Trái tim em như dòng sông khô cạn - Cuốn nhật ký đau xé lòng của bé gái bị bố mẹ bỏ lại quê nghèo Trung Quốc

a9ce764db6c0beb8391d.png


Với Thạch Phụng Minh, từ "bố mẹ" như kiểu... hai chữ xa lạ vô cùng, là cái tên mờ nhạt ở đâu đó chân trời xa xa thôi

Gần một tháng từ ngày khai giảng, mùa hè đã qua rồi, giờ lại là chuỗi ngày xách ba lô đến trường, gặp đám bạn, làm bài tập... Tất cả ghép lại thành những mảnh ký ức tuổi thơ của cả một thế hệ các bé.

Nhớ về thuở bé, đa số ai cũng nhớ đến những lần được ba mẹ đưa đi công viên chơi, ngày nào cũng cố làm bài xong để được cày phim trên tivi...

Nhưng ở Trung Quốc, có những em nhỏ không được hưởng "buff may mắn" này. Các em thiếu hẳn bóng dáng ba mẹ, đồng hành suốt tuổi thơ chỉ có ông bà nội già yếu và mảnh đất quê nghèo, chưa từng biết đến khu vui chơi là gì, mỗi tuần được ông bà cho mấy đồng mua kẹo bánh đã là hạnh phúc lắm rồi

002698025ad9169268d7.png


Đó chính là những đứa trẻ bị bỏ lại nông thôn - một hiện tượng cực phổ biến ở xứ Trung, khi các em sinh ra được ông bà nuôi ở quê, còn bố mẹ phải lên thành phố kiếm sống, cả năm gia đình chỉ sum họp 1-2 lần, thậm chí 2-3 năm mới về thăm con một lần.

Trong số những em bị bỏ lại đó, câu chuyện của bé Thạch Phụng Minh đặc biệt khiến người ta đau lòng muốn khóc. Câu chuyện của em đã được Đài NHK (Nhật Bản) quay thành phim tài liệu "Dòng sông khô cạn" (tạm dịch) khiến vô số người rơi nước mắt.

Khi ekip bắt đầu quay, Thạch Phụng Minh mới 12 tuổi, đang học lớp 6 nội trú ở ngôi trường làng có 367 học sinh, trong đó tới 80% em là trẻ bị bỏ lại nông thôn.

Thành tích học của trường này không được tốt lắm, nhiều em chỉ lén lút chơi điện thoại, thậm chí còn hay đánh nhau, khiến thầy cô đau đầu vô cùng.

Trong ngôi trường này, Thạch Phụng Minh như một sự tồn tại cô đơn. Các bạn cùng phòng xa lánh em, nói em bẩn, đầu có chấy, thậm chí không muốn nằm ngủ cạnh. Thầy cô phê bình em tự ti, không hòa đồng, không biết hòa nhập với các bạn.

Trong buổi tổng vệ sinh, các bạn tụ thành team vừa cười nói vừa lau cửa sổ, nhưng camera chỉ quay được hình bóng đơn độc của em, một tấm lưng nhỏ bé đang cố gắng làm tròn nhiệm vụ

91d10a018bf9530f66a3.jpg


12 tuổi, là tuổi ăn tuổi chơi, nhưng "hoạt động giải trí" của em chỉ là cúi mặt làm bài, mệt rồi thì đi vài vòng sân trường. Một mình một cõi, cũng vì thế mà người ta nói em đã mắc chứng tự kỷ.

Một lần, thầy cô đến thăm nhà, họ mới thấy rõ sự tăm tối trong cuộc đời của bé Thạch Phụng Minh. Ngoài sự đơn độc ít nói, còn có cái nghèo bủa vây cuộc sống của em.

Em được ông bà nội nuôi lớn, nhưng một người 70 tuổi, người kia 78 tuổi, chăm sóc bản thân còn chưa xong chứ đừng nói đến việc chăm nom đứa trẻ. Ông bà cho cháu gái đi học bằng tiền bán lúa bán trấu, trong nhà đến cả 10 NDT (hơn 33 nghìn đồng) tiền mặt còn không có, cho cháu 5 NDT (hơn 15 nghìn đồng) tiền tiêu vặt mỗi tuần khó như lên trời

3d4687bfb52c4370fb4f.png


Thật ra, Thạch Phụng Minh còn một đứa em trai. Nhưng vì cũng là đứa trẻ bị bỏ lại nông thôn được ông bà nuôi, khi cô bé 4 tuổi, em trai 2 tuổi đã bị đuối nước vì vô tình rơi xuống hồ trong thôn.

Con mất, bố mẹ cãi nhau, trách hai cụ già ở nhà "không biết chăm cháu", cuối cùng hai vợ chồng cũng ly hôn. Kể từ đó, họ không hề gửi về nhà một đồng nào, coi như con gái không còn tồn tại.

Cũng vì vậy, trên chặng đường lớn lên của Thạch Phụng Minh, bố mẹ dường như đã trở thành hai từ bình thường, những cái tên lạ lẫm nơi phương trời xa.

Lớn lên trong hoàn cảnh này, Thạch Phụng Minh dần hình thành nên tính cách cô độc, né tránh đám đông, tự thu mình. Em dùng dây gai bao bọc trái tim, từ chối chia sẻ cảm xúc với thế giới bên ngoài, đồng hành với em là ánh mắt mơ hồ trong lớp học và những lần nhìn chằm chằm vào khoảng không

709c4d1f4b9f17dc93f4.jpg


Chỉ khi đọc nhật ký, chúng ta mới hiểu được suy nghĩ thật sự của cô bé. Em viết:

"Mình rất ngưỡng mộ những ai có bố mẹ, ngưỡng mộ lắm, những lần tự ti của mình cũng nhiều hơn".

"Mỗi khi ở một mình, trái tim như cái hố không đáy, lúc nào cũng có tâm sự không thể nói hết".

"Chỉ cần có ai đó đứng trước mặt, trái tim mình như dòng sông khô cạn, thốt ra những lời nói dối".

Em chỉ có một chú chó con làm bạn. Em viết: "Nó rất dễ thương, lại ngoan. Chỉ cần mình huýt sáo một tiếng, nó sẽ chạy lại".

Thế nhưng khi ekip đến thăm nhà, họ không thấy chú chó đâu, sau đó mới biết "nó đã bị chia đôi, một phần cho thầy giáo, một phần cho ông bác"

Đối diện trước ống kính, Thạch Phụng Minh vẫn cười tươi, nhưng ánh mắt đảo đi nơi khác đã "phản bội" em rồi.

9c5e8e466a0b07b9f5db.jpg


Trên tường nhà có dòng chữ ghi ước mơ của em: "Đậu đại học, báo hiếu cho ông bà nội". Nhưng khi trước camera, em nói rằng học hết tiểu học sẽ nghỉ, ước mơ kia chỉ là giả thôi.

Em nói: "Con chỉ thích bản thân thôi, chỉ nói cho mình nghe, không muốn kể cho người khác". Khi được đạo diễn hỏi em có nhớ bố mẹ không, em trả lời: "Không hận cũng không nhớ".

Hai con người sinh ra em đã sớm trở thành người dưng nước lã

Em nói khi lớn lên chỉ muốn làm người sống được ngày nào hay ngày đó. Ekip hỏi em vì sao không muốn sống tốt hơn, em chỉ nói: "Con có thể sống tốt hơn sao? Con còn có thể làm gì được nữa?".

Mỗi câu em nói ra đều khiến người khác phải ngậm ngùi suy nghĩ, không biết đáp lại sao cả...

Trường học của Thạch Phụng Minh có 136 em học sinh ở nội trú. Để tiện liên lạc, thầy cô đã mở một nhóm chat, năm lần bảy lượt nhắc nhở bố mẹ các em tham gia. Nhưng một học kỳ trôi qua, trong nhóm chỉ vỏn vẹn 15 phụ huynh. Thầy cô chỉ đành lắc đầu thở dài: "Họ không hề quan tâm đến con cái của mình"

c286be0c11c28ce36b95.jpg


Ở Trung Quốc có khoảng 9,02 triệu trẻ em bị bỏ lại nông thôn, một số có hoàn cảnh gia đình tương tự như Thạch Phụng Minh, một số có cha mẹ làm việc bên ngoài quanh năm nên mối quan tâm với con cái dần "nhạt như nước ốc".

Cha mẹ vắng bóng trong cuộc đời các em, phần lớn sống với ông bà, tuy nhiên, ông bà đều đã già, chỉ có thể âm thầm lớn lên trong môi trường thiếu sự chăm sóc. Bị núi non "trói buộc", ông bà cũng khó khăn, có khi các em còn không đủ ăn.

Điều khiến người ta phải thở dài hơn cả sự thiếu thốn vật chất chính là sự nghèo nàn trong thế giới tinh thần. Nhiều em còn không biết thủ đô của Trung Quốc ở đâu. Trẻ nhà người ta đều ước mơ trở thành nhà khoa học, bác sĩ, phi công, nhưng trẻ bị bỏ lại nông thôn chỉ ước lớn lên đi làm kiếm tiền. Đó là cách sống của cha mẹ chúng, và cũng là tương lai bị chúng mặc định gán ghép vào cuộc đời của mình

ec5da5356613903ee787.jpg


Như nhà tâm lý học người Áo, Alfred Adler đã nói: "Người may mắn được chữa lành bởi tuổi thơ trong suốt cuộc đời của họ, còn người không may mắn lại dành cả đời đi chữa lành tuổi thơ".

Những đứa trẻ bị bỏ lại nông thôn cách ly với sự hào nhoáng, xa cách cha mẹ bởi nhiều ngọn núi và miền quê nghèo, chỉ có thể lớn lên trong cô đơn và đau khổ.

Tuy nhiên, các em cũng là những sinh mệnh cần được quan tâm và chăm sóc. Cùng chung sống dưới một bầu trời, hãy cho nhau vài cái ôm, sự thân tình và đồng cảm. Bằng cách này, tuổi thơ xám xịt của các em mới có thể thêm chút màu sắc ✨

Nguồn: Zhihu

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top