GaTutu9917
New member
Dưới sự kìm kẹp và ép buộc học tập của cha, William mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng từ khi còn nhỏ và trở nên cực kỳ nhạy cảm với thời gian.
Edison có câu nói huyền thoại: "Thiên tài chỉ có 1% năng khiếu bẩm sinh, còn 99% là khổ luyện" - câu quote này ai cũng thuộc nằm lòng rồi đúng không? Nhưng mà ê, có một "ngoại lệ" sẽ khiến bạn phải giật mình đấy, đó chính là câu chuyện của William James Sidis!
William James Sidis từng là một truyền kỳ sống khi mới 6 tháng tuổi đã nói được tên nguyên tố phức tạp "nhôm" (aluminium) một cách rõ ràng luôn 8 tháng tuổi, cậu bé đã chỉ ra được Mặt trăng là vệ tinh của Trái đất, và 18 tháng tuổi đã biết đọc báo The New York Times rồi nha! Nghe vô lý không? Nhưng đó là sự thật 100% với thiên tài này đấy!
William James Sidis (1898-1944) được coi là một thần đồng, một thiên tài tuyệt đối.
Background gia đình cũng đỉnh không kém: Cha của William là Boris Sidis (sinh năm 1867), người Ukraine gốc Do Thái, sang Mỹ năm 1887 lúc 20 tuổi để thoát khỏi đàn áp chính trị. Sau đó ông trở thành Giáo sư tâm lý học, Tiến sĩ Y khoa và Tiến sĩ Triết học - xịn sò phết đúng không! Mẹ cậu là bác sĩ Sarah Mandelbaum Sidis (sinh năm 1874), tốt nghiệp trường Y khoa thuộc Đại học Boston năm 1897. Bà cũng sang Mỹ năm 1889 khi mới 15 tuổi để tránh các cuộc tàn sát. Hai người gặp nhau tại Mỹ, chemistry cực mạnh, kết hôn và sinh William vào năm 1898.
Với bố mẹ đều là người ưu tú thế này thì gen của William đương nhiên phải "trội" rồi Từ khi sinh ra, cậu bé đã thể hiện IQ vượt trội hẳn so với lũ bạn cùng lứa. Trong khi các bé khác còn khóc oe oe đòi ăn thì William đã bập bẹ học nói. Đến khi tụi nhóc khác mới tập nói thì William đã cầm báo The New York Times đọc vanh vách rồi!
Thời điểm đó, ông Boris đang nghiên cứu lý thuyết giáo dục mầm non của riêng mình. Vì vậy, ông bắt đầu "thí nghiệm" trên chính con trai mình William không được đi học như bình thường mà nhận toàn bộ giáo dục tại nhà dưới sự hướng dẫn của cha mẹ. Ông Boris cho William học tiếng Latin từ năm 2 tuổi, tự học tiếng Hy Lạp từ năm 3 tuổi, và đến 4 tuổi, cậu bé đã thông thạo tiếng Hy Lạp, Anh, Pháp và Latin luôn!
William bộc lộ trí thông minh hơn người từ khi còn rất nhỏ.
Năm 6 tuổi, William bắt đầu tự học logic, ngôn ngữ và giải phẫu học (chill quá đúng không nè ). Năm 7 tuổi, cậu thi đỗ vào trường Y thuộc Đại học Harvard với kết quả xuất sắc. Tuy nhiên, do còn quá bé xíu và không thực sự thích ngành Y nên William không đăng ký học.
Năm 8 tuổi, William tiếp tục vượt qua kỳ thi tuyển sinh của MIT. Lúc này, cậu đã thông thạo tổng cộng 8 ngôn ngữ (Latin, Hy Lạp, Pháp, Nga, Đức, Hebrew, Thổ Nhĩ Kỳ và Armenia). Không chỉ vậy, cậu còn phát minh ra một ngôn ngữ mới tên là Vendergood luôn! Đỉnh chưa?
Năm 9 tuổi, William vượt qua bài kiểm tra đầu vào chung của Đại học Harvard. Năm 10 tuổi, cậu đã có thể sửa lỗi trong bản thảo của giáo sư logic tại Đại học Harvard (giáo sư nghe xong chắc té ngửa ). Năm 11 tuổi, William chính thức vào học ở Harvard và bắt đầu cống hiến hết mình cho toán học cao cấp và chuyển động của thiên thể. Cậu giỏi đến mức có thể mở sân khấu diễn thuyết của riêng mình trong Câu lạc bộ Toán học Harvard, đồng thời tổ chức các buổi thuyết trình về cấu trúc và quan niệm về vật thể bốn chiều cho sinh viên Harvard cùng nghiên cứu - người ta còn đang học bảng cửu chương còn cậu đã nói về chiều không gian thứ 4 rồi!
11 tuổi, William đã trở thành sinh viên Đại học Harvard.
Năm 17 tuổi, William được cả thế giới biết đến như một thiên tài tuyệt đối. Trong khi bạn bè đồng trang lứa còn vật lộn với ghế trung học và lo lắng về việc học đại học thì William đã tốt nghiệp rồi được giữ lại làm giảng viên của Đại học Harvard luôn! Tuy nhiên, do bị một nhóm sinh viên Harvard đe dọa về mặt thể chất (không chịu nổi việc bị một đứa trẻ dạy chăng? ) nên không lâu sau đó, cha mẹ đã kiếm cho William một công việc tại Viện nghiên cứu vì sự tiến bộ Văn khoa và Nghệ thuật William Marsh Rice (nay là Đại học Rice) ở Houston, Texas với vai trò trợ giảng môn Toán. Tại đây, William tham gia giảng dạy chính 3 lớp: hình học Euclid, hình học phi Euclid và lượng giác.
Dù được coi là thiên tài "nghìn năm có một" nhưng quãng thời gian ở lại Harvard đã khiến cuộc đời William thay đổi hoàn toàn Ngoài năng khiếu thiên bẩm, nhiều người cho rằng một phần lớn cái "thiên tài" của William có được là nhờ sự giáo dục và đào tạo nghiêm khắc của người cha Boris.
Nhưng mà đây chính là lúc mọi thứ bắt đầu "dark" đấy các bạn ơi... Dưới sự kìm kẹp và ép buộc học tập của cha, William mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng từ khi còn nhỏ và trở nên cực kỳ nhạy cảm với thời gian Ví dụ, khi William đến nhà hàng ăn, nếu thời gian phục vụ muộn hơn so với thời gian đã định dù chỉ một phút thôi, cậu sẽ liên tục nhìn đồng hồ và nhìn xung quanh một cách mất bình tĩnh, đá bàn, đập bàn với biểu hiện cực kỳ kích động trên gương mặt.
Và chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế này đã đồng hành suốt cuộc đời William. Khi còn giảng dạy tại Harvard, William luôn theo đuổi sự hoàn hảo và vô cùng thất vọng khi những gì cậu cho là phương pháp giảng dạy đúng đắn không mang lại hiệu quả như ý vào thời điểm đó. Kết hợp với việc bị đe dọa nên William đã từ chức giảng viên Harvard chỉ sau một năm giảng dạy.
Sau đó, William tiếp tục "đâm đầu" vào học (học máy học luôn ). Năm 1916, William lúc đó 18 tuổi chuyển sang trường Luật nhưng một năm trước khi tốt nghiệp, anh bị bắt vì tham gia một cuộc biểu tình và cuối cùng phải từ bỏ bằng luật của mình.
William thẳng thắn tuyên bố về chủ nghĩa hòa bình của cá nhân nhưng đã bị vô số người phương Tây chỉ trích. Thậm chí ông Boris còn gửi William vào viện an dưỡng với hy vọng dùng phương pháp giáo dục của chính mình để thay đổi căn bệnh kích động của con. Ông còn đe dọa rằng nếu William không nghe lời, ông sẽ gửi con vào bệnh viện tâm thần
Phương pháp giáo dục của gia đình giúp William trở thành thiên tài nhưng đồng thời cũng đẩy William vào bi kịch.
Do đó, William đành phải tạm thời thỏa hiệp và không còn theo đuổi quan điểm chính trị của mình nữa. Nhưng đồng thời, anh cũng không muốn tiếp tục là "sản phẩm thử nghiệm độc quyền" của cha mình, vì vậy anh đã từ bỏ sự nghiệp lẫy lừng, xa lánh cha mẹ và kiếm sống bằng nghề cu li... Năm 1944, thiên tài trẻ tuổi lỗi lạc này qua đời vì đột quỵ ở tuổi 46
Đến thời điểm hiện tại, những cuộc tranh luận liên quan đến cách thức nuôi dạy con cái của gia đình William vẫn nhận được nhiều sự chú ý. Phần lớn chỉ trích phương pháp giáo dục của cha mẹ William vì cho rằng trẻ nhỏ nên được đến trường và có các trải nghiệm đời thường để có thể phát triển toàn diện nhất về cả thể chất lẫn tâm lý. Hầu hết các nhà tâm lý học cho rằng trí thông minh là di truyền và có quan điểm hướng tới xóa bỏ giáo dục mầm non tại nhà.
Loạt khó khăn mà William gặp phải khi theo học và giảng dạy tại Đại học Harvard cho thấy cái khó của những đứa trẻ thần đồng khi buộc phải hòa hợp với môi trường xã hội quá sớm, dẫn đến thiếu đi những kỹ năng thông thường nhất.
Câu chuyện của William là một bài học đắt giá về việc nuôi dạy con cái - đừng bao giờ biến con mình thành một "thí nghiệm" cho tham vọng cá nhân nhé các bạn ơi
Nguồn: Sohu
Nguồn: kenh14.vn