận nhân viên mới vì phải cắt giảm nhân lực do ảnh hưởng kinh tế
Đặc biệt, hiện nay nhiều người có cái nhìn không thiện cảm với các bạn Gen Z chúng mình. Đa phần đều cho rằng chúng mình "làm ít đòi hỏi nhiều", thích là nghỉ làm, không sống quy củ như thế hệ trước. Vào làm các công ty và nhận phải ánh nhìn hoài nghi của các thế hệ đi trước khiến mình và các bạn khá áp lực. Họ thậm chí còn trả lương khá thấp cho chúng mình, chỉ khoảng 4-5 triệu và đặt khá nhiều yêu cầu cao trong công việc. Việc bị bóc lột sức lao động, cắt giảm quyền lợi tối thiểu, không được công nhận khả năng làm việc... là những gì mà nhiều bạn trẻ sinh năm 2001 như mình phải trải qua khi mới ra trường. Khi vượt qua giới hạn chịu đựng, bạn bè mình nhiều người lựa chọn về quê để tìm kiếm cơ hội khác, làm trái ngành trái nghề,...
Nguồn: svvn.tienphong.vn