Thương quá đi: Giúp việc vừa phát hiện ung thư đã bị đuổi về nước, chuyện này không thể chấp nhận được!

BeoTutu4934

New member
Câu chuyện về anh Fazley Elahi người Bangladesh mới qua đời vì ung thư đại tràng đang gây xôn xao dư luận Singapore: Liệu có cần phải cải thiện luôn chính sách bảo hiểm cho lao động nhập cư không? Vì thực sự họ đang phải đối mặt với những hoàn cảnh quá éo le rồi đó!

Năm 2019, chị Jhona Muestas, 40 tuổi, làm giúp việc tại Singapore, sờ thấy khối u ở ngực trái nhưng... im re luôn vì sợ bị đuổi về Philippines.

"Em là trụ cột kinh tế gia đình, có 4 đứa con cần nuôi," chị tâm sự. "Hai đứa đang học đại học nữa, phải lo tiền ăn học cho chúng nó. Em sợ mất việc lắm!"

Bí mật này chị giấu suốt 5 năm trời cho đến tháng 5/2024, khi chị nhập viện Bệnh viện Đại học Quốc gia vì sốt dai dẳng. Kết quả chẩn đoán: ung thư vú giai đoạn 4 rồi. Trời ơi!

4be84694c50d7ddde8ef.jpg


Sau 2 tuần nằm viện, số tiền bảo hiểm hàng năm 15.000 đô Singapore (hơn 300 triệu đồng) bay sạch luôn. Mà ung thư đã di căn đến cột sống rồi, cần nhiều tiền hơn nữa để mổ.

May mắn là bạn bè quyên góp được hơn 69.000 đô Singapore để chi trả phẫu thuật. Còn chủ nhà thì vẫn tiếp tục hỗ trợ chi phí sinh hoạt cho chị từ tháng 8 năm ngoái khi chị về nước điều trị tiếp.

**Nhưng case của chị Muestas này là hiếm lắm!** Theo các tổ chức phi lợi nhuận, đa phần chủ nhà sẽ đưa người giúp việc ra sân bay ngay khi họ mắc bệnh nặng, dù thực ra họ hoàn toàn có thể kêu gọi quyên góp hoặc dùng bảo hiểm. Vô cảm vãi nồi!

Chị Debbie Fordyce, chủ tịch tổ chức phi lợi nhuận Transient Workers Count Too (TWC2), cho biết trong 2 năm qua, tổ chức này đã nhận được yêu cầu hỗ trợ chi phí y tế từ 60 công nhân nhập cư.

Các vấn đề sức khỏe họ gặp phải bao gồm: sỏi thận, ung thư biểu mô (khối u ác tính), đột quỵ gây liệt cơ, vấn đề về tuyến giáp và đau dạ dày cấp tính.

Chị Fordyce chia sẻ: "Với hầu hết những người lao động đến với chúng tôi, chúng tôi phải nói thẳng rằng nếu chủ không chịu trả tiền thì sẽ không ai trả cả. Và họ sẽ không thể nhận được điều trị cần thiết." Nghe mà thương quá đi!

Anh Fazley Elahi, 38 tuổi, nổi tiếng vì sáng lập chương trình văn học và thư viện dành cho lao động nhập cư, đã qua đời ngày 4/2 vừa qua sau khi được chẩn đoán ung thư đại tràng năm 2022. Anh sống những ngày cuối đời nhờ tiền quyên góp vì bảo hiểm không đủ chi trả.

Cái chết của anh Fazley đã làm dấy lên câu hỏi: Liệu có cần thiết phải cải thiện bảo hiểm để hỗ trợ người lao động nhập cư trong những thời khắc khó khăn nhất không?

**Bảo hiểm ít ỏi như "muối bỏ bể"**

Tại Singapore, chủ lao động bắt buộc phải mua bảo hiểm tối thiểu khoảng 11.000 USD mỗi năm cho các bệnh không liên quan công việc.

Con số này sau đó được tăng lên 46.000 USD (quy định sau tháng 7/2023), trong đó người sử dụng lao động trả 25% và công ty bảo hiểm trả 75% với các khoản bồi thường trên 11.000 USD. Người sử dụng lao động có thể chọn gói bảo hiểm tốt hơn, nhưng phải tự bỏ tiền ra.

Tuy nhiên, chị Anthea Ong, cựu nghị sĩ phụ trách chính sách công, cho rằng con số này như "muối bỏ bể" với các bệnh hiểm nghèo có chi phí lên tới hơn 70.000 USD.

"Lao động di cư lương chỉ 800 USD nhưng phải chịu mức phí y tế đắt đỏ như một giám đốc điều hành nước ngoài," chị Ong so sánh. Nghe mà thấy bất công ghê!

**Những câu chuyện đau lòng khác**

Anh Nazmul Hossain, 29 tuổi, thợ sơn người Bangladesh, bị chủ quyết định đưa về nước ngay khi phát hiện anh mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Anh chỉ được phẫu thuật nhờ 2.200 USD hỗ trợ từ tổ chức Migrant Mutual Aid và sự đùm bọc của đồng nghiệp. "Tôi không muốn về nhà với tư cách là một gánh nặng," anh Nazmul nói.

be770de04d68332b51e9.jpg


Hay chị Bhing Navato - người làm giúp việc, được chẩn đoán mắc ung thư cổ tử cung vào tháng 6 năm 2023 "giống như một bản án tử hình". Ngay khi biết chuyện, chủ lao động đã lập tức hủy giấy phép lao động của cô luôn. Ối giời ơi!

Anh David Bensadon, giám đốc điều hành công ty môi giới We Are Caring, kể về một giúp việc Philippines bị buộc lên máy bay về nước dù đã được xếp lịch mổ khối u. Chủ nhà nói bảo hiểm không chi trả, dù thực tế ca mổ nằm trong phạm vi bảo hiểm. WTF?!

"Chủ nhà đó là phó chủ tịch một ngân hàng lớn ở châu Âu, giàu lắm. Gần như không có lý do gì chính đáng để đẩy người giúp việc vào đường cùng như vậy ngoài sự vô cảm," anh David bức xúc. Anh cho biết, 50% chủ nhà chỉ chọn mua gói bảo hiểm mức thấp nhất cho người làm.

Chị Anthea Ong nhấn mạnh: "Chúng ta thường quên rằng chủ sử dụng lao động không sở hữu con người lao động, nhất là quyền quyết định họ nên sống hay chết khi mắc bệnh hiểm nghèo". Nói chuẩn không cần chỉnh!

Với chị Eleanor Albarece, 40 tuổi, sự thiếu hỗ trợ hành chính còn khiến bi kịch nặng nề hơn. Bị u xơ tử cung và ra máu liên tục, chị phải tự về Philippines phẫu thuật cắt bỏ tử cung vì không thể tiếp cận hợp đồng bảo hiểm do chủ nhà đang thụ án tù.

"Không ai giúp tôi làm thủ tục. Tôi thậm chí không biết số hợp đồng để đòi quyền lợi," chị Albarece ngậm ngùi nói về khoản tiền lẽ ra chị được nhận. Thương quá đi mất!

Chị Ong nhấn mạnh lao động nước ngoài đóng góp quan trọng cho sự phát triển của Singapore và chăm sóc các gia đình ở đây. "Ở thời điểm khó khăn nhất, họ cần chúng ta bên cạnh, vì không chỉ sinh kế mà cả tính mạng của họ đang bị đe dọa," chị nói.

Thật sự câu chuyện này nghe mà thấy đau lòng quá! Hy vọng Singapore sẽ sớm có những chính sách tốt hơn để bảo vệ những người lao động nhập cư này. Họ cũng là con người, cũng cần được tôn trọng và chăm sóc như bao người khác! ✊

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top