KhoaiSusu2879
New member
Khác với tiểu đường type 2 mà các bác hay mắc, tiểu đường loại 1 lại hay "ghé thăm" lũ trẻ em và thanh thiếu niên. Bệnh này xuất hiện nhanh vãi chưởng mà không rõ lý do, thường phát hiện ra khi đã suy đa tạng rồi, sức khỏe tụt dốc không phanh
Mỗi lần Hiểu Thần ra ngoài, cậu đều phải mang theo hai cái "bút" kỳ lạ.
Plot twist: nó không phải để viết, mà là máy đo đường huyết đó các bạn ơi!
Một "cây bút" dùng trước bữa ăn, cây còn lại dùng trước khi đi ngủ.
Hiểu Thần từng vì chuyện này mà tự ti đến mức... không muốn sống nữa luôn
Mùa thu năm 2003, Hiểu Thần 16 tuổi, chính thức vào được một trường trung học trọng điểm ở Thiên Tân, Trung Quốc.
Lúc đó cậu full năng lượng, ôm đầy hoài bão du học. Với thành tích và điểm số xịn sò, cậu được gia đình và thầy cô kỳ vọng rất nhiều.
Nhưng không ngờ sau một thời gian học, Hiểu Thần đột nhiên sụt cân khủng khiếp, từ 70kg xuống còn 50kg, tinh thần ngày càng xuống dốc, mệt mỏi và chán nản mọi thứ.
Triệu chứng này kéo dài hơn 2 tháng thì bố mẹ mới quyết định đưa cậu đi bệnh viện. Sau khi xét nghiệm xong, bác sĩ chẩn đoán Hiểu Thần mắc bệnh tiểu đường loại 1 rồi
Từ đó, insulin trở thành "bóng đen" trong lòng cậu. Và Hiểu Thần không ngờ rằng, căn bệnh này theo cậu suốt 16 năm vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Như đã nói ở trên, bệnh tiểu đường loại 1 thường xuất hiện ở lũ nhóc và thanh thiếu niên. Bệnh khởi phát nhanh với những nguyên nhân mơ hồ, thường phát hiện sau khi đã suy đa tạng, sức khỏe tụt dốc nghiêm trọng.
Căn bệnh này không thể chữa khỏi, phải tiêm insulin hằng ngày để duy trì lượng đường huyết trong cơ thể
Khi mắc tiểu đường, một số người cố "giấu điếm" với người xung quanh, một mình gánh tất cả, vì vậy dần trầm cảm và kiệt sức.
Số khác chọn cách chấp nhận thực tế, sống chill hơn, nhưng vẫn bị "kì thị" bởi vài người "không hiểu chuyện".
Nhưng càng cố "che khuyết điểm", "vết thương lòng" lại càng lan rộng.
Sau khi điều trị mấy năm, Hiểu Thần cũng bắt đầu ra xã hội kiếm job. Lúc đó, cậu đang làm dịch vụ ở một công ty phụ tùng ô tô, nhưng đã bị ngất tại chỗ do hạ đường huyết.
Sau đó, đồng nghiệp vội đưa Hiểu Thần vào viện. Nhưng cậu vẫn bị sa thải sau khi công ty biết tình trạng của cậu
Điều này có nghĩa là: cậu thất nghiệp rồi. Từ đó, Hiểu Thần hiểu ra rằng, nếu muốn có việc làm, cậu không được để ai biết đến tình trạng của mình.
Sau này, cậu đổi liên tục nhiều job, quản lý tài chính, bảo hiểm, giờ là kinh doanh. Nhưng lúc nào cậu cũng luôn cẩn trọng và không bao giờ để lộ bệnh tật.
Hiện tại, Hiểu Thần đã đi làm được 3 năm, không một đồng nghiệp nào biết cậu là bệnh nhân tiểu đường
Lúc xin việc, ở cột "tình trạng sức khỏe", cậu im lặng tích vào "Tốt". Trước khi ăn, cậu sẽ lẻn vào nhà vệ sinh để bí mật tiêm insulin. Cậu sợ đường huyết tăng vọt sau bữa ăn.
Khi đi cùng sếp, cũng phải cẩn thận việc bảo vệ kiểm đồ mang theo ở cửa an ninh, như vậy sẽ khó giải thích với sếp lắm.
Cuộc sống "như một tên trộm", nhưng vẫn không thể giấu giếm hoàn toàn. Những nghi ngờ của người xung quanh cũng dần nảy sinh trong im lặng.
Hiểu Thần kể, có lần cậu bị hạ đường huyết, vì vậy lời nói và hành động mất kiểm soát.
Lại có lần cậu bị ốm được đưa vào viện trong tình trạng hôn mê, còn nghe loáng thoáng tiếng ai đó hỏi bác sĩ: "Có phải cậu ta đã dùng ma túy rồi không?"
Đối với những bệnh nhân phải tiêm insulin trong thời gian dài, chế độ ăn kiêng và tập luyện sẽ khiến đường huyết dao động, nếu không kiểm soát tốt liều lượng thì có thể bị hạ đường huyết theo thời gian. Khi đã hôn mê, tình trạng rất nguy kịch, có thể gây tổn thương não, thậm chí tử vong
"Không có cách nào để sống như người bình thường". Đó là những gì Hiểu Thần cảm nhận được.
Cậu chưa từng có người yêu, vì không dám yêu ai, không biết phải giải thích với đối phương thế nào, cũng sợ người khác khó có thể chấp nhận được.
Hiện tại, mỗi ngày Hiểu Thần phải tiêm insulin 4 lần, trước ba bữa ăn và khi đi ngủ. Sau 16 năm, trên người cậu đã có hơn 20 nghìn mũi tiêm, vùng da bụng dưới trở nên khô ráp và teo lại
Cậu luôn cảm thấy trên người có mùi insulin, ngày nào cũng phải tắm rửa sạch sẽ mới ngủ được, nếu không sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Dưới lớp áo choàng của một "người khỏe mạnh", Hiểu Thần đã dần quen với cuộc sống ẩn mình do bệnh tật mang lại.
Nhưng nỗi đau về thể xác và tinh thần ấy, chỉ có mình Hiểu Thần mới có thể tự cảm nhận được!
Mong rằng mỗi người chúng ta hãy biết quý trọng sức khỏe của mình hơn. Cũng mong mọi người hãy biết thông cảm cho những người mắc bệnh, bởi vì đó là điều không ai muốn, đừng đối xử với họ như một "kẻ dị biệt" nhé
Nguồn: kenh14.vn