GauDethuong
New member
Nhắc đến đệ nhất mãnh tướng thời Tam Quốc thì phải kể đến anh hùng từng khiến Lã Bố phải né, còn "ông trùm" kiêu ngạo như Quan Vũ cũng phải chịu thua
Cuối thời Đông Hán và thời Tam Quốc, võ tướng chính là "main DPS" trong lineup của các ông chủ. Vai trò của họ xịn xò vô cùng trong giai đoạn thiên hạ loạn lạc này. Các boss lớn như Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền đương nhiên cũng siêu chú trọng việc "chiêu mộ" những cao thủ này về phe mình.
Trong Tam Quốc, anh hùng hào kiệt xuất hiện như nấm sau mưa. Vậy ai mới thực sự xứng đáng là top 1 mãnh tướng?
Nghe câu hỏi này, chắc nhiều bạn sẽ nghĩ ngay đến Lã Bố. Nhưng plot twist là... sai rồi nha! Tuy skill của Lã Bố thực sự rất xịn, thậm chí có thể gọi là SS tier thời Tam Quốc, nhưng anh này lại có một điểm yếu chí mạng: không muốn "all-in" đến cùng. Lã Bố tuy imba nhưng độ "máu lửa" lại không như kỳ vọng. Chính vì thế, Lã Bố không thể được gọi là đệ nhất mãnh tướng trong Tam Quốc.
Theo các chuyên gia phân tích, điểm then chốt của danh hiệu này chính là chữ "mãnh". Vì vậy, người được xưng tụng là đệ nhất mãnh tướng không chỉ "chiến đấu không sợ chết", máu lửa cực độ mà còn phải có võ nghệ siêu đỉnh khiến người thường không phải là đối thủ.
Vậy đệ nhất mãnh tướng trong Tam Quốc là ai?
Đáp án chính là... Trương Phi!
Trương Phi (? – 221), tự Ích Đức (hay còn gọi là Dực Đức), là danh tướng của nhà Thục Hán thời Tam Quốc. Anh là người Trác Quận, nay thuộc Trác Châu, thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Theo ghi chép lịch sử, Trương Phi sinh ra trong gia đình giàu có, làm nghề bán rượu. Anh có thân hình to khỏe, dung mạo oai phong và được học cả sách vở lẫn võ nghệ. Trương Phi còn được sử sách mô tả là một vị tướng văn võ song toàn, có tài thư pháp và đặc biệt giỏi vẽ tranh mỹ nhân nữa nha!
Tam Quốc chí của sử gia Trần Thọ và một số tài liệu chính sử ghi lại rằng Trương Phi tuy chuyện nhỏ hơi "rough" một chút, nhưng "trong thô có tinh", đại sự thì có kế và mưu lược hơn người.
Đặc biệt, trong Tam Quốc diễn nghĩa có mô tả siêu ấn tượng về Trương Phi: "Tiếng vang như sấm, chạy nhanh như ngựa, râu cọp hàm én, đầu beo mắt lồi, lấy thủ cấp của tướng giặc trong muôn quân như lấy đồ trong túi..." Nghe xong là biết đỉnh rồi đúng không nào!
Ngay từ khi còn trẻ, Trương Phi đã có duyên gặp gỡ và kết nghĩa với Lưu Bị và Quan Vũ. Ba người coi nhau như anh em ruột. Trương Phi và Quan Vũ theo phò tá cho Lưu Bị kể từ khi ông này khởi binh chống quân Khăn Vàng. Suốt nhiều năm phò tá, dù trải qua bao nhiêu hiểm nguy nhưng Trương Phi vẫn luôn trung thành 100% với Lưu Bị và Thục Hán.
Sử sách ca ngợi Trương Phi không chỉ có võ nghệ đỉnh cao mà còn siêu "máu" trong chiến đấu. Dù kẻ địch có mạnh cỡ nào, Trương Phi cũng sẵn sàng "lao vào" không chút do dự. Sự dũng mãnh và khả năng chiến đấu của anh nhiều lần khiến các võ tướng và tất cả những người chứng kiến phải "shock" nặng!
Đặc biệt, việc một mình một ngựa đứng chặn hàng vạn quân Tào trên đầu cầu Trường Bản (năm 208) của Trương Phi đã trở thành chiến tích huyền thoại, độc nhất vô nhị trong Tam Quốc. Trong trận Trường Bản, đại quân của Tào Tháo đuổi theo Triệu Vân nhưng đến đầu cầu thì... "đứng hình" luôn, không dám đánh. Trương Phi cưỡi ngựa, tay cầm xà mâu hét lớn thách thức bất kỳ tướng lĩnh nào dám bước lên cùng ông "solo tử chiến". Tiếng hét cùng sự hùng dũng của Trương Phi khiến đại quân Tào sợ "mất mật", ngay cả Tào Tháo cũng bị "chấn động" luôn!
Các mãnh tướng dưới trướng Tào Tháo khi đối đầu với Lã Bố, Quan Vũ, Triệu Vân hay Mã Siêu đều không hề tỏ ra khiếp sợ hay chùn bước, duy chỉ có Trương Phi là case đặc biệt.
Vậy vì sao Trương Phi lại có "buff" đặc biệt này? Hãy xem "combat record" của anh này nha!
Theo Tam Quốc diễn nghĩa, năm 190, tại Hổ Lao Quan, khi liên minh 18 lộ chư hầu do Viên Thiệu làm "guild master" cùng hợp sức chống lại Đổng Trác, tất cả các tướng lĩnh đều sợ "khét lẹt" trước sức mạnh của Lã Bố. Lúc đó, chỉ có Trương Phi liều lĩnh xông ra "khiêu chiến". Hai bên "solo" hơn 50 hiệp mà bất phân thắng bại. Sau đó, Quan Vũ và Lưu Bị lần lượt xông vào hỗ trợ. Cuối cùng, Lã Bố phải mở đường "chạy về". Điển tích này được gọi là "Tam anh chiến Lã Bố" – ai cũng biết rồi đúng không!
Lần thứ hai Trương Phi khiêu chiến Lã Bố là khi Lưu Bị định trao Từ Châu cho Lã Bố vào năm 195. Khi đó, Lã Bố thua Tào Tháo tại Duyên Châu nên phải đến "nhờ" Lưu Bị. Sở dĩ Lưu Bị định nhượng lại Từ Châu cho Lã Bố là để hai bên cùng chống Tào Tháo. Ban đầu Lã Bố định nhận nhưng khi thấy Trương Phi đang trừng mắt "bắn laser" nhìn mình thì ông chỉ đành cười "xin pass".
Sau đó, khi Lã Bố đưa vợ con đến tạ ơn và xin kết nghĩa huynh đệ với Lưu Bị, Trương Phi tỏ ra khó chịu, xông ra đòi "combat" với Lã Bố. Plot twist là Lã Bố lại né tránh không muốn "đu" với Trương Phi!
Lần thứ ba Trương Phi khiêu chiến xảy ra khi liên minh Lã Bố - Lưu Bị chống lại Tào Tháo. Trương Phi bất ngờ "cướp" hơn trăm con ngựa chiến của Lã Bố khiến anh này nổi giận, vác Phương Thiên Họa Kích đến "đòi nợ".
Thế nhưng Trương Phi lại tiếp tục "troll" Lã Bố. Hai bên "fight" hơn 100 hiệp mà vẫn không phân thắng bại. Cuối cùng, Lưu Bị phải đứng ra can ngăn và chủ động trả ngựa về cho Lã Bố. Kể từ đó, Lã Bố luôn tránh mặt Trương Phi rồi đó!
Nguồn: soha.vn