Phim "Sex Education" vừa tát tỉnh mình một cái ê ẩm luôn ấy
Mình đang có cuộc hôn nhân không được như ý tí nào. Vợ chồng mình chẳng hợp nhau chuyện gì cả. Hầu hết mọi thứ đều do chồng mình quyết định hết. Anh ấy là thạc sĩ, đang làm việc tại một trường cao đẳng. Còn mình thì chỉ học hết lớp 12, vì hoàn cảnh gia đình phải nghỉ học sớm, đi làm công nhân may mặc.
Khoảng cách về tầng lớp khiến hai đứa khó hiểu nhau lắm. Hồi yêu thì mọi drama đều giải quyết được dễ dàng. Nhưng sau khi cưới, chuyện nhỏ xíu xiu cũng thành chiến tranh luôn Và lần nào cũng vậy, chồng mình kết bằng câu: "Người như cô thì biết cái gì mà nói".
Chồng thể hiện thái độ thiếu tôn trọng vợ ngay từ năm đầu tiên sống chung luôn á. Anh bảo mình là "cỏ" còn anh là "mây". Mình được làm vợ anh là may mắn, là phước đức của mình. Nhưng anh đâu có biết rằng, mình mới là người vun vén cho gia đình nhiều hơn. Từ chuyện bếp núc, chăm con, ăn uống, dọn dẹp, chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, mình đều gánh hết. Chồng chỉ đi làm, về nhà thì nằm ườn xem tivi hoặc dán mắt vào máy tính thôi
Nhiều lúc bị chồng áp đặt và coi thường đến mức khóc tức tưởi luôn ấy. Mình cứ chịu đựng, nhẫn nhịn vì gia đình, vì các con.
Mấy ngày trước, mình mới biết đến phim "Sex Education". Có lẽ mình biết khá muộn so với thời điểm phim lên sóng. Nhưng ngay lập tức, mình bị ấn tượng mạnh mẽ với gia đình của Adam luôn.
Michael Groff là hiệu trưởng trường trung học, vợ ông ấy là bà Maureen, một người phụ nữ cũng giống mình. Bà ấy cam chịu, nhẫn nhịn, nghe theo mọi ý muốn của chồng. Maureen xem lời chồng là "thánh chỉ", không dám làm trái lời ông ấy. Mình có cảm tưởng bà Maureen không giống một người vợ mà giống người giúp việc nhiều hơn á
Từ Maureen, mình chợt nghĩ đến chính bản thân. Mình có khác bà Maureen đâu? Mình cũng bị chồng coi thường và áp đặt. Mình không được quyền quyết định điều gì, kể cả việc mua quần lót luôn ấy. Mình chán chường tột độ nhưng vì con mà cố chịu đựng.
Mình bỗng nhớ đến con trai mình. Con từng hỏi: "Mẹ có muốn về ngoại sống không? Con sợ bố, con không muốn sống với bố". Lúc đó, con chỉ mới học lớp 2 thôi. Đến tận bây giờ, con cũng không gần gũi bố, lúc nào cũng bám theo mẹ.
Trong phim, bà Maureen sau một thời gian chịu đựng, cuối cùng cũng vùng lên. Bà ly hôn chồng, sống cuộc đời của chính mình. Một cuộc sống tự do và hạnh phúc hơn
Nguồn: soha.vn
Mình đang có cuộc hôn nhân không được như ý tí nào. Vợ chồng mình chẳng hợp nhau chuyện gì cả. Hầu hết mọi thứ đều do chồng mình quyết định hết. Anh ấy là thạc sĩ, đang làm việc tại một trường cao đẳng. Còn mình thì chỉ học hết lớp 12, vì hoàn cảnh gia đình phải nghỉ học sớm, đi làm công nhân may mặc.
Khoảng cách về tầng lớp khiến hai đứa khó hiểu nhau lắm. Hồi yêu thì mọi drama đều giải quyết được dễ dàng. Nhưng sau khi cưới, chuyện nhỏ xíu xiu cũng thành chiến tranh luôn Và lần nào cũng vậy, chồng mình kết bằng câu: "Người như cô thì biết cái gì mà nói".
Chồng thể hiện thái độ thiếu tôn trọng vợ ngay từ năm đầu tiên sống chung luôn á. Anh bảo mình là "cỏ" còn anh là "mây". Mình được làm vợ anh là may mắn, là phước đức của mình. Nhưng anh đâu có biết rằng, mình mới là người vun vén cho gia đình nhiều hơn. Từ chuyện bếp núc, chăm con, ăn uống, dọn dẹp, chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, mình đều gánh hết. Chồng chỉ đi làm, về nhà thì nằm ườn xem tivi hoặc dán mắt vào máy tính thôi
Nhiều lúc bị chồng áp đặt và coi thường đến mức khóc tức tưởi luôn ấy. Mình cứ chịu đựng, nhẫn nhịn vì gia đình, vì các con.
Mấy ngày trước, mình mới biết đến phim "Sex Education". Có lẽ mình biết khá muộn so với thời điểm phim lên sóng. Nhưng ngay lập tức, mình bị ấn tượng mạnh mẽ với gia đình của Adam luôn.
Michael Groff là hiệu trưởng trường trung học, vợ ông ấy là bà Maureen, một người phụ nữ cũng giống mình. Bà ấy cam chịu, nhẫn nhịn, nghe theo mọi ý muốn của chồng. Maureen xem lời chồng là "thánh chỉ", không dám làm trái lời ông ấy. Mình có cảm tưởng bà Maureen không giống một người vợ mà giống người giúp việc nhiều hơn á
Từ Maureen, mình chợt nghĩ đến chính bản thân. Mình có khác bà Maureen đâu? Mình cũng bị chồng coi thường và áp đặt. Mình không được quyền quyết định điều gì, kể cả việc mua quần lót luôn ấy. Mình chán chường tột độ nhưng vì con mà cố chịu đựng.
Mình bỗng nhớ đến con trai mình. Con từng hỏi: "Mẹ có muốn về ngoại sống không? Con sợ bố, con không muốn sống với bố". Lúc đó, con chỉ mới học lớp 2 thôi. Đến tận bây giờ, con cũng không gần gũi bố, lúc nào cũng bám theo mẹ.
Trong phim, bà Maureen sau một thời gian chịu đựng, cuối cùng cũng vùng lên. Bà ly hôn chồng, sống cuộc đời của chính mình. Một cuộc sống tự do và hạnh phúc hơn
Nguồn: soha.vn