Tháng Năm về lại, nhiều bạn trẻ lặng lẽ viết thư gửi Bác Hồ như một cách tri ân siêu đơn giản nhưng ý nghĩa sâu sắc lắm. Giữa những dòng chữ mộc mạc là khát khao sống tử tế, cống hiến và giữ trọn lý tưởng mà Bác từng gửi gắm đến thế hệ trẻ
Ngô Trí Hùng – Kỹ sư trẻ và câu hỏi: "Mình đang sống để làm gì?"
Là sinh viên ngành Kỹ thuật Điều khiển và Tự động hóa, Ngô Trí Hùng (Đại học Vinh) từng ẵm hàng loạt giải thưởng cấp tỉnh và quốc gia trong phong trào Đoàn – Hội. Nhưng khi nói về Bác, Hùng không flex thành tích mà chỉ tâm sự nhẹ nhàng: "Viết thư cho Bác giúp em dừng lại để hỏi chính mình: Mình sống để làm gì?"
Cậu kỹ sư tương lai không mơ tạo ra công nghệ siêu khủng gì đâu, mà chỉ mong chế tạo ra những hệ thống, thiết bị đơn giản nhưng có ích cho cộng đồng: "Một hệ thống tiết kiệm điện, một thiết bị tưới cây thông minh... nếu giúp bác nông dân bớt vất vả, thì cũng là cách cống hiến rồi."
Giữa thời đại số đầy xao nhãng, Hùng vẫn chọn giữ mình bằng những điều nhỏ bé: hiến máu nhân đạo, gom rác sau những buổi sinh hoạt, nhắc người gạt chân chống xe. "Chẳng ai yêu cầu cả. Nhưng đó là cách sống mà Bác từng dạy – sống lặng lẽ mà có ích cho cộng đồng."
Nguyễn Thị Thảo Hoa – Cô giáo tương lai học cách yêu thương từ Bác
Là hoa khôi Khoa Sư phạm Ngoại ngữ, Đại học Vinh, Nguyễn Thị Thảo Hoa không ngại chia sẻ những trăn trở rất real với Bác: "Con yêu nghề giáo, yêu ánh mắt học trò nhưng cũng không ít lần tự hỏi: Mình có đủ giỏi không giữa bao nhiêu người giỏi hơn?"
Trong thư gửi Bác, Thảo Hoa kể về một thế giới số đầy cơ hội nhưng cũng không ít áp lực. Cô chọn học ngành Sư phạm Tiếng Anh không chỉ vì đam mê, mà vì tin rằng ngoại ngữ là cánh cửa giúp học sinh quê em vươn ra thế giới.
"Em từng giúp một người lạ trên đường. Từng quyên góp cho người nghèo không quen biết. Những việc ấy nhỏ thôi, nhưng xuất phát từ sự đồng cảm – điều mà em học từ Bác." Câu nói "yêu đồng bào" của Bác, với Hoa, là kim chỉ nam lặng thầm mà bền bỉ.
Nguyễn Quỳnh Trang – Gieo chữ giữa lớp học không bục giảng
Sinh năm 2005, chủ nhiệm CLB Tuyên truyền và Vận động hiến máu Trực thuộc Hội Sinh viên Trường Đại học Vinh, Nguyễn Quỳnh Trang là người đã biến lời hứa với Bác thành hành động mỗi ngày. Cô cùng các thành viên trong CLB duy trì lớp học "Chắp cánh ước mơ" - nơi các em nhỏ đang điều trị bệnh tại Trung tâm được học tập miễn phí.
"Mỗi chương trình 'Tết cho em' là một lá thư sống gửi Bác," Trang chia sẻ. "Chúng em còn vụng về, còn non nớt, nhưng đã cùng nhau chuẩn bị từng ánh đèn, tiết mục văn nghệ, trò chơi nhỏ... chỉ mong mang lại niềm vui cho các em."
Trang không viết về lý tưởng to tát gì đâu. Em nói về một ước mơ giản dị: "Trở thành nhà giáo dạy học trò bằng cả trái tim. Dạy chữ nhưng cũng dạy cách sống, gieo hy vọng – như cách Bác từng tin ở tuổi trẻ."
Nguyễn Thanh Ngọc – Ước mơ công lý bắt đầu từ một tấm lòng biết ơn
Sinh năm 2006, là Đảng viên trẻ của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Nguyễn Thanh Ngọc viết thư cho Bác bằng tất cả lòng biết ơn và sự trăn trở: "Chúng cháu được học tập, được sống trong hoà bình. Đó là điều mà cả cuộc đời Bác đã hi sinh để đổi lấy."
Nhưng bên cạnh niềm hạnh phúc vô bờ ấy là vô vàn áp lực. "Áp lực học tập, định hướng nghề nghiệp, cảm giác dễ bị bỏ lại giữa một xã hội chuyển động quá nhanh... tất cả khiến chúng cháu không ít lần chênh vênh," Ngọc tâm sự.
Với mong muốn trở thành một luật sư bảo vệ người yếu thế, Ngọc không theo đuổi thành công để khẳng định cá nhân, mà muốn góp phần xây dựng một xã hội công bằng, minh bạch. "Bác dạy rằng mỗi việc tốt nhỏ cũng là làm theo Bác. Với cháu, đó là khi cùng các bạn dọn rác bờ sông, tổ chức tuyên truyền pháp luật tại địa phương."
Viết thư cho Bác là để tâm sự, để lắng lại giữa nhịp sống hối hả, và để tự hứa: "Cháu sẽ học để phục vụ. Cháu sống để góp phần nhỏ bé vào sự bình an và công bằng của xã hội."
Từ những dòng thư – viết tiếp lý tưởng sống giữa thời đại số
Ở thời đại số, nơi mọi thứ có thể bị cuốn trôi bởi tốc độ và hào nhoáng, việc ngồi lại để viết thư gửi Bác là hành động siêu có ý nghĩa. Không phải để hoài niệm, mà để đối thoại với chính mình. Không phải để nhắc lại lịch sử, mà để sống sâu hơn, sống thật hơn, và sống có trách nhiệm hơn với xã hội hôm nay. "Bác không cần chúng cháu viết thư thật hay, chỉ mong các cháu trở thành người tốt."
Có lẽ, đó là điều những sinh viên như Ngọc, Hùng, Hoa, Trang đã hiểu – và đang làm mỗi ngày
Nguồn: svvn.tienphong.vn