Chuyện này nghe xong mà rùng mình luôn các mẹ ơi!
Năm 1920, ông John Watson – người sáng lập trường phái Tâm lý học hành vi ở Mỹ – đã làm một thí nghiệm cực kỳ vi phạm đạo đức. Đối tượng thí nghiệm là bé Albert, lúc đó mới... 9 tháng tuổi thôi nha!
Ban đầu, ông Watson test cảm xúc của bé bằng cách cho bé chơi với đủ thứ: chuột trắng, thỏ, chó, khỉ, mặt nạ có tóc, không có tóc, bông gòn, báo giấy đốt cháy... Kết quả là bé Albert chả sợ gì cả, cứ vui vẻ chơi đùa bình thường.
Đến khi bé tròn 11 tháng, màn kinh dị bắt đầu! Watson cho bé chơi với chuột trắng như thường, rồi bỗng nhiên dùng búa gõ MẠNH vào thanh sắt phía sau lưng bé, tạo ra tiếng động siêu to.
Bé Albert giật cả mình, khóc toáng lên luôn! Sau mấy lần lặp lại trò này, chỉ cần thấy chuột trắng xuất hiện là bé đã khóc ré, quay lưng bỏ chạy rồi. Thậm chí sau đó, bé còn sợ luôn cả thỏ, chó, áo lông... mọi thứ có vẻ giống chuột
Thí nghiệm này tuy chứng minh được rằng cảm xúc sợ hãi có thể hình thành qua phản xạ có điều kiện, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Bé Albert bị ám ảnh kéo dài, cuối cùng qua đời năm 1925 vì não úng thủy, chỉ mới... 6 tuổi Đây thực sự là chương đen tối trong lịch sử khoa học!
Có một mẹ kể lại: "Mình nhớ mãi cảm giác khi đọc xong nghiên cứu này. Lập tức nghĩ ngay đến lần dẫn con gái mình đi vệ sinh ở trung tâm thương mại khi bé mới 2 tuổi.
Lúc đó bé muốn đi pipi, mình không nghĩ nhiều, bế luôn vào toilet công cộng. Loại bồn cầu ở đó là kiểu tự động cảm ứng, vừa đứng dậy là nó "xoạt" một cái siêu to luôn!
Người lớn thì quen rồi, nhưng mình quên mất đó là lần đầu con gái mình gặp. Cũng chẳng kịp nhắc trước. Bé vừa đứng dậy, tiếng xả nước vang lên – xong, bé khóc thét luôn! Dỗ mãi mới nín.
Nhưng mà từ đó đến tận khi bé 7-8 tuổi, cứ gặp toilet tự động là bé thà nhịn, thậm chí tiểu ra quần chứ nhất quyết không chịu ngồi! Bé còn sợ luôn cả tiếng nước chảy to nữa "
Lúc đó chị mới ngộ ra: Những kích thích bất ngờ với trẻ nhỏ có sức ảnh hưởng khủng khiếp hơn người lớn tưởng nhiều! Chỉ một lần bị dọa cũng đủ để lại ám ảnh lâu dài – giống hệt bé Albert và con gái chị ấy.
1. Những nơi dễ có kích thích giác quan đột ngột
Tại sao tiếng búa gõ sắt, tiếng toilet xả nước lại dọa trẻ con đến vậy? Đơn giản vì chúng quá đột ngột, quá bất ngờ!
Hệ thống thính giác và thị giác của trẻ nhỏ còn non yếu lắm, nên đặc biệt nhạy cảm với âm thanh tần số cao, cường độ mạnh, chuyển động nhanh, hay ánh sáng đổi đột ngột. Ví dụ như tiếng sấm, hay tắt đèn bất ngờ – đều dễ làm trẻ bị "giật mình" (startle reflex), dẫn đến sợ hãi.
Vì vậy, ba mẹ nên hạn chế đưa con đến những nơi này:
• Công trường xây dựng ồn ào ️
• Đám tang, nghĩa trang hay đốt pháo nổ bất ngờ
• Chợ, trung tâm thương mại có loa phóng thanh siêu to
2. Những môi trường lạ lẫm và khó kiểm soát
Tâm lý học chỉ ra: Khi trẻ 6-9 tháng tuổi, các bé bắt đầu giai đoạn "lo âu người lạ". Lúc này bé sẽ cảnh giác, thậm chí sợ khi gặp người lạ hay môi trường mới. Thêm nữa, do hệ thần kinh chưa phát triển xong, trẻ dễ bị giật mình, đặc biệt ở những nơi rộng trống hoặc tối tăm như: kho bãi không người, đường hầm ngầm tối om...
Những địa điểm như: nhà ga đông đúc, bãi đỗ xe ngầm quanh co như mê cung, bảo tàng bày biện đủ thứ kỳ quái, hay nhà hàng chủ đề trang trí tối và dị dị... đều có thể làm trẻ mất cảm giác an toàn, dẫn đến sợ hãi, hoang mang. Nếu lặp lại nhiều lần, có thể để lại "sẹo" tâm lý lâu dài luôn á!
Cho nên ba mẹ cố hạn chế đưa con nhỏ đến những nơi này nhé!
3. Những nơi tiềm ẩn mối đe dọa
Thử nghĩ lại xem, ký ức đáng sợ nhất tuổi thơ của bạn là gì? Trên mạng nhiều người chia sẻ: bị chó cắn bất ngờ, đi toilet đêm khuya thì mất điện tối đen, hay bị dọa khi chơi trò cảm giác mạnh...
Tất cả đều có chung một điểm: Chúng từng khiến người đó cảm thấy bị đe dọa về sự an toàn!
Nghiên cứu tâm lý cho thấy: phản ứng sợ hãi là cơ chế bảo vệ bẩm sinh. Đặc biệt ở trẻ nhỏ, do hệ thống nhận diện nguy cơ chưa hoàn thiện, nên càng dễ phản ứng mạnh trước mọi thứ có vẻ nguy hiểm.
Ví dụ, khi bé đi toilet đêm khuya bỗng cúp điện, bóng tối dày đặc sẽ khiến bé cảm thấy cô đơn, sợ hãi. Não bé sẽ ghi nhớ ngay sự kiện đó như một ký ức "nguy hiểm", để lần sau gặp tình huống tương tự sẽ phản ứng nhanh hơn để tự bảo vệ mình.
Vì vậy, với tư cách là ba mẹ, chúng ta nên cố giảm thiểu việc để con rơi vào những môi trường tiềm ẩn nguy cơ đe dọa, tránh để tâm lý trẻ bị tổn thương không cần thiết nhé!
Nguồn: kenh14.vn
Năm 1920, ông John Watson – người sáng lập trường phái Tâm lý học hành vi ở Mỹ – đã làm một thí nghiệm cực kỳ vi phạm đạo đức. Đối tượng thí nghiệm là bé Albert, lúc đó mới... 9 tháng tuổi thôi nha!
Ban đầu, ông Watson test cảm xúc của bé bằng cách cho bé chơi với đủ thứ: chuột trắng, thỏ, chó, khỉ, mặt nạ có tóc, không có tóc, bông gòn, báo giấy đốt cháy... Kết quả là bé Albert chả sợ gì cả, cứ vui vẻ chơi đùa bình thường.
Đến khi bé tròn 11 tháng, màn kinh dị bắt đầu! Watson cho bé chơi với chuột trắng như thường, rồi bỗng nhiên dùng búa gõ MẠNH vào thanh sắt phía sau lưng bé, tạo ra tiếng động siêu to.
Bé Albert giật cả mình, khóc toáng lên luôn! Sau mấy lần lặp lại trò này, chỉ cần thấy chuột trắng xuất hiện là bé đã khóc ré, quay lưng bỏ chạy rồi. Thậm chí sau đó, bé còn sợ luôn cả thỏ, chó, áo lông... mọi thứ có vẻ giống chuột
Thí nghiệm này tuy chứng minh được rằng cảm xúc sợ hãi có thể hình thành qua phản xạ có điều kiện, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Bé Albert bị ám ảnh kéo dài, cuối cùng qua đời năm 1925 vì não úng thủy, chỉ mới... 6 tuổi Đây thực sự là chương đen tối trong lịch sử khoa học!
Có một mẹ kể lại: "Mình nhớ mãi cảm giác khi đọc xong nghiên cứu này. Lập tức nghĩ ngay đến lần dẫn con gái mình đi vệ sinh ở trung tâm thương mại khi bé mới 2 tuổi.
Lúc đó bé muốn đi pipi, mình không nghĩ nhiều, bế luôn vào toilet công cộng. Loại bồn cầu ở đó là kiểu tự động cảm ứng, vừa đứng dậy là nó "xoạt" một cái siêu to luôn!
Người lớn thì quen rồi, nhưng mình quên mất đó là lần đầu con gái mình gặp. Cũng chẳng kịp nhắc trước. Bé vừa đứng dậy, tiếng xả nước vang lên – xong, bé khóc thét luôn! Dỗ mãi mới nín.
Nhưng mà từ đó đến tận khi bé 7-8 tuổi, cứ gặp toilet tự động là bé thà nhịn, thậm chí tiểu ra quần chứ nhất quyết không chịu ngồi! Bé còn sợ luôn cả tiếng nước chảy to nữa "
Lúc đó chị mới ngộ ra: Những kích thích bất ngờ với trẻ nhỏ có sức ảnh hưởng khủng khiếp hơn người lớn tưởng nhiều! Chỉ một lần bị dọa cũng đủ để lại ám ảnh lâu dài – giống hệt bé Albert và con gái chị ấy.
1. Những nơi dễ có kích thích giác quan đột ngột
Tại sao tiếng búa gõ sắt, tiếng toilet xả nước lại dọa trẻ con đến vậy? Đơn giản vì chúng quá đột ngột, quá bất ngờ!
Hệ thống thính giác và thị giác của trẻ nhỏ còn non yếu lắm, nên đặc biệt nhạy cảm với âm thanh tần số cao, cường độ mạnh, chuyển động nhanh, hay ánh sáng đổi đột ngột. Ví dụ như tiếng sấm, hay tắt đèn bất ngờ – đều dễ làm trẻ bị "giật mình" (startle reflex), dẫn đến sợ hãi.
Vì vậy, ba mẹ nên hạn chế đưa con đến những nơi này:
• Công trường xây dựng ồn ào ️
• Đám tang, nghĩa trang hay đốt pháo nổ bất ngờ
• Chợ, trung tâm thương mại có loa phóng thanh siêu to
2. Những môi trường lạ lẫm và khó kiểm soát
Tâm lý học chỉ ra: Khi trẻ 6-9 tháng tuổi, các bé bắt đầu giai đoạn "lo âu người lạ". Lúc này bé sẽ cảnh giác, thậm chí sợ khi gặp người lạ hay môi trường mới. Thêm nữa, do hệ thần kinh chưa phát triển xong, trẻ dễ bị giật mình, đặc biệt ở những nơi rộng trống hoặc tối tăm như: kho bãi không người, đường hầm ngầm tối om...
Những địa điểm như: nhà ga đông đúc, bãi đỗ xe ngầm quanh co như mê cung, bảo tàng bày biện đủ thứ kỳ quái, hay nhà hàng chủ đề trang trí tối và dị dị... đều có thể làm trẻ mất cảm giác an toàn, dẫn đến sợ hãi, hoang mang. Nếu lặp lại nhiều lần, có thể để lại "sẹo" tâm lý lâu dài luôn á!
Cho nên ba mẹ cố hạn chế đưa con nhỏ đến những nơi này nhé!
3. Những nơi tiềm ẩn mối đe dọa
Thử nghĩ lại xem, ký ức đáng sợ nhất tuổi thơ của bạn là gì? Trên mạng nhiều người chia sẻ: bị chó cắn bất ngờ, đi toilet đêm khuya thì mất điện tối đen, hay bị dọa khi chơi trò cảm giác mạnh...
Tất cả đều có chung một điểm: Chúng từng khiến người đó cảm thấy bị đe dọa về sự an toàn!
Nghiên cứu tâm lý cho thấy: phản ứng sợ hãi là cơ chế bảo vệ bẩm sinh. Đặc biệt ở trẻ nhỏ, do hệ thống nhận diện nguy cơ chưa hoàn thiện, nên càng dễ phản ứng mạnh trước mọi thứ có vẻ nguy hiểm.
Ví dụ, khi bé đi toilet đêm khuya bỗng cúp điện, bóng tối dày đặc sẽ khiến bé cảm thấy cô đơn, sợ hãi. Não bé sẽ ghi nhớ ngay sự kiện đó như một ký ức "nguy hiểm", để lần sau gặp tình huống tương tự sẽ phản ứng nhanh hơn để tự bảo vệ mình.
Vì vậy, với tư cách là ba mẹ, chúng ta nên cố giảm thiểu việc để con rơi vào những môi trường tiềm ẩn nguy cơ đe dọa, tránh để tâm lý trẻ bị tổn thương không cần thiết nhé!
Nguồn: kenh14.vn