ThíchThìNhích
New member
Một đứa trẻ hạnh phúc, lành lặn về tâm hồn và biết yêu thương cuộc sống quan trọng hơn gấp muôn lần một đứa trẻ có bảng điểm 10/10 nhưng bên trong chỉ là một cỗ máy vô hồn, vụn vỡ.
Dạo này MXH đang "dậy sóng" vì 2 phân cảnh từ hai bộ phim đình đám là "Bài học đáng đời" (Hàn Quốc) và "Hãy nói lời yêu" (Việt Nam). Không phải trend giải trí đơn thuần đâu nha, mà đây chính là tiếng kêu thầm của cả một thế hệ học sinh đang "chết dần chết mòn" dưới áp lực thành tích. Đồng thời cũng là hồi chuông cảnh báo gửi đến các bậc phụ huynh đang vô tình (hoặc cố ý?) kiểm soát con cái dưới cái tên "yêu thương"
Điện ảnh từ xưa đến nay vẫn là tấm gương phản chiếu chân thực nhất những góc khuất đời thực. Khi hai cảnh phim từ hai nền điện ảnh khác nhau - Hàn Quốc và Việt Nam - cùng viral và tạo nên làn sóng thảo luận khủng khiếp, người ta mới chợt nhận ra một sự thật đau lòng: Nỗi đau của lũ trẻ châu Á không có biên giới. Áp lực học hành không còn là "kỳ vọng" nữa, mà đã thành một thứ quyền lực kiểm soát độc đoán, "gặm nhấm" tâm hồn các em từng ngày
Khi cửa phòng bị tháo = ranh giới tâm lý bị phá vỡ
Trong "Bài học đáng đời", khán giả không khỏi rợn người trước hình ảnh người mẹ với ánh mắt lạnh lùng, chìa màn hình điện thoại hiển thị kết quả học tập kèm câu nói: "88 điểm xếp hạng 14/200. Mẹ chỉ yêu cầu con học thôi mà". Và để "tiện canh con học bài" hơn, bà còn cho thợ gỡ luôn cửa phòng ngủ của con trai
Câu thoại nghe có vẻ "nhẹ nhàng nhắc nhở" ấy lại chính là đỉnh cao của gaslighting đấy! Bằng cách thu hẹp mọi nghĩa vụ của đứa trẻ lại chỉ còn hai chữ "học bài", người mẹ đã gián tiếp phủ nhận hoàn toàn quyền được mệt mỏi, quyền riêng tư và quyền được sai lầm của con. Hành động tháo cửa phòng - biểu tượng tối thiểu của quyền riêng tư - đã biến căn phòng ngủ thành nhà tù không song sắt. Đứa trẻ bị giám sát 24/7, không có góc khuất nào để trốn, không có khoảng trời nào để thở
"Khi một đứa trẻ bị tước đi cánh cửa phòng ngủ, thứ bị gỡ bỏ không chỉ là một tấm gỗ, mà là toàn bộ ranh giới tự tôn và sự an toàn cốt lõi trong tâm lý của đứa trẻ đó."
"Con là niềm tự hào của mẹ" - câu nói nghe thì ngọt nhưng đắng lắm!
Sang "Hãy nói lời yêu", góc nhìn không kém phần tàn nhẫn. Hình ảnh cậu học sinh vừa khóc vừa phải nhồi nhét từng thìa cơm, tranh thủ giây phút trên bàn ăn để lật giáo khoa dưới ánh mắt áp đặt của mẹ đã khiến triệu người xem thắt lòng. Đỉnh điểm là lời trách móc: "Cả đội tuyển chỉ có một mình con là không có giải. Con là niềm tự hào của mẹ, sao lại đối xử với mẹ như thế?"
Ở đây, người mẹ đã biến con thành công cụ để thỏa mãn lòng hư vinh của bản thân dưới cái mác "niềm tự hào". Khi con không đạt kỳ vọng, bà lập tức đóng vai nạn nhân, biến sự thất bại của con thành "tội lỗi" phản bội cha mẹ. Đáng sợ ở chỗ: không dùng roi vọt lên thể xác, mà dùng bạo lực ngôn từ và cảm giác tội lỗi để giam cầm tinh thần. Đứa trẻ vừa kiệt sức về thể xác (không có nổi bữa ăn yên bình), vừa gánh áp lực vô hình nặng ngàn cân: Phải hoàn hảo để ba mẹ được tự hào
Các nghiên cứu tâm lý học gia đình chỉ ra rằng, việc ba mẹ liên tục đổ lỗi và đóng vai nạn nhân (kiểu "Tại sao con lại đối xử với mẹ như thế?") khi con thất bại sẽ tạo ra chứng mặc cảm tội lỗi kinh niên. Đứa trẻ lớn lên sẽ luôn hoài nghi giá trị bản thân và dễ rơi vào trầm cảm vì cảm thấy mình là kẻ thất bại toàn diện.
Tại sao 2 cảnh phim này lại "chạm" đến vậy?
Câu trả lời đơn giản: Vì chúng quá chân thực! Bản chất của nghệ thuật là phản ánh cuộc sống, và những gì diễn ra trên màn ảnh chính là bi kịch đang hiện hữu trong rất nhiều ngôi nhà ngoài đời. Biết bao học sinh đang phải giấu nước mắt sau những bài kiểm tra dưới điểm tuyệt đối? Biết bao đứa trẻ đang sợ hãi chính ngôi nhà của mình?
Nhiều ba mẹ thường bao biện: "Vì tôi yêu con, tôi muốn tốt cho tương lai của con nên tôi mới nghiêm khắc". Thế nhưng, họ không nhận ra ranh giới giữa kỳ vọng lành mạnh và độc tài nhân danh tình yêu rất mong manh. Khi tình yêu đi kèm áp đặt tuyệt đối, tước đoạt quyền riêng tư và bóp nghẹt tự do, nó sẽ biến thành độc tố gặm nhấm tâm hồn đứa trẻ
Hậu quả của "lồng kính nghẹt thở"
Nhân vật Minh trong "Hãy nói lời yêu" đã chọn cách cực đoan nhất để giải thoát cho bản thân - một cái kết đau thương và là vết sẹo không bao giờ lành. Ngoài đời thực, chúng ta cũng đã chứng kiến không ít câu chuyện đau lòng tương tự khi các em học sinh lựa chọn từ bỏ cuộc sống vì không thể chịu đựng nổi áp lực từ gia đình
Nguồn: kenh14.vn
Dạo này MXH đang "dậy sóng" vì 2 phân cảnh từ hai bộ phim đình đám là "Bài học đáng đời" (Hàn Quốc) và "Hãy nói lời yêu" (Việt Nam). Không phải trend giải trí đơn thuần đâu nha, mà đây chính là tiếng kêu thầm của cả một thế hệ học sinh đang "chết dần chết mòn" dưới áp lực thành tích. Đồng thời cũng là hồi chuông cảnh báo gửi đến các bậc phụ huynh đang vô tình (hoặc cố ý?) kiểm soát con cái dưới cái tên "yêu thương"
Điện ảnh từ xưa đến nay vẫn là tấm gương phản chiếu chân thực nhất những góc khuất đời thực. Khi hai cảnh phim từ hai nền điện ảnh khác nhau - Hàn Quốc và Việt Nam - cùng viral và tạo nên làn sóng thảo luận khủng khiếp, người ta mới chợt nhận ra một sự thật đau lòng: Nỗi đau của lũ trẻ châu Á không có biên giới. Áp lực học hành không còn là "kỳ vọng" nữa, mà đã thành một thứ quyền lực kiểm soát độc đoán, "gặm nhấm" tâm hồn các em từng ngày
Khi cửa phòng bị tháo = ranh giới tâm lý bị phá vỡ
Trong "Bài học đáng đời", khán giả không khỏi rợn người trước hình ảnh người mẹ với ánh mắt lạnh lùng, chìa màn hình điện thoại hiển thị kết quả học tập kèm câu nói: "88 điểm xếp hạng 14/200. Mẹ chỉ yêu cầu con học thôi mà". Và để "tiện canh con học bài" hơn, bà còn cho thợ gỡ luôn cửa phòng ngủ của con trai
Câu thoại nghe có vẻ "nhẹ nhàng nhắc nhở" ấy lại chính là đỉnh cao của gaslighting đấy! Bằng cách thu hẹp mọi nghĩa vụ của đứa trẻ lại chỉ còn hai chữ "học bài", người mẹ đã gián tiếp phủ nhận hoàn toàn quyền được mệt mỏi, quyền riêng tư và quyền được sai lầm của con. Hành động tháo cửa phòng - biểu tượng tối thiểu của quyền riêng tư - đã biến căn phòng ngủ thành nhà tù không song sắt. Đứa trẻ bị giám sát 24/7, không có góc khuất nào để trốn, không có khoảng trời nào để thở
"Khi một đứa trẻ bị tước đi cánh cửa phòng ngủ, thứ bị gỡ bỏ không chỉ là một tấm gỗ, mà là toàn bộ ranh giới tự tôn và sự an toàn cốt lõi trong tâm lý của đứa trẻ đó."
"Con là niềm tự hào của mẹ" - câu nói nghe thì ngọt nhưng đắng lắm!
Sang "Hãy nói lời yêu", góc nhìn không kém phần tàn nhẫn. Hình ảnh cậu học sinh vừa khóc vừa phải nhồi nhét từng thìa cơm, tranh thủ giây phút trên bàn ăn để lật giáo khoa dưới ánh mắt áp đặt của mẹ đã khiến triệu người xem thắt lòng. Đỉnh điểm là lời trách móc: "Cả đội tuyển chỉ có một mình con là không có giải. Con là niềm tự hào của mẹ, sao lại đối xử với mẹ như thế?"
Ở đây, người mẹ đã biến con thành công cụ để thỏa mãn lòng hư vinh của bản thân dưới cái mác "niềm tự hào". Khi con không đạt kỳ vọng, bà lập tức đóng vai nạn nhân, biến sự thất bại của con thành "tội lỗi" phản bội cha mẹ. Đáng sợ ở chỗ: không dùng roi vọt lên thể xác, mà dùng bạo lực ngôn từ và cảm giác tội lỗi để giam cầm tinh thần. Đứa trẻ vừa kiệt sức về thể xác (không có nổi bữa ăn yên bình), vừa gánh áp lực vô hình nặng ngàn cân: Phải hoàn hảo để ba mẹ được tự hào
Các nghiên cứu tâm lý học gia đình chỉ ra rằng, việc ba mẹ liên tục đổ lỗi và đóng vai nạn nhân (kiểu "Tại sao con lại đối xử với mẹ như thế?") khi con thất bại sẽ tạo ra chứng mặc cảm tội lỗi kinh niên. Đứa trẻ lớn lên sẽ luôn hoài nghi giá trị bản thân và dễ rơi vào trầm cảm vì cảm thấy mình là kẻ thất bại toàn diện.
Tại sao 2 cảnh phim này lại "chạm" đến vậy?
Câu trả lời đơn giản: Vì chúng quá chân thực! Bản chất của nghệ thuật là phản ánh cuộc sống, và những gì diễn ra trên màn ảnh chính là bi kịch đang hiện hữu trong rất nhiều ngôi nhà ngoài đời. Biết bao học sinh đang phải giấu nước mắt sau những bài kiểm tra dưới điểm tuyệt đối? Biết bao đứa trẻ đang sợ hãi chính ngôi nhà của mình?
Nhiều ba mẹ thường bao biện: "Vì tôi yêu con, tôi muốn tốt cho tương lai của con nên tôi mới nghiêm khắc". Thế nhưng, họ không nhận ra ranh giới giữa kỳ vọng lành mạnh và độc tài nhân danh tình yêu rất mong manh. Khi tình yêu đi kèm áp đặt tuyệt đối, tước đoạt quyền riêng tư và bóp nghẹt tự do, nó sẽ biến thành độc tố gặm nhấm tâm hồn đứa trẻ
Hậu quả của "lồng kính nghẹt thở"
Nhân vật Minh trong "Hãy nói lời yêu" đã chọn cách cực đoan nhất để giải thoát cho bản thân - một cái kết đau thương và là vết sẹo không bao giờ lành. Ngoài đời thực, chúng ta cũng đã chứng kiến không ít câu chuyện đau lòng tương tự khi các em học sinh lựa chọn từ bỏ cuộc sống vì không thể chịu đựng nổi áp lực từ gia đình
Nguồn: kenh14.vn