Giữa thời đại công nghệ phát triển vượt bậc thế này mà vẫn không ai tìm được nam sinh từng là niềm tự hào của cả gia đình và địa phương - một bí ẩn thực sự đau lòng
Sinh ra trong gia đình khá giả ở tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc), Trương Lai Vũ lớn lên với núi kỳ vọng chất đống lên vai. Cậu luôn đứng đầu lớp, là niềm tự hào của bố mẹ và là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh trong mắt hàng xóm.
Nhưng đằng sau những thành tích "xịn sò" đó là một tuổi thơ... gần như không có quyền lựa chọn gì cả Trong khi lũ bạn cùng lứa được thoải mái chill sau giờ học, Trương Lai Vũ phải cày cuốc với sách vở từ sáng đến tối. Những sở thích cá nhân? Xin lỗi, điểm số quan trọng hơn!
Có lần, cậu bé mê mẩn đọc một cuốn sách lịch sử ngoài SGK. Bố cậu lập tức thu lại và "thả thính" một câu đầy ám ảnh: "Những thứ này không giúp ích gì cho tương lai của con."
Năm 1998, Trương Lai Vũ thi đại học lần đầu. Nam sinh mơ ước được vào Đại học Nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh nhưng... trượt. Gia đình không hỏi cậu có buồn hay không. Điều duy nhất họ muốn là con trai cày thêm một năm nữa.
Một năm sau, plot twist: Trương Lai Vũ trở thành thủ khoa khối tự nhiên của huyện! Thành tích này đủ để cậu chọn trường mình yêu thích, nhưng quyền quyết định vẫn không phải của cậu.
Bố mẹ gạch tên các nguyện vọng khác và chỉ giữ lại Đại học Nam Kinh với lý do kinh điển: "Gần nhà hơn, ổn định hơn và tốt cho con hơn". Ước mơ đến Bắc Kinh của nam sinh tan biến lần thứ hai
Ít ai biết rằng lý do Trương Lai Vũ muốn đến Bắc Kinh không chỉ vì trường danh tiếng. Ở đó còn có bạn gái thời cấp ba - người được xem là chỗ dựa tinh thần hiếm hoi trong những năm tháng đầy áp lực của cậu.
Tại Đại học Nam Kinh, cậu học ngành Khoa học Vật liệu - một ngành mà bản thân không hề vibe. Trương Lai Vũ từng cố tìm cơ hội đổi môi trường bằng chương trình trao đổi sinh viên, nhưng đơn không được duyệt.
Khi gọi về nhà để "tâm sự", điều duy nhất cậu nhận được từ bố là: "Cố gắng thêm đi". Không có lời động viên hay sự thấu hiểu nào cho chàng trai trẻ cả
Tháng 4/2000, bạn gái gửi thư chia tay. Nhiều người cho rằng đây là giọt nước tràn ly sau nhiều năm áp lực và dồn nén.
Sáng hôm sau, Trương Lai Vũ rời khỏi ký túc xá. Cậu sắp xếp sách vở, giấy tờ ngăn nắp, chỉ mang theo ít tiền mặt rồi... biến mất. Từ đó đến nay, không ai còn nhìn thấy cậu.
Sau khi con trai mất tích, người cha từ bỏ công việc để bắt đầu hành trình tìm kiếm. Hai vợ chồng rong ruổi qua hơn 20 tỉnh thành khắp Trung Quốc, dán hàng chục nghìn tờ thông báo tìm người.
Có những ngày họ ăn bánh bao nguội bên đường, ngủ trên ghế đá ở nhà ga vì không đủ tiền thuê chỗ nghỉ. Họ nhiều lần bị lừa đảo, nhận đủ thứ thông tin fake, nhưng ngay cả khi đã kiệt sức cả người lẫn tâm hồn, hai người vẫn không dám bỏ qua bất kỳ tia hy vọng nào
Năm tháng trôi qua, mái tóc của đôi vợ chồng ngày nào đã bạc trắng. Người mẹ vẫn cẩn thận giữ những tấm giấy khen, thẻ thư viện và các kỷ vật từ thời thơ ấu của con trai. Nhiều năm sau, bà từng nghẹn ngào bật khóc khi quay video kể về hành trình tìm con.
Trong khi đó, người cha sau khi nghỉ hưu đã tự học dùng Internet, tham gia các diễn đàn và liên tục đăng thông tin tìm người trên nhiều nền tảng.
Dù đã 26 năm trôi qua, họ vẫn giữ nguyên số điện thoại cũ và chưa từng chuyển nhà. Mỗi dịp lễ, trên bàn ăn luôn có sẵn một đôi đũa và một chiếc bát dành cho người con trai chưa biết ngày về.
Giờ đây, điều mà đôi vợ chồng già mong mỏi không còn là thành công hay danh vọng của con nữa, mà chỉ đơn giản là biết được rằng anh vẫn còn sống và bình an ở đâu đó...
Câu chuyện của Trương Lai Vũ khiến nhiều người nhớ đến Vương Mãnh - cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh từng gây sốt năm 2018 với bức thư dài 15.000 chữ kể về tuổi thơ bị bố mẹ kiểm soát.
Trong thư, Vương Mãnh kể từ quần áo mặc hằng ngày, quan hệ xã hội cho đến việc học tập và lựa chọn nơi ở đều do bố mẹ quyết định. Anh cũng chưa từng cảm nhận được sự bảo vệ hay đồng cảm khi gặp khó khăn trong cuộc sống. Cuối cùng, Vương Mãnh cắt đứt liên lạc với bố mẹ trong nhiều năm.
Điều gây shock là bố mẹ anh không hiểu nguyên nhân, chỉ thắc mắc: "Tại sao con trai chúng tôi cứ mãi day dứt về những chuyện đã qua?"
Từ hai câu chuyện khác nhau, nhiều người nhìn thấy một vấn đề chung: các bậc phụ huynh vô tình biến tình yêu thương thành sự kiểm soát.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng không ít phụ huynh vô thức coi thành công của con cái như thành tích của mình. Điểm số, trường đại học, công việc hay hôn nhân của con trở thành những "KPI cuộc đời" mà họ phải hoàn thành.
Bề ngoài, mọi quyết định đều được đưa ra với lý do "vì tương lai của con". Nhưng sâu xa hơn, đó thường là nỗi sợ thất bại và cảm giác mất kiểm soát. Trong khi đó, giáo dục không phải là thay con sống cuộc đời mà bố mẹ mong muốn. Mỗi đứa trẻ là một cá thể độc lập với những ước mơ, sở thích và lựa chọn riêng.
Mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải tạo ra những đứa trẻ "hoàn hảo" hay thành công theo chuẩn mực xã hội, mà là giúp chúng trưởng thành với nhân cách độc lập và khả năng tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống của chính mình
Câu chuyện này thực sự là một bài học đắt giá cho tất cả các bậc phụ huynh...
Theo Toutiao
Nguồn: kenh14.vn
Sinh ra trong gia đình khá giả ở tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc), Trương Lai Vũ lớn lên với núi kỳ vọng chất đống lên vai. Cậu luôn đứng đầu lớp, là niềm tự hào của bố mẹ và là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh trong mắt hàng xóm.
Nhưng đằng sau những thành tích "xịn sò" đó là một tuổi thơ... gần như không có quyền lựa chọn gì cả Trong khi lũ bạn cùng lứa được thoải mái chill sau giờ học, Trương Lai Vũ phải cày cuốc với sách vở từ sáng đến tối. Những sở thích cá nhân? Xin lỗi, điểm số quan trọng hơn!
Có lần, cậu bé mê mẩn đọc một cuốn sách lịch sử ngoài SGK. Bố cậu lập tức thu lại và "thả thính" một câu đầy ám ảnh: "Những thứ này không giúp ích gì cho tương lai của con."
Năm 1998, Trương Lai Vũ thi đại học lần đầu. Nam sinh mơ ước được vào Đại học Nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh nhưng... trượt. Gia đình không hỏi cậu có buồn hay không. Điều duy nhất họ muốn là con trai cày thêm một năm nữa.
Một năm sau, plot twist: Trương Lai Vũ trở thành thủ khoa khối tự nhiên của huyện! Thành tích này đủ để cậu chọn trường mình yêu thích, nhưng quyền quyết định vẫn không phải của cậu.
Bố mẹ gạch tên các nguyện vọng khác và chỉ giữ lại Đại học Nam Kinh với lý do kinh điển: "Gần nhà hơn, ổn định hơn và tốt cho con hơn". Ước mơ đến Bắc Kinh của nam sinh tan biến lần thứ hai
Ít ai biết rằng lý do Trương Lai Vũ muốn đến Bắc Kinh không chỉ vì trường danh tiếng. Ở đó còn có bạn gái thời cấp ba - người được xem là chỗ dựa tinh thần hiếm hoi trong những năm tháng đầy áp lực của cậu.
Tại Đại học Nam Kinh, cậu học ngành Khoa học Vật liệu - một ngành mà bản thân không hề vibe. Trương Lai Vũ từng cố tìm cơ hội đổi môi trường bằng chương trình trao đổi sinh viên, nhưng đơn không được duyệt.
Khi gọi về nhà để "tâm sự", điều duy nhất cậu nhận được từ bố là: "Cố gắng thêm đi". Không có lời động viên hay sự thấu hiểu nào cho chàng trai trẻ cả
Tháng 4/2000, bạn gái gửi thư chia tay. Nhiều người cho rằng đây là giọt nước tràn ly sau nhiều năm áp lực và dồn nén.
Sáng hôm sau, Trương Lai Vũ rời khỏi ký túc xá. Cậu sắp xếp sách vở, giấy tờ ngăn nắp, chỉ mang theo ít tiền mặt rồi... biến mất. Từ đó đến nay, không ai còn nhìn thấy cậu.
Sau khi con trai mất tích, người cha từ bỏ công việc để bắt đầu hành trình tìm kiếm. Hai vợ chồng rong ruổi qua hơn 20 tỉnh thành khắp Trung Quốc, dán hàng chục nghìn tờ thông báo tìm người.
Có những ngày họ ăn bánh bao nguội bên đường, ngủ trên ghế đá ở nhà ga vì không đủ tiền thuê chỗ nghỉ. Họ nhiều lần bị lừa đảo, nhận đủ thứ thông tin fake, nhưng ngay cả khi đã kiệt sức cả người lẫn tâm hồn, hai người vẫn không dám bỏ qua bất kỳ tia hy vọng nào
Năm tháng trôi qua, mái tóc của đôi vợ chồng ngày nào đã bạc trắng. Người mẹ vẫn cẩn thận giữ những tấm giấy khen, thẻ thư viện và các kỷ vật từ thời thơ ấu của con trai. Nhiều năm sau, bà từng nghẹn ngào bật khóc khi quay video kể về hành trình tìm con.
Trong khi đó, người cha sau khi nghỉ hưu đã tự học dùng Internet, tham gia các diễn đàn và liên tục đăng thông tin tìm người trên nhiều nền tảng.
Dù đã 26 năm trôi qua, họ vẫn giữ nguyên số điện thoại cũ và chưa từng chuyển nhà. Mỗi dịp lễ, trên bàn ăn luôn có sẵn một đôi đũa và một chiếc bát dành cho người con trai chưa biết ngày về.
Giờ đây, điều mà đôi vợ chồng già mong mỏi không còn là thành công hay danh vọng của con nữa, mà chỉ đơn giản là biết được rằng anh vẫn còn sống và bình an ở đâu đó...
Câu chuyện của Trương Lai Vũ khiến nhiều người nhớ đến Vương Mãnh - cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh từng gây sốt năm 2018 với bức thư dài 15.000 chữ kể về tuổi thơ bị bố mẹ kiểm soát.
Trong thư, Vương Mãnh kể từ quần áo mặc hằng ngày, quan hệ xã hội cho đến việc học tập và lựa chọn nơi ở đều do bố mẹ quyết định. Anh cũng chưa từng cảm nhận được sự bảo vệ hay đồng cảm khi gặp khó khăn trong cuộc sống. Cuối cùng, Vương Mãnh cắt đứt liên lạc với bố mẹ trong nhiều năm.
Điều gây shock là bố mẹ anh không hiểu nguyên nhân, chỉ thắc mắc: "Tại sao con trai chúng tôi cứ mãi day dứt về những chuyện đã qua?"
Từ hai câu chuyện khác nhau, nhiều người nhìn thấy một vấn đề chung: các bậc phụ huynh vô tình biến tình yêu thương thành sự kiểm soát.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng không ít phụ huynh vô thức coi thành công của con cái như thành tích của mình. Điểm số, trường đại học, công việc hay hôn nhân của con trở thành những "KPI cuộc đời" mà họ phải hoàn thành.
Bề ngoài, mọi quyết định đều được đưa ra với lý do "vì tương lai của con". Nhưng sâu xa hơn, đó thường là nỗi sợ thất bại và cảm giác mất kiểm soát. Trong khi đó, giáo dục không phải là thay con sống cuộc đời mà bố mẹ mong muốn. Mỗi đứa trẻ là một cá thể độc lập với những ước mơ, sở thích và lựa chọn riêng.
Mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải tạo ra những đứa trẻ "hoàn hảo" hay thành công theo chuẩn mực xã hội, mà là giúp chúng trưởng thành với nhân cách độc lập và khả năng tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống của chính mình
Câu chuyện này thực sự là một bài học đắt giá cho tất cả các bậc phụ huynh...
Theo Toutiao
Nguồn: kenh14.vn