"Mình đã quá tập trung vào việc tiết kiệm mà quên béng phải thực sự sống," chị L.T.K.L (57 tuổi, Hà Nội) thừa nhận. Câu chuyện của chị là bài học xương máu cho việc quá khắt khe với tiền bạc đôi khi lại phản tác dụng cực mạnh
Dưới đây là chia sẻ của chị L.T.K.L:
Mình năm nay 57 tuổi rồi, từng là công chức nhà nước ở Hà Nội. Cả cuộc đời đi làm gắn liền với hai chữ "tiết kiệm". Sinh ra trong gia đình không khá giả, lương công chức vốn không cao, mình sớm ý thức rằng nếu không biết tính toán, gom góp thì sau này tuổi già sẽ chật vật lắm. Vì vậy, ngay từ khi mới đi làm, mình đã tập cho bản thân thói quen cắt giảm mọi chi tiêu có thể.
Thời gian đầu, mình gửi tiền tiết kiệm tại ngân hàng. Cứ hết kỳ thì lại tái tục cả gốc lẫn lãi để hưởng "lãi kép". Mỗi tháng, sau khi trừ đi sinh hoạt phí tối thiểu cho cả nhà, mình giữ lại một phần tiền cố định và tuyệt đối không đụng đến. Cứ đều đặn như thế, sổ tiết kiệm tăng dần lên.
Về sau, nghe bạn bè khuyên nhủ, mình bắt đầu chuyển sang mua vàng. Quyết tâm cứ 3 tháng lại mua một đến hai chỉ vàng nhẫn, cất cẩn thận trong tủ như một thứ "bảo hiểm" cho tuổi già. Gần hai mươi năm trôi qua, số vàng ấy tích góp thành được 3 lượng, cộng thêm sổ tiết kiệm 3 tỷ đồng tại ngân hàng
Mình luôn nghĩ rằng, chỉ có việc đầu tư cho con cái ăn học là đáng giá và không tiếc. Ngoài khoản đó, mọi thứ khác đều tính toán rất kỹ. Quần áo thường là mặc đến khi cũ nát mới thay. Cơm trưa ngày nào cũng mang từ nhà, không mấy khi ăn ở ngoài. Chiếc xe máy đầu tiên mua về, mình đi suốt hai mươi năm mới đổi luôn. Bạn bè rủ đi ăn hàng, đi du lịch, mình thường thoái thác, nghĩ rằng số tiền đó để dành sẽ có ích hơn. Nhiều lúc cũng thấy tủi, nhưng rồi tự an ủi rằng mình sống tiết kiệm hôm nay để sau này không phải phiền đến con cái.
Năm 55 tuổi, mình nghỉ hưu. Với khoản tiết kiệm trong tay, cộng thêm căn nhà bố mẹ chồng để lại cùng lương hưu hàng tháng, mình và chồng hoàn toàn có thể sống thoải mái, đủ đầy. Giờ đây, con cái cũng đã tự lập, không cần đến sự trợ giúp tài chính của mình nữa.
Tuy nhiên, sau 2 năm nghỉ hưu, mình nhận ra đã quá tập trung vào việc tiết kiệm mà quên mất phải thực sự "sống"
Điều khiến mình nuối tiếc nhất chính là những giây phút vui vẻ cùng bạn bè. Đã từng nhiều lần từ chối những buổi tụ họp, những chuyến đi chơi, thậm chí cả chuyến du lịch ngắn ngày vì sợ tốn kém. Đã xa cách nhiều người vì lúc nào cũng thoái thác. Giờ đây, nghỉ hưu rồi mà bạn bè thân thiết chẳng còn bao nhiêu, ký ức đẹp cũng ít ỏi lắm.
Có tiền trong tay, nhưng đã muộn rồi. Mình biết bản thân đủ để sống thoải mái đến hết đời, nhưng không thể mua lại những năm tháng đã mất, cũng không thể lấy lại cơ hội đã bỏ lỡ. Khi còn đi làm, mình chưa từng nghĩ sức khỏe sẽ là giới hạn lớn nhất. Giờ đây, có điều kiện để đi du lịch xa, nhưng cơ thể không còn theo kịp. Chỉ cần một chuyến đi ngắn thôi cũng khiến mình mệt rã rời
Giờ đây, sau tất cả, mình nhận ra bài học lớn nhất: phải biết cân bằng giữa việc lo cho tương lai và tận hưởng hiện tại. Tiền bạc rất cần thiết, nhưng không nên đánh đổi bằng cả một đời sống khắc khổ.
Nguồn: kenh14.vn
Dưới đây là chia sẻ của chị L.T.K.L:
Mình năm nay 57 tuổi rồi, từng là công chức nhà nước ở Hà Nội. Cả cuộc đời đi làm gắn liền với hai chữ "tiết kiệm". Sinh ra trong gia đình không khá giả, lương công chức vốn không cao, mình sớm ý thức rằng nếu không biết tính toán, gom góp thì sau này tuổi già sẽ chật vật lắm. Vì vậy, ngay từ khi mới đi làm, mình đã tập cho bản thân thói quen cắt giảm mọi chi tiêu có thể.
Thời gian đầu, mình gửi tiền tiết kiệm tại ngân hàng. Cứ hết kỳ thì lại tái tục cả gốc lẫn lãi để hưởng "lãi kép". Mỗi tháng, sau khi trừ đi sinh hoạt phí tối thiểu cho cả nhà, mình giữ lại một phần tiền cố định và tuyệt đối không đụng đến. Cứ đều đặn như thế, sổ tiết kiệm tăng dần lên.
Về sau, nghe bạn bè khuyên nhủ, mình bắt đầu chuyển sang mua vàng. Quyết tâm cứ 3 tháng lại mua một đến hai chỉ vàng nhẫn, cất cẩn thận trong tủ như một thứ "bảo hiểm" cho tuổi già. Gần hai mươi năm trôi qua, số vàng ấy tích góp thành được 3 lượng, cộng thêm sổ tiết kiệm 3 tỷ đồng tại ngân hàng
Mình luôn nghĩ rằng, chỉ có việc đầu tư cho con cái ăn học là đáng giá và không tiếc. Ngoài khoản đó, mọi thứ khác đều tính toán rất kỹ. Quần áo thường là mặc đến khi cũ nát mới thay. Cơm trưa ngày nào cũng mang từ nhà, không mấy khi ăn ở ngoài. Chiếc xe máy đầu tiên mua về, mình đi suốt hai mươi năm mới đổi luôn. Bạn bè rủ đi ăn hàng, đi du lịch, mình thường thoái thác, nghĩ rằng số tiền đó để dành sẽ có ích hơn. Nhiều lúc cũng thấy tủi, nhưng rồi tự an ủi rằng mình sống tiết kiệm hôm nay để sau này không phải phiền đến con cái.
Năm 55 tuổi, mình nghỉ hưu. Với khoản tiết kiệm trong tay, cộng thêm căn nhà bố mẹ chồng để lại cùng lương hưu hàng tháng, mình và chồng hoàn toàn có thể sống thoải mái, đủ đầy. Giờ đây, con cái cũng đã tự lập, không cần đến sự trợ giúp tài chính của mình nữa.
Tuy nhiên, sau 2 năm nghỉ hưu, mình nhận ra đã quá tập trung vào việc tiết kiệm mà quên mất phải thực sự "sống"
Điều khiến mình nuối tiếc nhất chính là những giây phút vui vẻ cùng bạn bè. Đã từng nhiều lần từ chối những buổi tụ họp, những chuyến đi chơi, thậm chí cả chuyến du lịch ngắn ngày vì sợ tốn kém. Đã xa cách nhiều người vì lúc nào cũng thoái thác. Giờ đây, nghỉ hưu rồi mà bạn bè thân thiết chẳng còn bao nhiêu, ký ức đẹp cũng ít ỏi lắm.
Có tiền trong tay, nhưng đã muộn rồi. Mình biết bản thân đủ để sống thoải mái đến hết đời, nhưng không thể mua lại những năm tháng đã mất, cũng không thể lấy lại cơ hội đã bỏ lỡ. Khi còn đi làm, mình chưa từng nghĩ sức khỏe sẽ là giới hạn lớn nhất. Giờ đây, có điều kiện để đi du lịch xa, nhưng cơ thể không còn theo kịp. Chỉ cần một chuyến đi ngắn thôi cũng khiến mình mệt rã rời
Giờ đây, sau tất cả, mình nhận ra bài học lớn nhất: phải biết cân bằng giữa việc lo cho tương lai và tận hưởng hiện tại. Tiền bạc rất cần thiết, nhưng không nên đánh đổi bằng cả một đời sống khắc khổ.
Nguồn: kenh14.vn