Tony Tuấn Anh đã không thể thuyết phục được HLV Hoàng Anh Tuấn và ekip huấn luyện ĐT U20 Việt Nam sau hơn 1 tuần "thử việc" Cậu bạn này là một trong số các cầu thủ Việt kiều từng về nước tìm kiếm cơ hội nhưng thất bại. Vậy câu hỏi đặt ra là: tại sao đa số các cầu thủ Việt kiều lại ít có cơ hội thành công ở môi trường bóng đá Việt Nam thế nhỉ?
Chúng mình đã trao đổi với một anh Việt kiều Đức (xin phép giấu tên) - người luôn mong muốn đóng góp cho bóng đá Việt Nam.
Đây cũng là người đại diện đối tác đã giúp VFF tìm được Giám đốc kỹ thuật Jurgen Gede và chuyên gia thể lực Martin Forkel đến từ Đức, cũng như kết nối để U20 Argentina ghé Hà Nội đá giao hữu trước khi sang Hàn Quốc dự U20 World Cup.
Chuyên nghiệp "phiên bản Việt" là sao?
Thực ra thì tất cả cầu thủ Việt kiều khi đá bóng đều có mơ ước được khoác áo ĐTQG nào đó thôi Có người đã mất quốc tịch Việt, sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, chịu ảnh hưởng văn hóa của nơi họ sống.
Tuy nhiên, nhờ có bố mẹ, ông bà và họ hàng là người Việt nên họ mong có cơ hội khoác áo ĐT Việt Nam, khi họ không thể khoác áo các ĐTQG ở nơi sinh sống.
Theo danh sách anh ấy nắm được và đánh giá, thì tất cả cầu thủ Việt kiều ở Châu Âu và trên thế giới đều chưa đủ trình độ để thi đấu tại Việt Nam. Trong 10 trường hợp trở về chỉ có 1-2 trường hợp thành công ban đầu như Mạc Hồng Quân, Đặng Văn Lâm.
Kể cả như Mạc Hồng Quân hay những cầu thủ được khán giả biết đến như Michael Nguyen, Đặng Văn Robert thì ở nước ngoài, họ không phải là cầu thủ chuyên nghiệp đâu nha.
Ở Châu Âu, cầu thủ ở cấp độ ĐT U23 cũng vẫn chỉ là cầu thủ nghiệp dư thôi, khi chưa có hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp cho các CLB. Và khi đã là cầu thủ nghiệp dư thì việc tập luyện của họ khác hoàn toàn so với bóng đá Việt Nam luôn.
Thực tế, các cầu thủ đó tập, chơi bóng chứ không phải đi đá bóng vì kế sinh nhai và thành nghề như các cầu thủ ở Việt Nam. Ví dụ họ chỉ tập 2 ngày 1 lần, hoặc 1 ngày 2 tiếng rồi ai về nhà nấy chứ không tập luyện thường xuyên và ăn ở tập trung như các cầu thủ Việt Nam Các cầu thủ Việt được tập luyện, chơi bóng với nhau từ nhỏ nên có sự nhuần nhuyễn, ăn ý và hiểu nhau hơn nhiều.
Bóng đá Việt Nam tuy chưa thực sự phát triển như các nước khác, nhưng các cầu thủ trẻ tập luyện tại các trung tâm không khác gì các đội chuyên nghiệp trên thế giới - đó là điểm khác biệt đặc trưng nhất.
Về Việt Nam thi đấu có thể coi là cơ hội cho các cầu thủ Việt kiều. Bởi ở nước ngoài từ ĐT U23 lên ĐTQG là cả một vấn đề cực kỳ khó khăn. Những cầu thủ bị loại ở U23 sẽ không làm được gì, phải làm lại từ đầu. Trong khi đó, về Việt Nam họ có mác Việt kiều, có thể kiếm được những mức lương cao hơn cả các cầu thủ trong nước Đây là vấn đề được xem là không công bằng lắm.
Những rào cản chủ quan lẫn khách quan nè
Vấn đề nữa là ngôn ngữ, các cầu thủ Việt kiều sinh ra và lớn lên ở nước ngoài nên vốn tiếng Việt đa phần rất kém Các cầu thủ Việt kiều phải có tiếng Việt rất tốt để có thể hiểu được những giáo án của huấn luyện viên đề ra cũng như hiểu, xây dựng quan hệ và khả năng liên lạc với các đồng đội.
Điều kiện thời tiết cũng là trở ngại rất lớn đối với các cầu thủ Việt kiều luôn. Một hoán đổi là chúng ta thử đưa những cầu thủ top Việt Nam như Công Phượng, Xuân Trường... sang Châu Âu tập luyện và thi đấu trong mùa đông (nhiệt độ -10 đến -20 độ C) điều này cũng giống như khi một cầu thủ sinh ra và lớn lên ở nước ngoài khi phải về Việt Nam với sự khác biệt về thời tiết quá lớn.
Phải "hơn 200%" mới có cửa cạnh tranh
Như Tony Tuấn Anh chẳng hạn, quá khó khi từ môi trường 3 độ C về tập luyện tại Nha Trang với cái nắng nóng nhiệt đới lên đến 37 độ C và độ ẩm không khí gần 100%
Về khả năng cạnh tranh và thể hiện bản thân với các cầu thủ trong nước cũng luôn là thử thách lớn. Ở các ĐTQG Việt Nam, bao giờ cũng chỉ có từ 23-25 suất mỗi lần tập trung, đá giải. Do vậy, để cầu thủ Việt kiều cạnh tranh 1 suất với các đồng đội thì cá nhân đó phải thực sự kiệt xuất và nổi trội hơn.
Ngay như ở U20 Việt Nam, tất cả những cầu thủ hiện tại đều đã khẳng định mình ở CLB từ các giải trẻ, khoác áo các ĐTQG trẻ và vượt qua nhiều thách thức để giành vé dự U20 World Cup. Theo anh ấy, nếu Tony Tuấn Anh chỉ hơn các đồng đội 20% thì chưa đủ mà phải hơn 200% mới có thể cạnh tranh một suất trong đội hình
Thực tế, VFF và Ban huấn luyện cũng đã mở cửa, tạo điều kiện cho các cầu thủ Việt kiều có thể về nước để chứng tỏ tài năng của mình rồi.
Không nên so sánh cầu thủ Việt kiều với cầu thủ nhập tịch ở ĐTQG Đức. Nhưng phải hiểu là những cầu thủ đó họ sinh ra và lớn lên ở Đức, ảnh hưởng nền văn hóa cũng như bóng đá Đức từ nhỏ. Họ cũng từng thi đấu cho các CLB ở Đức, có đào tạo bài bản nên họ được gọi lên ĐTQG chứ không phải họ từ các nước khác trở về.
Nguồn: soha.vn