NhimSusu1428
New member
Trong top 4 đội vào bán kết EURO 2020, ngoài Anh, Tây Ban Nha và Ý vẫn được xem là những "ông trùm" làng bóng đá thế giới (dù phom đang ra sao đi nữa), thì Đan Mạch là cái tên "nhỏ bé" hơn hẳn. Việc họ lọt vào sâu tới đây thực sự là một câu chuyện thần thánh không tưởng luôn!
EURO 2020 đã mở màn theo cách tệ hại nhất có thể với đội bóng Bắc Âu này, nhưng với nỗ lực vượt xa giới hạn con người, "những chú lính chì quả cảm" như trong truyện cổ tích của văn hào Hans Christian Andersen đã có những trận đấu xuất thần để đi tiếp. Xịn sò quá trời!
Ngay ở trận khai màn, Đan Mạch đã mất luôn một trụ cột quan trọng là Christian Eriksen, và cảnh anh nằm bất tỉnh trên sân cỏ thực sự là thứ khán giả chứng kiến sẽ không bao giờ quên được. Đan Mạch thua 2 trận đầu trước Phần Lan (0-1) và Bỉ (1-2), nên số phận của họ phụ thuộc hoàn toàn vào trận cuối vòng bảng.
Tuy nhiên, một kết cục cực kỳ viên mãn đã xảy ra: các chàng trai Bắc Âu đã "nghiền" Liên bang Nga 4-1 và lọt qua cánh cửa hẹp để vào vòng đấu loại trực tiếp. Trong khi đó, Eriksen - người được cả thế giới cầu nguyện - đã bình phục và trở thành chỗ dựa tinh thần, là nguồn động lực cháy hết mình cho cả đội tuyển.
Tiếp theo đó, Đan Mạch dễ dàng "cân" Wales (4-0), và ở tứ kết, vẫn với lối chơi từ trái tim trước đối thủ ngang tài Cộng hòa Séc, cuối cùng họ lọt vào bán kết và chuẩn bị "chạm trán" tuyển Anh. Thủ quân Simon Kjaer, người được cả đội nể phục vì hành động quyết đoán giúp Eriksen thoát hiểm, nói rằng tất cả những gì có được là vì họ chơi "cho Eriksen". Nghe mà nổi da gà!
"Từ khi Eriksen gặp nguy, có gì đó đã thay đổi với đội. Chúng tôi tiến bộ nhiều, và biết rằng nếu đoàn kết, chúng tôi sẽ làm được nhiều điều. Chúng tôi có thể tin tưởng vào nhau, vào những người xung quanh, và nếu ai gặp vấn đề thì đều có thể dựa vào người còn lại, vào cả đội. Chúng tôi ở đây để hỗ trợ lẫn nhau, cảm giác an toàn ấy tốt cho mọi người, và cho cả Eriksen", Kjaer chia sẻ sau chiến thắng trước Cộng hòa Séc.
Tiền vệ 32 tuổi này vui mừng khi đội lọt vào top 4, nhưng anh cho rằng Đan Mạch chưa hoàn thành nhiệm vụ, vì họ đang chuẩn bị tạo nên cú sốc lớn trước tuyển Anh - đội chưa từng để thủng lưới nào trong giải này. Điều này không phải bất khả thi đâu, vì khái niệm "mạnh hơn", "yếu hơn" trong EURO 2020 đã bị xóa nhòa ở không chỉ một trận. Tương quan lực lượng giờ cực kỳ cân bằng rồi!
Hơn nữa, nhìn lại lịch sử, nền bóng đá Đan Mạch vốn có truyền thống cực kỳ lâu đời, được ghi nhận từ khi Hiệp hội Bóng đá Đan Mạch (DBU) được thành lập năm 1889, khiến quốc gia này trở thành một trong những nước đầu tiên ở châu Âu chơi bóng đá, và họ có những CLB thuộc hàng lâu đời nhất thế giới. Trận đấu chính thức đầu tiên của họ là gặp tuyển B của Pháp vào ngày 26/10/1908, và Đan Mạch thắng "đậm" 9-0 luôn.
Ba ngày sau, Pháp cử tuyển A "báo thù", nhưng lần nữa Đan Mạch thắng knock out với tỷ số 17-1, và đây là chiến thắng "khủng" nhất lịch sử bóng đá nước này. Với khởi đầu thuyết phục, đội bóng xứ Đan ngay lập tức giành Á quân ở 2 kỳ Thế vận hội 1908 và 1912. Tuy nhiên, nền bóng đá Đan Mạch sau đó "đứng im" vì muốn giữ vị thế nghiệp dư của các cầu thủ, không cho "lính đánh thuê" ngoại quốc tham gia.
Do đó, xứ Đan Mạch không cử đội dự các kỳ World Cup giai đoạn 1930-1954, mà chỉ tham gia các kỳ Thế vận hội với thành tích khá xịn: HCĐ tại London (năm 1948) và HCB tại Roma (năm 1960). Trên sân chơi châu lục, Đan Mạch giành vị trí thứ 4 tại EURO 1964 ở Tây Ban Nha. Phải đến năm 1976, khi Đan Mạch chấm dứt trạng thái nghiệp dư của giới cầu thủ, nước này mới thực sự đạt được những thành công trong các giải đấu.
Hình thành một thế hệ danh thủ nổi tiếng châu Âu, mà mở đầu là Allan Simonsen (Quả bóng vàng châu Âu năm 1977), tuyển Đan Mạch lọt vào vòng chung kết EURO 1984 sau khi thắng tuyển Anh ngay tại "thánh địa" Wembley. Lúc đó, các chàng trai xứ Đan lần đầu được gọi là "Thùng thuốc nổ". Trong giải, họ thắng Nam Tư 5-0 và Bỉ 3-2, và cuối cùng chỉ dừng ở bán kết sau khi thua Tây Ban Nha trong loạt sút penalty.
Hai năm sau, tại World Cup 1986 ở Mexico, Đan Mạch tiếp tục tỏa sáng với bộ đôi Michael Laudrup và Preben Elkjaer Larsen ở hàng công, thắng liền 3 trận trước Scotland (1-0), Uruguay (6-1) và đặc biệt là Tây Đức (2-0). Đáng tiếc là ở vòng loại trực tiếp, Đan Mạch phải nhường bước cho Tây Ban Nha với "Kền kền" (El Buitre) Emilio Butragueno ghi 4 bàn thắng để đời.
Quay lại đấu trường châu Âu, "thế hệ vàng" của bóng đá Đan Mạch tiếp tục lọt vào vòng chung kết EURO 1988, nhưng kỳ tích của họ không phải ở kỳ đó, mà là 4 năm sau, tại EURO 1992. Khi đó họ là đội được gọi vào thay phút chót - do UEFA đuổi Nam Tư vì cuộc chiến sắc tộc - nhưng "Những chú lính chì" đã bất ngờ vượt qua mọi chướng ngại để trở thành nhà vô địch châu Âu. Legendary thật sự!
Từ đó, lan truyền một giai thoại rằng các cầu thủ Đan Mạch được gọi tới vòng chung kết khi họ đang đi nghỉ ở bãi biển, nhưng tất nhiên điều đó không đúng. Tuyển Đan vẫn luyện tập tích cực, và họ tính đến chuyện sẽ được mời thay Nam Tư vì các biến cố chính trị lúc đó. Điều này không làm giảm ý nghĩa chiến thắng tuyệt vời này, với 2 trụ cột là thủ môn Peter Schmeichel và tiền đạo Brian Laudrup.
Kể từ đó, Đan Mạch vẫn là "khách mời quen thuộc" tại các kỳ World Cup và EURO. Năm 1995, họ còn giành Cúp Liên đoàn các châu lục (FIFA Confederations Cup) giữa các đội vô địch các châu lục cùng đương kim vô địch thế giới.
Tuy nhiên, vào thời điểm này, giới hâm mộ của đội cùng các bình luận viên bóng đá lại nhắc nhiều tới ngôi vị quán quân năm 1992, vì cảm thấy có những điểm tương đồng giữa 2 đội cách nhau gần 30 năm.
Trong cả 2 đội xưa và nay, Đan Mạch không có nhiều ngôi sao theo đúng nghĩa, ngoài một vài cầu thủ có uy tín để cả đội tin tưởng và noi theo. Sức mạnh của xứ Đan trong cả 2 trường hợp là sự đồng lòng và ý chí tập thể, với khát khao chiến thắng và sẵn sàng làm hết mình. Nhưng chỉ như vậy còn chưa đủ: HLV trưởng Kasper Hjulmand dù ít được biết đến, nhưng đã chứng tỏ bản lĩnh và tầm nhìn trong mỗi trận đấu. Respect!
Thiếu ngôi sao lớn nhất Christian Eriksen, tuyển xứ Đan buộc phải từ bỏ lối chơi chỉ xoay quanh anh, lấy anh làm trọng tâm, và tự nhiên cả đội khởi sắc với những pha kiến tạo, tấn công bùng nổ và ngoạn mục, với tinh thần cực kỳ cao. Có phải đây là điều khiến các đối thủ bất ngờ và không kịp phòng bị, khi một đội vốn không có ngôi sao nổi bật lại trở thành một tập thể mà ai cũng chơi hay đều đều?
Đan Mạch có vượt qua được "Tam sư" Anh tại trận đấu đêm 7/7, rạng sáng 8/7 hay không, đây vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ. Tuy nhiên, riêng việc lọt vào top 4, với xứ Đan, đã là điều kỳ diệu rồi. Còn kỳ diệu hơn nữa nếu thủ môn Kasper Schmeichel tiếp nối truyền thống của cha - Peter Schmeichel, cựu thủ môn CLB Manchester United và đội tuyển quốc gia Đan Mạch - được nâng cao chiếc Cup vàng châu Âu vào ngày 11/7 tới.
Nguồn: kenh14.vn