ThoKitty3072
New member
Nghe vô lý nhưng có thật nha các bro! Trên vách núi dựng đứng ở Tuyên Quang có cả tá tổ ong rừng khủng, mỗi tổ to bằng nửa cái chiếu lủng lẳng trên đá, nhưng không một ai dám bới lên lấy
Vách núi dựng đứng ở đây có tới 12 tổ ong rừng, mỗi tổ to bằng nửa cái chiếu treo lủng lẳng trên vách đá. Càng kỳ lạ hơn nữa là những tổ ong này đã ở đó cả trăm năm rồi mà chẳng ai dám "ăn trộm"
Tổ ong huyền thoại của rừng Lâm Bình
Trong chuyến đi rừng tìm dấu vết đàn hổ ở rừng nghiến Lâm Bình (Tuyên Quang), bên đống lửa sưởi nơi vách đá, nguyên thợ săn Nông Văn Huy - người bản Nà Tông (xã Thượng Lâm, Lâm Bình, Tuyên Quang) đã kể lại những câu chuyện bí ẩn của rừng già khiến ai nghe cũng phải rùng mình.
Trong đống story weird ấy, câu chuyện về tổ ong rừng là bá đạo nhất luôn. Rừng Lâm Bình hoang sơ, kỳ bí, không chỉ là lãnh địa của những loài voọc quý hiếm mà còn là "đại bản doanh" của loài ong khổng lồ.
Giống ong này tên là ong khoái, thân đen với những vằn vàng to bằng ngón tay người, đốt chết cả người lớn luôn nha Nghe mà sợ!
Ai đi rừng nhiều thì biết loài ong này rồi. Chúng thường làm tổ trên những vách đá cao dựng đứng hoặc những cây khổng lồ ở chỗ hiểm trở ít người qua lại. Những tổ ong khoái đúng là kiệt tác nghệ thuật thiên nhiên luôn á!
Giới đi rừng gặp được tổ ong khoái lâu năm thì coi như ăn to rồi. Có những tổ ong khoái to bằng cái chiếu, cho tới cả trăm lít mật ong nha mọi người ơi!
Mỗi lít mật ong rừng có giá nửa triệu, thậm chí cả triệu bạc nếu bán ở thành phố. Vậy nên trúng tổ ong khoái khổng lồ = trúng số luôn á!
Tổ ong hoang dá cho mật quý giá vậy đó, nhưng có một điều bí ẩn: ở rừng Lâm Bình có hai vách núi dựng đứng giữa rừng hoang, có hai quần thể ong khoái khổng lồ làm tổ, nhưng không phải ai cũng dám trèo lên lấy mật
Phải chăng đám thợ săn ong sợ độ cao? Không phải đâu nha! Bởi những vách đá nơi loài voọc má trắng quý hiếm ở đây trú ngụ còn hiểm trở khủng khiếp hơn nhiều, mà đám thợ săn hardcore vẫn trèo được bình thường.
Họ bắc những chiếc thang dây nhìn đến hãi hùng. Đứng dưới chân núi nhìn lên, hệ thống thang như những que tăm bám vào vách đá. Đám thợ săn trèo trên vách đá chẳng khác gì mấy con nhặng, nhỏ xíu như hạt đậu á
Anh Huy cho biết rằng, anh và đám thợ săn đều sợ những câu chuyện tâm linh huyền bí, huyễn hoặc bao phủ quanh những tổ ong có tuổi cả trăm năm này.
Anh Huy vốn là thợ săn, thời chiến tranh từng bắn chết cả hổ, hạ vô số gấu, chồn cầy, voọc khỉ giết cả trăm con, nhưng nhắc đến những tổ ong kỳ lạ này thì anh dựng tóc gáy, không dám đến gần chứ đừng nói đến chuyện trèo lên vách đá để thu lượm mật ong
Theo lời anh Huy, trong đại ngàn Lâm Bình có hai vách núi có quần thể tổ ong lớn nhất: núi Nà Thị và núi Giang Chí, đều trong rừng phòng hộ trên địa bàn xã Khuôn Hà.
Đứng trên mỏm núi hình răng cưa thuộc xã Thượng Lâm, anh Huy chỉ tay về hai mỏm núi cao nhất của xứ Tuyên - chìm trong mây mờ, ẩn sau lớp lớp những dãy núi cao ngất ngưỡng mà thấy nản luôn.
Để đến được núi Nà Thị phải mất ngày rưỡi cuốc bộ leo núi, luồn rừng. Còn để đến được đỉnh Giang Chí thì mất trọn một ngày đi bộ liên tục nha các bạn ơi!
Núi Nà Thị không có bóng người, toàn bộ là rừng già nên có đến được núi đó cũng không biết hỏi ai. Chúng tôi chọn núi Giang Chí để đi tìm quần thể tổ ong kỳ lạ này.
Theo anh Huy, trên vách núi Nà Thị lúc nào cũng có khoảng 10 tổ ong, mỗi tổ to bằng cái chiếu, chứa đến ngót trăm lít mật.
Vách núi ấy cao đến nỗi ngửa cổ nhìn lên mà thấy tổ ong to bằng cái chiếu chỉ còn như cái đĩa đựng xôi luôn á
Cứ vài năm, tổ ong to quá lại rụng xuống một phần nên cả trăm năm qua, dưới chân vách núi ấy tầng tầng lớp lớp sáp tổ ong dày đến cả mét. Câu chuyện về những tổ ong ở núi Nà Thị quả thật hấp dẫn ghê!
Hành trình tìm đến tổ ong trăm tuổi
Sau hai tiếng ngồi trên thuyền máy trên lòng hồ thủy điện Na Hang hướng về phía đất Bắc Mê (Hà Giang), tôi và thợ săn Nông Văn Huy bắt đầu cuộc hành trình cuốc bộ xuyên qua những đại ngàn nghiến mọc trên những mỏm đá tai mèo sắc nhọn.
Con đường mòn xuyên rừng thi thoảng mới có đoạn lộ nền đất thì thấy dấu chân thú nhiều hơn dấu chân người. Rất nhiều vết báo gấm cào trên nền đất đánh dấu lãnh thổ đủ biết đại ngàn hoang sơ thế nào rồi
Cuốc bộ đến nhập nhoạng tối, lên đến đỉnh Giang Chí cao hơn 2.000m - nóc nhà của tỉnh Tuyên Quang thì hiện ra mấy nóc nhà sàn.
Trên đỉnh Giang Chí có mấy mỏm núi và mỗi mỏm núi là một ngôi nhà. Dân cư thưa thớt, đất đai rộng mênh mông. Phía bên kia đỉnh Giang Chí là đất Hà Giang.
Nhà thầy cúng Lý Thức Tình ở mỏm núi nhô lên ngay dưới đỉnh Giang Chí mờ sương. Thầy Tình 57 tuổi, dáng người nhỏ thó. Trước kia ông vốn là công an viên, nhưng bản Giang Chí giải tán, hạ sơn thì ông lại quay về công việc thầy cúng.
Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu chỉ thấy mặt người lờ mờ. Khách lạ đến nhà, ông Tình bê ấm pha trà nhưng cứ đi vòng quanh nhà, nhấp nha nhấp nhổm không chịu ngồi yên.
Anh Huy nói nhìn dáng đi với cái kiểu đi lại quẩn quanh như thế chắc bị bệnh gan nặng. Tò mò hỏi thì ông Tình xác nhận ông bị bệnh gan nặng thật
Ông bảo làm nghề thầy cúng, có mặt ở các buổi lễ trọng đại nên không tránh được rượu bia. Vả lại sống ở đỉnh Giang Chí quanh năm giá lạnh, ít người nên chỉ có rượu làm bạn, vì thế mà hỏng cả hai lá gan luôn rồi.
Thầy cúng Lý Thức Tình mở chiếc tủ cũ kỹ, lần giở những cuốn sách ố vàng mối gặm nham nhở rồi bắt đầu câu chuyện về tộc người Dao của mình.
Ông cho biết gia phả ghi rõ, dòng họ nhà ông di cư từ Trung Quốc sang đất Hà Giang từ 300 năm trước. Cách đây 9 đời - khoảng 200 năm trước, người Dao đặt chân lên đỉnh Giang Chí này.
Cho đến bây giờ, đỉnh Giang Chí vẫn là vùng đất tận cùng của Tuyên Quang, nơi xa xôi, hoang rậm bậc nhất của tỉnh.
Cả trăm năm sinh sống, từ vài người, đỉnh Giang Chí đã đông đúc với 12 hộ dân cùng hơn trăm nhân khẩu. Năm 2004, chính quyền đã lên đây mở lớp học và có thầy cô giáo cắm bản. Tuy nhiên đường sá quá xa xôi, lớp học chỉ lèo tèo 3-4 học sinh thôi
Đường giao thông không thể mở lên được, điện cũng không thể kéo lên nên bàn đi tính lại chính quyền đã di dân xuống tận huyện Hàm Yên. Mấy năm trước toàn bộ dân cư đã được hạ sơn. Tuy nhiên đã có 4 hộ quay về.
Tôi hỏi: "Hàm Yên là vùng đất thấp, thủ phủ cam sành, rất dễ làm ăn, sinh cư sao ông không ở đấy mà quay lại chốn thâm sơn cùng cốc này?"
Ông Tình bảo ông đã chuyển con cái xuống đó ở, còn ông bà quay về đây ẩn náu. Sinh ra và lớn lên trên quả núi này, khí hậu mát mẻ nên ông không quen với thời tiết nắng nóng dưới Hàm Yên.
Hỏi thêm lý do thì ông mới tiết lộ rằng ông về quả núi này ở còn là để trông nom, thờ cúng "Thần Ong" nữa
Bí mật của "Thần Ong" trăm tuổi
Thấy lạ vì thời buổi này còn thần thánh gì nữa, hỏi kỹ thì hóa ra thực chất của việc thờ cúng là trông nom tổ ong khổng lồ - đây cũng là một cách chăm sóc đời sống tinh thần của người Dao mà thôi.
Theo ông Tình, hàng năm đến tháng 4 dân bản đều tổ chức cúng bái, thu hoạch ong và ăn mừng. Tổ ong thuộc sở hữu của cả bản Giang Chí, nhưng giờ dân bản chuyển đi cả rồi chỉ còn 4 hộ thi thoảng đi về, thay nhau trông nom tổ ong.
Bản thân thầy cúng Lý Thức Tình cũng không biết tổ ong có mặt trên đỉnh núi Giang Chí từ bao nhiêu năm trước. Các cụ đều kể lại rằng "Thần Ong" đã ngự trên đỉnh núi này từ thời khai sơn lập địa, trước khi có con người trên trái đất luôn
Bỏ qua những câu chuyện thần thoại thì ông nội ông Tình sinh năm 1910 kể rằng từ lúc mới sinh ra đã thấy có những tổ ong trên vách núi và các cụ đều thờ cúng "Thần Ong" rất chu đáo.
Việc thờ cúng "Thần Ong" được giao cho ông nội ông Tình, đến đời bố ông và giờ thì đến đời ông Tình làm nhiệm vụ chăm sóc đời sống tinh thần cho cộng đồng Dao ở nơi hoang thẳm này.
Cứ như vậy mà tính ra thì ít nhất "Thần Ong" đã ngự trên đỉnh Giang Chí 100 năm rồi đấy! Còn theo lời ông Tình thì tổ tiên ông truyền miệng lại, lúc đặt chân đến đỉnh núi cách nay 200 năm đã thấy những tổ ong chi chít trên vách đá rồi
(Còn nữa)
Nguồn: soha.vn