Thương quá! Bố qua đời khi cứu vườn rau giữa bão, 3 đứa con nhỏ vẫn hỏi sao bố ngủ lâu thế không dậy

HeoKute9511

New member
2a6329406be2903766b6.png


Ngồi trước linh cữu của bố, 3 đứa trẻ siết chặt tay nhau rồi gục vào vai mẹ. Chỉ sau một đêm mưa bão, anh Tuấn (35 tuổi) đã ra đi mãi mãi, để lại 3 đứa con còn quá nhỏ dại.

"Sao bố ngủ lâu quá không dậy hả mẹ?" - câu hỏi khiến ai nghe cũng nghẹn ngào

Chiều 26/11, team mình có mặt tại căn nhà lá xập xệ nằm sâu trong ấp 2, xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM. Không khí tang thương bao trùm khắp con xóm nhỏ khi anh Hoàng Văn Tuấn (35 tuổi) bị chết đuối trong cơn bão số 9, để lại vợ cùng 3 đứa con thơ.

Lẩn thẩn trước bàn thờ của chồng, chị Uân Thị Mói (35 tuổi, vợ anh Tuấn) vẫn không tin được chồng đã bỏ lại 4 mẹ con để ra đi. Như người mất hồn, chị Mói cứ đi qua đi lại linh cữu của chồng, chốc chốc lại gào khóc thảm thiết.

4deae59288d598868a71.png


f6c8c026d6c8a869dd53.png


"Tội 4 mẹ con nó, sao lại ra nông nỗi này cơ chứ", một người hàng xóm nghẹn ngào nói.

Cơn mưa lớn từ chiều đến tối 25/11 do ảnh hưởng của bão số 9 khiến cả vườn rau nhà anh Tuấn bị ngập. Vì sợ rau hư, không có tiền trang trải cuộc sống nên anh Tuấn mới dặn vợ và các con ở trong nhà, một mình anh lặn lội ra ruộng rau để thoát nước. Thế nhưng, đó lại là lần cuối cùng anh được gặp vợ và các con của mình...

"Cả nhà nó mướn đám đất để trồng rau, sống dựa cả vào đó nên thằng Tuấn quý đám rau lắm. Thấy nó ra vườn lâu quá, tôi chạy ra tìm con thì chỉ thấy cây gậy nằm chỏng chơ trên luống rau, không thấy con đâu cả", bà Kính (mẹ anh Tuấn) khóc ngất.

"Lúc tìm được nó thì nó đã chết rồi, tay nó còn bám vào bụi rau cơ mà. Tuấn ơi...", bà Kính đau đớn gọi tên con.

1b4498486f372667dd17.png


6b12aa7e492e35f4e9b4.png


Theo bà Kính, vì không có ruộng vườn nên bà cùng hai vợ chồng anh Tuấn từ miền Bắc vào Hóc Môn để thuê lại mảnh đất trồng rau. Anh Tuấn và chị Mói có với nhau 3 đứa con, đứa lớn nhất Oánh Nguyệt mới 14 tuổi, hai đứa nhỏ là Văn Tú (7 tuổi) và Kiều Anh (3 tuổi). Hằng ngày anh Tuấn dậy sớm cắt rau bó lại cho vợ chạy xe đạp bán cho người dân quanh vùng, vườn rau là nguồn thu nhập duy nhất của cả gia đình.

Ngồi trước linh cữu của bố, hai anh em Văn Tú và Kiều Anh ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra. Trước những ánh mắt chua xót của những người xung quanh, thấy mẹ khóc, cả Tú và Kiều Anh cũng khóc theo.

Trong tiếng nấc nghẹn, Tú níu tay mẹ, ngây ngô hỏi: "Sao bố ngủ lâu quá không dậy hả mẹ". Có lẽ với một đứa bé 7 tuổi, con chưa cảm nhận được người bố mỗi ngày xuất hiện cạnh bên con đã chẳng thể nào tỉnh dậy thêm một lần nữa

f6ac55b03e7cce8adfbb.png


ed621e5e4badb086c7a0.png


4 mẹ con không đủ tiền lo ma chay cho bố

Ngồi bần thần trước thi thể của chồng, chị Mói chết lặng, chẳng biết phải làm sao khi sự ra đi đột ngột của anh Tuấn khiến gia đình chị rơi vào bế tắc.

Chiều muộn, những người hàng xóm ra vô nhà anh Tuấn mỗi lúc một nhiều hơn. Người góp dăm ba chục, người phụ chạy lo bàn ghế, nước nôi, đến cả chiếc áo quan cũng được anh em, bà con chòm xóm góp lại mua giúp.

"Nhà nó nghèo quá, tiền mua gạo ăn ngày ba bữa còn không có, lấy gì mà lo ma chay", chị Hương (hàng xóm) trầm ngâm nói.

db29cef4f1883da26c26.png




Theo chị Hương, anh Tuấn trước giờ là người hiền lành, được mọi người yêu quý vì chăm chỉ làm ăn, sống có tình nghĩa, luôn lo nghĩ cho vợ con.

"Nó hiền lắm, ngày nào cũng làm quần quật để kiếm tiền lo cho gia đình. Cách đây mấy hôm, nó bị đuối sức, xỉu ngoài đường, may mà có mọi người nhìn thấy, sơ cứu mới sống được. Có ai ngờ đâu lại xảy ra chuyện tiếp, nó khổ quá rồi", chị Hương chia sẻ.

Sau khi anh Tuấn mất, căn nhà không có lấy một đồ đạc đáng giá, chị Mói như người mất hồn, ôm choàng lấy mấy đứa nhỏ khóc ngất khi không biết xoay đâu ra tiền để lo ma chay cho chồng. Những người hàng xóm tốt bụng vận động bà con quanh vùng người góp chút ít để đỡ đần cho chị Mói.

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top