KunPinky6411
New member
Dân làng nơi đây coi mấy em côn trùng này là "vé vàng" dẫn tới cuộc sống thịnh vượng, giàu sang nha các bạn!
Tại Thiểm Tây, phía tây bắc Trung Quốc, bác Zhang Wurong đang cày cuốc không ngừng nghỉ với núi kén tằm để đưa vào máy quay tơ.
Ở khu vực này, nuôi tằm chính là ngành kinh doanh "hái ra tiền" thực sự. Dân địa phương xem mấy em côn trùng nhỏ xíu này như tấm vé số trúng độc đắc vậy!
Huyện Ngô Bảo - nơi bác Zhang đang sống - là một vùng nông nghiệp chill. Trong nhiều thế kỷ qua, người dân nơi đây kiếm cơm bằng cách trồng ngô và táo tàu, những loại cây "vibe" với khí hậu khô hạn lắm. Nhưng từ những năm 1644-1912, nông dân ở đây cũng bắt đầu tăng thu nhập bằng cách nuôi tằm vào lúc rảnh rỗi.
Suốt một thời gian dài, sản xuất tơ lụa chỉ là nghề phụ đối với những người nông dân ở Ngô Bảo thôi. Họ chỉ kiếm thêm chút tiền "tiêu vặt" nhờ tơ lụa vào lúc không phải cày cuốc, trồng trọt.
Tuy nhiên, khi nền kinh tế Trung Quốc bắt đầu "take off" vào cuối thế kỷ 20, lụa dần được nâng tầm giá trị, trở thành con đường làm giàu cực "xịn sò".
Bác Zhang Wurong đã nhanh chóng "bắt trend" và trở thành ông chủ nhà máy sản xuất tơ lụa có quy mô công nghiệp luôn!
Chiếc máy quay tơ mà bác dùng giúp người đàn ông 59 tuổi này thu hoạch lụa dễ ợt. Nó dùng nước sôi để lột kén, tách mấy con tằm bên trong ra, sau đó xử lý kén thành vải lụa xịn xò. Xác tằm sẽ thoát ra cùng nước thải ở bước cuối cùng.
Trước đây, bác Zhang phải lột và bung từng cái kén theo cách thủ công, mệt nghỉ và tốn thời gian kinh khủng. Điều này giới hạn năng suất thu thập tơ của bác lắm.
"Tôi chỉ có khoảng năm ngày để xử lý tất cả các kén," bác Zhang nói với Sixth Tone. "Khi côn trùng cắn thủng mà bay ra cũng là lúc cái kén đã hỏng, không thể nhả ra tơ tốt nữa."
Vấn đề ở huyện Ngô Bảo chính là khí hậu nè. Không giống như ở các tỉnh phía đông Giang Tô và Chiết Giang - vốn là "trung tâm vũ trụ" của ngành tơ lụa Trung Quốc - ở đây không thể nuôi tằm quanh năm được.
Sâu ăn lá dâu, nhưng cây dâu ở Ngô Bảo chỉ sản xuất đủ lá để nuôi côn trùng vào 2 thời điểm: Đó là cuối mùa xuân và đầu mùa thu thôi.
Vì lý do này, toàn huyện phải làm việc "24/7" trong giai đoạn đó, cố gắng không lãng phí bất cứ chiếc kén nào cả!
Bắt đầu từ những năm 1980, mô hình sản xuất tơ lụa tập thể được triển khai nhằm chuyển đổi nuôi tằm từ một hoạt động "vừa vừa" của hộ gia đình thành một ngành công nghiệp quy mô lớn xịn sò.
Bác Zhang cho biết, một viện nghiên cứu nông nghiệp địa phương được giao nhiệm vụ nuôi và phân phối tất cả tằm của quận, đảm bảo rằng tằm có vòng đời chuẩn chỉnh.
"Viện sẽ là đơn vị quyết định lúc nào nên lấy trứng tằm ra khỏi kho lạnh, dựa theo dự báo thời tiết và điều kiện phát triển của lá dâu tằm. Trứng sẽ được chuyển đến các vùng nông thôn được chỉ định để bắt đầu vòng đời gần một tháng của chúng," bác giải thích.
Cách làm này dần cho thấy hiệu quả "ăn điểm" đấy! Vào năm 2021, huyện đã nuôi được hơn 2 triệu con tằm, tăng gấp 50 lần so với năm 2013 luôn á! Những con tằm này sản xuất ra 39 tấn kén, mang lại tổng thu nhập 2,3 triệu nhân dân tệ, theo dữ liệu chính thức từ địa phương.
Những khoản thu được đã giúp huyện tự vươn lên, thoát khỏi cảnh nghèo đói. Thu nhập khả dụng trung bình hàng năm của người dân địa phương tăng lên tới 18.200 nhân dân tệ. Đời sống của mọi người đều thoải mái hơn trước rất nhiều nha!
Bác Zhang cho biết, năm nay, nông dân được trợ cấp để bắt đầu thử nuôi tằm. Điều này sẽ thu hút nhiều người tham gia vào ngành sản xuất này hơn nữa.
Trong bối cảnh việc mở rộng trồng ngô ở khu vực miền núi là rất khó khăn, còn thị trường táo tàu đã "oversupply" rồi, thì tham gia vào sản xuất tơ lụa chính là cơ hội tốt để gia tăng thu nhập cho mọi người đó!
Một nông dân địa phương 64 tuổi, tên là Xing, nói với Sixth Tone rằng ông vừa có một năm "thắng lớn" nhất trong đời nhờ việc nuôi tằm. Ông đã sản xuất 35 kg kén trong năm nay và bán chúng cho Zhang với giá 40.000 nhân dân tệ nha!
Bác Zhang đã bắt đầu làm việc với phòng nông nghiệp địa phương để hướng dẫn nông dân nuôi tằm từ năm 1983. Nhưng không phải lúc nào cũng "ez" đâu nha! Vào những năm 1990, giá kén tằm liên tục giảm trong nhiều năm khiến nhiều nông dân địa phương "đổi ngành", lên thành phố kiếm việc làm.
Kinh nghiệm đó đã dạy cho bác Zhang một bài học xương máu: Nuôi tằm thôi chưa đủ; mọi người cần tìm cách nâng cao lợi nhuận thu về từ các sản phẩm lụa. Điều đó khiến bác quyết tâm thành lập nhà máy của riêng mình.
Bác Zhang nói: "Nếu có thể đầu tư vào thiết bị công nghệ cao, chúng tôi sẽ dần dần cải thiện chất lượng lụa. Có như vậy, các sản phẩm lụa làm ra mới tăng giá trị, đem lại thu nhập cao hơn cho người sản xuất."
Vào những năm 2000, bác Zhang đã làm được điều đó! Bác đầu tư mua sắm một số máy chế biến tơ tằm, thành lập doanh nghiệp của riêng mình. Để đảm bảo đầu vào sản xuất, bác bắt đầu mua kén từ nông dân của huyện Ngô Bảo, sẵn sàng trả phí cao hơn so với giá mua trên thị trường bấy giờ.
Sau đó, vào năm 2013, cuối cùng nhà máy của bác Zhang cũng được mở rộng tới 3.000 mét vuông, phục vụ cho việc sản xuất chăn lụa một cách công nghiệp luôn!
Nguồn: soha.vn