Câu chuyện tranh luận giữa anh thợ rèn và ông thương nhân dưới đây thật sự "xịn xò" và đáng để mình suy ngẫm nha các bạn ơi!
Cuộc tranh luận "căng đét"
Ngày xửa ngày xưa, có một ông thương nhân giàu có và một anh thợ rèn tranh cãi nhau: Trí tuệ và tiền bạc, cái nào "xịn" hơn?
Ông thương nhân flex: "Nghèo như con chuột đồng thì có trí tuệ làm gì cho mệt người? "
Anh thợ rèn nghe vậy liền "phản đòn" cực gắt: "Nhưng tiền bạc cũng chẳng cứu nổi một gã ngố nha!
"Hừ, đừng tự tin quá!", ông thương nhân khẳng định luôn, "Tiền có thể giải quyết mọi vấn đề khó khăn á."
Anh thợ rèn không "đu" theo bèn nói: "Không có trí tuệ thì tiền bạc chẳng đáng giá gì, còn khi đã có trí tuệ thì dù không có tiền vẫn giúp được người khác nha."
"Vớ vẩn!", ông thương nhân tức điên phản bác: "Điều này không thể! Nếu ông chứng minh được trí tuệ của ông "ngon" hơn tiền của tôi, tôi sẽ đưa ông 1000 Rupi. Còn nếu tiền của tôi hữu dụng hơn trí tuệ của ông, ông phải làm thuê cho tôi. Ông dám cược không?"
"OK luôn!" Anh thợ rèn đồng ý không suy nghĩ.
"Vậy thì chúng ta đi gặp đức vua để phân định thắng thua, ai cũng không được "nuốt lời" đấy nhé." Ông thương nhân nói.
Rắc rối xuất hiện rồi nè!
Sau đó, họ gặp được nhà vua, kể hết mọi chuyện. Nhưng mà vua này nổi tiếng tàn bạo lắm, một ngày không giết người là... khó chịu á!
Hôm đó, ông ta đã giết 3 người vô tội rồi. Lúc này, khi nhìn thấy ông thương gia và anh thợ rèn, nhà vua đã định "cho đi" luôn hai người.
Nhưng ông ta nhớ lời cha dặn: "Một ngày con không được giết quá 3 người, nếu không sẽ không còn ai săn bắt voi giúp con, chăn đàn ngựa của con, trồng bông và gạo cho con nữa."
Vua không dám "làm trái" lời cha bèn nghĩ ra một "chiêu" gắt. Ông ta đưa cho ông thương gia một bức thư viết trên lá cọ, có ba vạch sơn niêm phong, bảo: "Ngươi hãy cùng anh thợ rèn này mang bức thư này gửi cho vua nước láng giềng. Khi trở lại, trẫm sẽ thưởng cho các ngươi."
Sau khi chuyển thư cho vua nước láng giềng, hai người đứng chờ phản hồi.
Vua xé phong bì, mở thư ra rồi đọc to: "Hỡi người láng giềng hùng mạnh của trẫm, nếu ông muốn trải qua những ngày tháng bình yên thì hãy giết hai người này!"
Ông thương nhân nghe xong "toát mồ hôi" luôn, quỳ xuống cầu xin: "Đức vua tha mạng, tôi sẽ giao hết tài sản cho ngài chỉ cần ngài tha cho tôi! "
Vua mỉm cười: "Tiền bạc ta có quá đủ rồi. Người đâu, bắt nhốt hai tên này lại, một giờ sau, truyền đao phủ chém đầu hai tên ngoại quốc này cho trẫm!"
Lính bao vây hai người, theo dõi sát sao. Ông thương nhân van xin: "Xin hãy thả tôi đi, tôi sẽ cho mỗi anh 1000 Rupi! "
"Nếu thả ông đi, vua sẽ chém đầu bọn tôi. Mạng không còn, có tiền cũng vô dụng." – trưởng nhóm lính trả lời "cực thấm".
Lần 1: Anh thợ rèn "bẻ lái" cực gắt
Chưa đến 1 giờ sau, đao phủ đã đến, theo sau là vua và quan triều đình. Đao phủ vừa nâng đao lên, anh thợ rèn đã phá lên cười ha ha.
"Người cười cái gì, kẻ mất trí kia!" Vua cảm thấy rất "bối rối".
"Thưa ngài, để tôi kể cho ngài nghe: vào 5 ngày trước, có một vị tiên tri nổi tiếng xuất hiện trong cung của vua chúng tôi.
Vị tiên tri này nhìn thấy chúng tôi bèn nói với vua rằng: Chỉ cần anh thợ rèn và ông thương gia này còn sống ở nước của ngài, giang sơn này sẽ phải gánh chịu tai ương khủng khiếp như dịch hạch, hạn hán, bão lũ, nạn đói.
Vì thế nhất định phải "xử" hai người họ, nhưng ngài phải nhớ, nếu chính tay ngài giết bọn họ, mọi tai ương sẽ đồng loạt ập tới nước của ngài. Vì thế, ngài phải nghĩ cách để vua nước khác giết bọn họ, đến lúc đó mọi thảm họa sẽ đổ xuống đất nước khác."
Vua nghe xong giận "tím mặt" luôn, ông nghiến răng: "Nói vậy nghĩa là vua của các ngươi muốn hủy hoại giang sơn của trẫm! Các ngươi về đi, báo cho kẻ không giữ lời hứa kia rằng 3 ngày sau binh sĩ của trẫm sẽ xuất quân, giẫm nát đất của hắn, trẫm muốn bắt hắn làm tù binh!"
Anh thợ rèn và ông thương nhân hành lễ với vua, "cút" về nhanh như điện. Trên đường đi anh thợ rèn nói: "Giờ thì ông đã hiểu trí tuệ "xịn" hơn tiền bạc chưa? Nếu không có tôi, giờ ông cũng "out" rồi! Mau đưa tôi 1000 Rupi đi! "
"Chúng ta về rồi nói tiếp." Ông thương nhân đáp, "Về xem tình hình thế nào đã." Ông ta không cam lòng mất 1000 Rupi, quyết tâm phải "hãm" được anh thợ rèn.
Lần 2: Anh thợ rèn lại "comeback" nữa rồi!
Chưa đến mấy ngày sau, họ đã đứng trước vua, báo: "Vua nước láng giềng muốn tuyên chiến với ngài, ông ta nói sau 3 ngày sẽ xuất quân san phẳng vùng đất của chúng ta."
Vua nghe vậy sợ run người: "Tại sao ông ta lại giận dữ với trẫm như vậy?"
Lúc này ông thương nhân "cướp mic" nói: "Đều là do anh thợ rèn này hãm hại nên ông ta mới phẫn nộ với ngài."
Rồi ông thương nhân kể lại toàn bộ sự việc với vua, vua nghe xong liền bật dậy khỏi ghế, ra lệnh: "Trẫm muốn chém đầu cả hai ngươi, người đâu, mau kêu đao phủ đến đây."
Khi đao phủ đến, ông thương nhân liền van nài: "Xin hãy tha cho tôi, tôi sẽ tặng anh một con voi và một túi tiền."
Vua nghe thấy liền quát: "Hai người các ngươi dẫn quân địch đến tấn công lãnh thổ của trẫm, trẫm không giết các ngươi không được!"
Đao phủ vừa vung đao lên, anh thợ rèn liền phá lên cười, cười đến nước mắt tuôn ra. Đao phủ thấy kỳ lạ bèn hạ đao xuống, nhìn vua.
"Tên ngốc kia, ngươi cười cái gì?" Vua hỏi.
"Tôi cười vì ngài sắp xử tử tôi. Nhưng ngài lại không biết, chỉ có tôi mới có thể ép quân địch thoái lui. Ngài giết tôi rồi thì chính ngài sẽ phải hứng chịu tai ương, vì thế nên tôi cười "
"Trẫm muốn xem lời ngươi nói có đúng không!" Vua nói, "Ngươi nghe đây, nếu ngươi không thể khiến quân địch thối lui, trẫm sẽ ra lệnh thiêu sống nhà ngươi."
Anh thợ rèn đáp: "Ngài chỉ cần cho tôi một con ngựa, quân địch sẽ không dám tấn công vào lãnh thổ của ngài nữa."
"Cấp cho hắn một con ngựa!" Vua ra lệnh.
Lần 3: "Dame chí mạng" của anh thợ rèn
Anh thợ rèn cưỡi ngựa phi thẳng về phía quân địch. Đến ranh giới đất nước, anh thấy quân đội địch cùng vua mặt đầy phẫn nộ cưỡi ngựa đứng phía trước.
Anh thợ rèn liền phi ngựa đến trước mặt vua, cản đường lại rồi nói: "Ngài hãy giết chết tôi trước rồi hãy phá hủy hoa màu nước tôi. Chỉ cần tôi còn sống, binh sĩ của ngài một người cũng đừng hòng bước qua đường ranh giới này."
Nguồn: soha.vn