Xoảng... Xoảng... hai chai axit trong phòng thí nghiệm rơi tung toé xuống sàn. Hóa chất nóng rát chảy ào ào lên đôi chân toàn sẹo của Hạnh Nhi. Da thịt đỏ bừng nhưng cô bé vẫn không khóc, môi mím chặt không nói nên lời.
Bạn học vội vã đưa Hạnh Nhi lên phòng y tế. Gương mặt lầm lỳ của cô bé vừa tròn 18 tuổi trong khoảnh khắc ấy như hóa đá luôn.
Hạnh Nhi lên Hà Nội được 4 tháng rồi. Với em, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời mình - thứ hạnh phúc lạ lùng lẫn với nỗi hoang mang, sợ hãi của một cô bé mồ côi mẹ.
Hạnh Nhi sinh ra trong gia đình trí thức ở miền quê chiêm trũng. Mẹ em là cô giáo, bố làm cán bộ địa chính huyện. Dưới Hạnh Nhi còn có em gái, năm nào hai chị em cũng lên xã, lên huyện nhận phần thưởng học sinh giỏi.
Nhưng bấy nhiêu điều tốt đẹp cũng chẳng đủ để hàng xóm ngưng xì xèo về gia đình em. Bố Hạnh Nhi nổi tiếng là người chồng vũ phu. Người đàn ông ấy hung dữ bao nhiêu thì mẹ em lại cam chịu bấy nhiêu.
Chửi bới và đánh đập vợ đã trở thành thói quen của người đàn ông ấy. Trong ký ức của Hạnh Nhi, những cuộc "trò chuyện" của bố với mẹ chắc chỉ toàn tiếng nói qua kẽ răng nghiến chặt.
**Mẹ đã ra đi mãi mãi...**
Hạnh Nhi không sợ máu, cô bé còn rất giỏi băng bó vết thương... Đó là phản xạ có điều kiện được hình thành theo thời gian khi em phải lớn lên trong căn nhà đầy đòn roi, bên cạnh người mẹ hiền lành, chân tay đầy những vết sẹo...
Dù lần đầu xa nhà nhưng đã bốn tháng nay, cô bé cứ ở mãi trên Hà Nội, Hạnh Nhi không muốn về. Đã từ lâu, mẹ em không còn ở đó nữa để em được lau những vệt máu trên người bà. Mẹ đã vĩnh viễn ra đi giữa một đêm đông đầy mưa gió...
Đêm hôm ấy, khi hai chị em Hạnh Nhi đang rúc dưới nách mẹ lim dim ngủ thì bố em giọng lè nhè xô cửa bước vào. Ông đã say túy lúy từ cuộc nhậu với "chiến hữu" và giờ về làm tình làm tội ba mẹ con.
Người đàn ông vũ phu ấy vớ lấy chiếc đèn dầu trên tủ thờ đập tan giữa nhà rồi lôi mẹ em dậy nhiếc móc thậm tệ. Thế rồi đột nhiên, ông lao cả cái chổi chít ướt nhẹp nước mưa vào mặt vợ.
Tiếng chửi bới chói tai, tiếng đồ vật rơi loảng xoảng, tiếng chó nhà hàng xóm sủa động làng khiến hai chị em cô bé chẳng thể ngủ yên.
Người đàn ông hung tợn lôi mẹ em ra sân và ném vào mặt bà những lời nguyền rủa vô lý. Ông luôn bị ám ảnh bởi những mối quan hệ đồng nghiệp của bà ở trường. Ông vin vào đấy để nói mẹ em là "loại chẳng ra gì", là "con đàn bà không chính chuyên".
Thế rồi bao nhiêu đớn đau, uất nghẹn trong người mẹ em bùng lên như ngọn lửa gặp gió. Bà chạy ra khỏi nhà, giữa mưa gió rét buốt.
Hạnh Nhi đuổi theo mẹ... Chỉ trong tích tắc, trước mắt cô bé toàn màu đỏ tươi, mùi thịt da thơm nồng của mẹ lẫn với mùi máu tanh tỏa lan trong sương đêm. Mẹ Hạnh Nhi nằm đó dưới gầm xe tải, những lọn tóc bết máu xòa ra quyện vào bùn đất dưới đường cái...
Sau đêm ấy, Hạnh Nhi trở thành đứa con mồ côi mẹ... Cuộc sống vẫn tiếp tục trôi, em cầm tù bản thân trong chính căn nhà lạnh lẽo với em gái nhỏ và người đàn ông mà Nhi không bao giờ muốn gọi là cha.
Ký ức trong Hạnh Nhi giờ chỉ toàn những vệt máu đỏ loang lổ, những cái cắn răng câm nín của mẹ và cả những tiếng chửi cay độc từ bố.
Nguồn: soha.vn