Câu chuyện này nghe như phim kinh dị nhưng lại là sự thật 100% nha các bạn! Đây là một trong những bí ẩn khó nhằn nhất của y học thế kỷ 20, mà đến giờ các nhà khoa học vẫn đang "lú lẫn" tìm lời giải thích đấy
Ai từng nhận hay có người thân được ghép tạng đều biết rule đầu tiên: Thông tin về nguồn gốc nội tạng là BÍ MẬT tối cao, được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt luôn!
Người được ghép tạng sẽ không bao giờ biết trái tim, quả thận hay gan mà mình vừa nhận là của ai – trừ khi nhận từ người thân tự nguyện hiến, hoặc có thoả thuận trước.
Theo Điều 4 và Điều 11 của "Luật Hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác" quy định rõ: Thông tin người hiến tạng = bí mật tuyệt đối. Tiết lộ thông tin này thuộc nhóm hành vi BỊ CẤM luôn nha!
Lý do? Để bảo vệ quyền riêng tư của cả người nhận lẫn người hiến, tránh những tình huống drama không đáng có, kiểu như cảm giác "mắc nợ" hay "ban ơn" gì gì đó...
Vậy nên hãy tưởng tượng nhé: Bạn tỉnh dậy sau ca mổ với một trái tim mới từ người lạ thiện tâm, nhưng chẳng có cách nào để biết người đó là ai?
Bác sĩ? Không nói đâu. Trung tâm Điều phối ghép tạng Quốc gia? Giữ hồ sơ kín như bưng. Pháp luật? Bảo vệ thông tin và cắt đứt MỌI kết nối giữa bạn và người hiến tặng.
NHƯNG MÀ! Có một thứ kết nối mà không một quy định nào của con người có thể cắt đứt được Một sợi chỉ "tâm linh" dường như gắn kết người nhận và người hiến tạng, khi trái tim của họ được cấy vào lồng ngực người khác.
Các bạn có thể tưởng tượng không? Trái tim – chính trái tim đang đập trong lồng ngực bạn – có thể lưu giữ TRÍ NHỚ và KÝ ỨC của chủ cũ! Nó sẽ "mách bảo" bạn, chỉ đường dẫn lối cho bạn tìm về nhà chủ nhân trước đó của mình
Câu chuyện có thật này là một trong những bí ẩn khó giải nhất của y học thế kỷ 20, mà đến tận bây giờ các nhà khoa học vẫn đang "đau đầu" tìm lời giải thích thuyết phục.
## Khởi đầu từ năm 1988
Chuyện bắt đầu vào năm 1988, khi Claire Sylvia, 47 tuổi, trở thành người phụ nữ đầu tiên ở vùng New England (đông bắc Mỹ) được ghép cùng lúc trái tim VÀ hai lá phổi!
Ca phẫu thuật được đánh giá là siêu tiên tiến thời đó, một "phép màu" của y học, biến Sylvia thành celeb bất đắc dĩ. Báo chí săn đón cô nhiệt tình đến mức, khi Sylvia còn đang hồi phục ở ICU, phóng viên đã xin phép vào... phỏng vấn luôn!
Trong buổi phỏng vấn hôm đó, Sylvia kể về bệnh tăng huyết áp phổi – lý do cô phải ghép tim phổi. Có một khoảnh khắc "nghẹt thở" khi Sylvia nằm hấp hối với lồng ngực... trống rỗng! Cả trái tim lẫn hai lá phổi đã được bác sĩ mổ lấy ra để ngăn ngừa nguy cơ tử vong vì cục máu đông.
Toàn bộ sự sống của Sylvia lúc đó được duy trì bởi máy tim phổi nhân tạo ECMO, còn trái tim và phổi mới thì... vẫn còn đang ở trên trời! Chúng đang được vận chuyển đến New England bằng chiếc Learjet – chuyên cơ phản lực xịn xò nhất thời điểm đó ️
Câu chuyện đến đây đã đủ kịch tính cho một bài báo về thành tựu y học đỉnh cao, một bệnh nhân được cứu sống thần kỳ rồi đúng không? Đủ để lên trang nhất rồi!
Nhưng đó mới chỉ là PHẦN MỞ ĐẦU cho bí ẩn còn kịch hơn nhiều, tồn tại xuyên suốt hai thế kỷ! Bí ẩn được mở ra từ câu hỏi cuối cùng của nhà báo:
- Bây giờ cô đã có phép màu này rồi, còn mong muốn gì nữa không?
- Thực ra... tôi đang thèm bia chết đi được! – Sylvia buột miệng
## Plot twist bắt đầu từ đây!
Ngay tại khoảnh khắc đó, Sylvia nói cô đã RẤT xấu hổ. Cô không định nói thế, nhưng có một thế lực nào đó thôi thúc cô thốt ra câu này. Sylvia chưa bao giờ là người thích uống bia cả. Nhưng sau ca mổ, cô thèm bia kinh khủng!
Không chỉ thế, cô còn thèm cả kẹo Snickers, ớt xanh và gà McDonald's – những món cô chưa từng thích ăn!
Và đó chưa phải là thay đổi kỳ lạ nhất đâu nha! Trái tim và phổi mới khiến cô cảm thấy khỏe hơn bao giờ hết. "Trước đây tôi hay ốm vặt lắm, nhưng kể từ khi có trái tim mới, tôi hiếm khi bị ốm", cô nói.
Sau đó, con gái Sylvia là người đầu tiên nhận ra những thay đổi tinh tế hơn trong tính cách mẹ mình. Cô ấy mô tả Sylvia có dáng đi nam tính hơn, trông tự tin hơn và có mùi cơ thể nặng hơn. Càng ngày, cô càng thấy mẹ mình trở nên... nam tính!
Thừa nhận tất cả, Sylvia nói: "Mặc dù vẫn thấy nam giới quyến rũ, sau khi ghép tim mới, tôi không còn cảm thấy mình CẦN một người đàn ông nữa".
Thay vào đó, Sylvia cảm thấy mình bị hấp dẫn bởi những cô gái tóc vàng, trẻ trung và phổng phao Có lần, Sylvia vô tư mời một cô gái mới quen về nhà. Sau đó, cô gái ấy nghĩ rằng Sylvia muốn... ngủ với cô ta! Điều này khiến Sylvia rất bối rối, không biết mình đã cư xử thế nào để cô gái ấy nghĩ vậy.
"Sở thích tình dục của tôi không thay đổi rõ ràng bên ngoài – tôi vẫn là người dị tính – nhưng có điều gì đó sâu sắc bên trong đã thay đổi. Và tôi có thể nói những người khác cũng cảm nhận được điều đó", cô nói.
Sau khi được bác sĩ giải thích, Sylvia hiểu một số thay đổi – chẳng hạn việc cô đang mọc râu – là tác dụng phụ của thuốc chống thải ghép.
Nhưng cô không tin thuốc là nguyên nhân của TẤT CẢ sự biến đổi trên cơ thể mình. "Tôi cảm thấy như đang có một linh hồn thứ hai bắt đầu chia sẻ chung cơ thể này với tôi", Sylvia nói
## Không chỉ đơn giản là "lắp máy bơm vào bể nước"
Nhận nội tạng hiến tặng không chỉ là trải nghiệm lý tính thuần túy đối với cơ thể đâu các bạn ơi! Khi bạn nhấc một trái tim đang đập ra khỏi lồng ngực ai đó và đặt vào lồng ngực người khác, đó KHÔNG đơn thuần là việc lắp máy bơm vào bể nước!
Thậm chí, bệnh nhân được cấy ghép trái tim nhân tạo bằng titan còn không có nhiều cảm xúc phức tạp như người nhận trái tim hiến tặng. Nhận nội tạng tạo ra một loạt trải nghiệm tâm lý vô cùng sâu sắc, nhất là khi nói đến trái tim – biểu tượng văn hóa lâu đời cho cảm xúc và tâm hồn loài người
Các khảo sát trên bệnh nhân nhận tạng cho thấy cảm xúc phổ biến nhất là lòng biết ơn. Điều này phát sinh từ nhu cầu tìm kiếm ý nghĩa và sự kết nối với nguồn gốc của "món quà" sự sống họ được trao.
Các nhà tâm lý học cho biết khi một người nhận được ân huệ lớn lao, họ thường có nhu cầu mạnh mẽ để trả ơn hoặc ít nhất là hiểu rõ người ban ơn. Họ muốn biết câu chuyện của người đã mang lại cho họ cơ hội thứ hai, không chỉ để tưởng nhớ mà còn để đối mặt với trách nhiệm trong cuộc sống mới
Nhưng đi kèm với lòng biết ơn là một khao khát thậm chí còn MÃNH LIỆT HƠN về danh tính thực sự của người hiến tạng!
Từ góc độ tâm lý học, nhu cầu này có thể giải thích qua các khái niệm về tính đồng nhất cá nhân và sự toàn vẹn tự thân.
Theo nhà tâm lý học người Đức Erik Erikson, mỗi người luôn khao khát duy trì sự toàn vẹn của bản thân và ý thức rõ ràng về "tôi là ai". Nhưng khi nhận nội tạng cấy ghép, điều đó có thể dẫn đến sự đứt đoạn trong nhận thức về bản thân, vì giờ cơ thể họ đã mang theo một phần cơ thể từ người khác!
Khi nhận thức về tính đồng nhất cá nhân bị phá vỡ, người nhận tạng ghép sẽ hoài nghi về sự tồn tại của mình như một bản thể toàn vẹn
Các lý thuyết của Carl Jung cũng có thể giải thích hiện tượng này qua khái niệm vô thức tập thể, nơi những trải nghiệm của một cá nhân có thể kết nối với trải nghiệm của người khác.
Đối với người nhận tạng, điều này có thể lý giải tại sao họ cảm thấy mối liên kết sâu sắc với người hiến tặng, dù đó là người hoàn toàn xa lạ chưa từng gặp. Sự hiện diện của nội tạng từ người khác trong cơ thể có thể gợi lên cảm giác về một kết nối vô hình, một mối quan hệ chưa xác định nhưng lại rất thực tế trong tiềm thức
Mối quan hệ tưởng tượng này tạo ra sự gắn kết sâu sắc về mặt tinh thần. Vì vậy, tìm hiểu về người hiến giúp người nhận nội tạng hình thành một câu chuyện, mang lại cảm giác rõ ràng hơn về danh tính chính mình và đồng thời, giúp họ xử lý cảm xúc về sự thay đổi đang trải qua.
Đối với Sylvia – người phụ nữ đã nhận cả trái tim và hai lá phổi từ người hiến tặng giấu mặt – khao khát đó càng trở nên mãnh liệt! Cô tự ví mình như quả trứng Humpty Dumpty đã vỡ ra, sau đó được bác sĩ ghép lại từ những bộ phận cơ thể của người khác
Nguồn: kenh14.vn