Tôn Quyền gửi thư khiến Tào Tháo cút về không cần bàn cãi, drama gì đây?

34c0933edbf105632581.jpg


Bạn ơi, một trận chiến mà xem ra căng đét, tên lên cung rồi chỉ chờ bắn thôi, lại kết thúc êm ru kiểu gì ấy chỉ vì... một lá thư của Tôn Quyền gửi cho Tào Tháo. Đọc mà choáng á!

Ngày xưa Tào Tháo từng flex khen Tôn Quyền một câu legendary: "Sinh con phải như Tôn Trọng Mưu". Câu này hot suốt 1.700 năm luôn, giờ còn viral đến tận bây giờ nè!

## Khi hai ông lớn gặp nhau

Tôn Quyền là con trai của "mãnh hổ Giang Đông" Tôn Kiên, em trai "Tiểu Bá Vương" Tôn Sách nha. Ông bố và Tào Tháo xưa từng là "chiến hữu" hồi 18 lộ chư hầu Quan Đông đánh Đổng Trác đó.

Câu khen trên được Tào Tháo thốt ra vào tháng Giêng năm Kiến An 18 (213), lúc Tôn Quyền đã kế nghiệp gia đình trở thành boss Đông Ngô, đứng ngang hàng với Tào Ngụy và cũng là đối thủ khó nhằn nhất của Tào luôn.

Năm này, Tào Tháo dẫn 40 vạn quân (số đông vãi chưởng) đánh xuống Đông Ngô ở Nhu Tu Khẩu, quyết tâm trả thù trận Xích Bích cách đó 5 năm trước.

Để tăng cường phòng thủ mạn Bắc Trường Giang, Tôn Quyền chuyển thủ đô từ Kinh Khẩu (giờ là Trấn Giang, Giang Tô) về Mạt Lăng (Nam Kinh bây giờ đó) và huy động thủy quân cầm chặt đường thủy từ Sào Hồ ra Trường Giang, chặn đứng không cho Tào Tháo vượt sông. Smart move!

Quân Tào sau khi tiến về Nhu Tu Khẩu đã công phá đại doanh của Tôn Quyền ở mạn Bắc. Nghe tin, Quyền vội lĩnh 7 vạn quân ra nghênh chiến ngay.

Sau trận đầu đánh "ngang cơ", Ngụy mất mấy nghìn quân và lập tức đổi chiến thuật sang... camp cứ, chờ thời cơ. Quyền nhiều lần thách đấu nhưng Tào Tháo phớt lờ banh xác luôn.

13f3c4a5c7ea7b15f4a5.jpg


Theo sử sách Trung Quốc ghi lại, có lần Tôn Quyền tự mình ngồi thuyền chiến tiến sâu vào địa phận của Tào để thăm dò.

Tào Tháo ra lệnh "vạn tiễn tề phát", thuyền Đông Ngô "hứng trọn" mưa tên luôn. Drama này quen quen nhỉ?

Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", La Quán Trung viết thành Gia Cát Khổng Minh "thuyền cỏ mượn tên", nhưng thật ra ông cố tình buff cho Khổng Minh thôi. Người thực sự "mượn tên" chính là Tôn Quyền nè!

Địa điểm xảy ra sự kiện này cũng không phải ở Xích Bích, mà là Nhu Tu Khẩu, thời gian cũng cách nhau tới 5 năm.

Tất nhiên, Tôn Quyền hoàn toàn không cố ý đi "xin tên" đâu, việc dính loạn tiễn của Tào Ngụy hoàn toàn là bị động. Nhưng mà sự kiện "mượn tên" này vô tình cho thấy khả năng ứng biến và chỉ huy quân sự siêu đỉnh của Tôn Quyền đó!

Có lần khác, Tôn Quyền lại dẫn thuyền lại gần địa phận Tào quân thách thức.

Tướng của Tào muốn ra đánh, nhưng bị Tào Tháo chặn lại, nói: "Đó là Tôn Quyền tới thăm dò quân ta đó thôi", rồi lệnh tam quân cảnh giới. Không một mũi tên nào được bắn ra cả.

Tôn Quyền thấy Tào quân không dám bắn lung tung thì yên tâm tiến lên phía trước, cho tới khi... quan sát rõ ràng toàn bộ Tào doanh mới quay về. Boss move thật sự!

Tào Tháo thấy quân đội Đông Ngô hàng ngũ chỉnh tề, ra vào như chỗ không người, cũng phải thốt lên: "Sinh con phải như Tôn Trọng Mưu. Đám con của Lưu Cảnh Thăng chỉ là đồ chó lợn".

Lưu Cảnh Thăng chính là Lưu Biểu, mấy đứa con của ông - Lưu Tông và Lưu Kỳ bị Tào Tháo chê té tát vô dụng luôn. Savage quá trời!

Tào Tháo đứng ở vị thế đàn anh để nói về "hậu sinh" Tôn Quyền, đủ thấy đây là đánh giá cực cao dành cho đối thủ, của một lão anh hùng dành cho một thanh niên tuấn kiệt.

Có ý kiến cho rằng, cũng vì Tào Tháo respect tài năng của Tôn Quyền, nên cuộc chiến tại Nhu Tu Khẩu kết thúc theo một cách rất... đặc biệt.

## Lá thư thần thánh của Tôn Quyền

Chiến dịch này không hề phân thắng bại trên chiến trường hay một bên lặng lẽ rút quân, mà kết thúc nhờ một lá thư Tôn Quyền gửi cho Tào Tháo.

Trong thư, Tôn Quyền khuyên Tào lui binh. Đáng ngạc nhiên là, Tào Tháo không những không thấy nực cười, mà ngược lại, ông không hề do dự rút quân theo yêu cầu của Tôn Quyền luôn. Wtf?!

Một trận chiến mà tên đã lên cung, sẵn sàng bùng nổ bất kỳ lúc nào, lại kết thúc êm ả đến khó hiểu chỉ vì hai boss "tâm đầu ý hợp".

Đối với các học giả hiện đại, cái kết của chiến dịch Nhu Tu Khẩu vẫn là câu hỏi không có đáp án, thậm chí là vô lý luôn.

3bee893371c8089b35f1.jpg


Trong chiến tranh thời cổ đại, hai bên thường thông qua thư từ và sứ giả để thực hiện tâm lý chiến. Tuy nhiên, các bên thường chỉ đứng trên lập trường của mình và chửi nhau tơi bời, nên hiệu quả ngoại giao đạt được vô cùng ít ỏi.

Trong bối cảnh đó, hiệu quả mà lá thư của Tôn Quyền mang lại được đánh giá là "kỳ tích" và có level cực cao luôn á.

Cũng trong context đó, việc Tào Tháo có thể đứng trên lập trường của Tôn Quyền để cảm nhận, thậm chí đưa ra quyết định dứt khoát dẫn đến kết quả thần kỳ của cuộc đối đầu này.

Trong lịch sử ngoại giao Trung Quốc thời cổ đại, hiện tượng này gọi là "độc nhất vô nhị" nha!

Thư của Tôn Quyền viết khoảng tháng 2, 3 năm 213 (âm lịch), thời điểm mà Ngô - Ngụy đã đối đầu ở Nhu Tu Khẩu được hơn 1 tháng rồi.

Tình hình lúc đó, Tào Ngụy chưa giành được thành tích gì đáng kể, cũng không đạt được lợi ích thực tiễn nào hết.

Trong khi đó, Giang Nam bắt đầu vào mùa mưa, càng khiến việc Tào quân cắm chốt ở Đông Ngô thêm khó nhọc. Đây là điều mà một vị tướng thông minh như Tôn Quyền "đã đi guốc trong bụng Tào Tháo" rồi.

Vì vậy, thư của Tôn Quyền viết: "Mưa xuân (mùa mưa) đã về, ngươi hãy mau rút quân".

Thậm chí, Quyền còn có dòng "tái bút" đầy uy hiếp: "Ngươi không chết, ta không được yên lòng". Diss nhẹ vậy thôi!

Lời nói của Tôn Quyền nghe có vẻ ngông cuồng và bất kính với bậc "tiền bối" Tào Tháo, nhưng thực tế lại mang hiệu quả hoàn toàn ngược lại.

Tào Tháo xem đây là sự tôn trọng ở mức độ cao nhất. Ông đem nội dung thư nói với các tướng, và phán: "Tôn Quyền không lừa ta".

Tào Tháo rút binh ngay sau đó, sang tháng 4/213 đã về tới Nghiệp Thành luôn. Ez! ✌️

## Plot twist không ai ngờ tới

Sự việc "lá thư của Tôn Quyền" là một nước cờ vô cùng thông minh của cả 2 phe.

Tào Tháo dẫn hàng trăm ngàn quân rầm rộ thảo phạt Đông Ngô, nhưng lại sa lầy tại đây, đánh không thắng mà cũng không có lý do để về, đành phải ở lại "giằng co" không biết đến bao giờ với Tôn Quyền.

Điều Tôn Quyền cần làm đơn giản chỉ là "chìa cành ô liu" cho Tào Tháo, giúp Tào có nấc thang đi xuống. Việc này đồng thời mang lại danh tiếng cực lớn cho Đông Ngô, với Tôn Quyền mà nói chính là nước đi "win-win". Big brain time! ✨



Trong khi các học giả hiện đại vẫn chưa tìm ra lời giải cho cuộc chiến khó hiểu ở Nhu Tu Khẩu, thì quan điểm được công nhận nhiều nhất là: Chỉ có cuộc giao đấu của 2 anh hùng thực thụ mới có thể tạo nên sự "đồng điệu tâm linh" và mang lại kết quả kịch tính đến như vậy thôi!



Nguồn: soha.vn
 
Back
Top