CrushQuocDan
New member
Ở đại học Queensland có một thí nghiệm nghe vô lý vãi nhưng lại đang âm thầm phá đảo mọi kiến thức vật lý mà bạn từng học trên ghế nhà trường đó nha!
Trong giới khoa học, có thí nghiệm xong trong vài phút, có thí nghiệm mất vài năm. Nhưng ở Úc, có một thí nghiệm đã "cày cuốc" suốt gần 100 năm mà vẫn chưa muốn nghỉ hưu luôn á
Thí nghiệm giọt hắc ín tại đại học Queensland chính là "ông vua" về độ kiên trì, đang giữ kỷ lục thí nghiệm kéo dài nhất thế giới không ai tranh được!
Câu chuyện bắt đầu từ năm 1927, khi nhà vật lý Thomas Parnell quyết định chơi lớn: chứng minh một thứ trông rắn như đá nhưng thực ra... chảy được như nước! Nghe sao sao ấy nhỉ?
Nhân vật chính của "drama" này là hắc ín - một thứ đen sì, dính tớp như nhựa đường, ngày xưa thợ đóng tàu hay xài để chống thấm.
Ở nhiệt độ phòng bình thường, hắc ín trông cứng ngắc như thủy tinh. Bạn lấy búa đập vào là vỡ tung toé luôn đó! Nhưng plot twist là: về mặt khoa học, nó lại là chất lỏng, chỉ là... chảy chậm đến mức mắt thường không nhìn thấy thôi
Để "bóc phốt" sự thật này, Thomas Parnell đã đun nóng hắc ín rồi rót vào một cái phễu thủy tinh. Mất tận vài năm nó mới lắng xuống hết á!
Đến năm 1930, ông cắt đuôi phễu để hắc ín bắt đầu "hành trình" chảy xuống cốc bên dưới. Và từ đó đến giờ, công việc duy nhất là... ngồi chờ từng giọt rơi thôi! Talk about patience goals nhỉ?
Điểm "trầm cảm" nhất là từ 1927 đến giờ, mới có đúng 9 giọt rơi xuống thôi nha! Giọt thứ 9 rơi vào tháng 4/2014, đúng lúc các nhà khoa học đang thay cốc. Còn giọt thứ 10 thì... vẫn đang "cố gắng" tách ra đây này
Lý do nó chậm như rùa bò là vì độ nhớt! Nước thì chảy nhanh, mật ong chảy chậm hơn, nhưng hắc ín? Nó ở level khác hẳn luôn!
Đại học Queensland khẳng định hắc ín là chất lỏng đặc nhất mà loài người biết. Guinness World Records cũng xác nhận độ nhớt của nó cao hơn nước tới... 100 TỶ LẦN! Đọc số không mà chóng mặt á
Đây chính là lý do thí nghiệm này trở thành bài học triết học sống động nhất! Nó "đập tan" mọi định kiến về chất rắn và chất lỏng mà ta vẫn nghĩ.
Con người hay dựa vào mắt thường để phán xét. Thứ gì không động đậy = chất rắn. Nhưng thực ra thiên nhiên vận hành trên thang thời gian dài hơn đời người rất nhiều. Núi non tưởng không đổi nhưng vẫn bị xói mòn, thủy tinh cứng nhưng vẫn có thể thay đổi theo điều kiện môi trường.
Hắc ín là minh chứng sống cho việc một thứ có thể cứng như đá trong đời sống hằng ngày, nhưng lại âm thầm chảy qua hàng thập kỷ
Một chi tiết "hài hước đen" nữa là: suốt mấy chục năm qua, CHƯA AI trực tiếp nhìn thấy giọt nào rơi cả! Chúng hay rơi vào lúc không ai để ý, hoặc camera bị lỗi đúng lúc.
Giọt thứ 8 năm 2000 và giọt thứ 9 năm 2014 đều "trốn" mất tiêu. Nhưng giờ thì khác, toàn bộ được livestream online rồi, ai muốn test độ kiên nhẫn thì vào xem thử nha!
Điều "xịn" nhất của thí nghiệm này không phải công nghệ cao siêu gì, mà chỉ là: hắc ín + phễu + cốc + thời gian. Đơn giản vậy thôi nhưng lại mạnh mẽ vô cùng!
Nó biến khái niệm khô khan trong SGK thành hình ảnh sống động: một giọt vật chất dành cả thanh xuân để... rơi. Không cần nhanh, không cần màu mè, không cần kết quả tức thì.
Gần 100 năm qua, thí nghiệm vẫn đứng đó như một bài học sâu sắc: thiên nhiên không cần phải chạy theo nhịp sống hối hả của con người, và có những chân lý chỉ hiện ra với người đủ kiên nhẫn để chờ đợi
Nguồn: kenh14.vn
Trong giới khoa học, có thí nghiệm xong trong vài phút, có thí nghiệm mất vài năm. Nhưng ở Úc, có một thí nghiệm đã "cày cuốc" suốt gần 100 năm mà vẫn chưa muốn nghỉ hưu luôn á
Thí nghiệm giọt hắc ín tại đại học Queensland chính là "ông vua" về độ kiên trì, đang giữ kỷ lục thí nghiệm kéo dài nhất thế giới không ai tranh được!
Câu chuyện bắt đầu từ năm 1927, khi nhà vật lý Thomas Parnell quyết định chơi lớn: chứng minh một thứ trông rắn như đá nhưng thực ra... chảy được như nước! Nghe sao sao ấy nhỉ?
Nhân vật chính của "drama" này là hắc ín - một thứ đen sì, dính tớp như nhựa đường, ngày xưa thợ đóng tàu hay xài để chống thấm.
Ở nhiệt độ phòng bình thường, hắc ín trông cứng ngắc như thủy tinh. Bạn lấy búa đập vào là vỡ tung toé luôn đó! Nhưng plot twist là: về mặt khoa học, nó lại là chất lỏng, chỉ là... chảy chậm đến mức mắt thường không nhìn thấy thôi
Để "bóc phốt" sự thật này, Thomas Parnell đã đun nóng hắc ín rồi rót vào một cái phễu thủy tinh. Mất tận vài năm nó mới lắng xuống hết á!
Đến năm 1930, ông cắt đuôi phễu để hắc ín bắt đầu "hành trình" chảy xuống cốc bên dưới. Và từ đó đến giờ, công việc duy nhất là... ngồi chờ từng giọt rơi thôi! Talk about patience goals nhỉ?
Điểm "trầm cảm" nhất là từ 1927 đến giờ, mới có đúng 9 giọt rơi xuống thôi nha! Giọt thứ 9 rơi vào tháng 4/2014, đúng lúc các nhà khoa học đang thay cốc. Còn giọt thứ 10 thì... vẫn đang "cố gắng" tách ra đây này
Lý do nó chậm như rùa bò là vì độ nhớt! Nước thì chảy nhanh, mật ong chảy chậm hơn, nhưng hắc ín? Nó ở level khác hẳn luôn!
Đại học Queensland khẳng định hắc ín là chất lỏng đặc nhất mà loài người biết. Guinness World Records cũng xác nhận độ nhớt của nó cao hơn nước tới... 100 TỶ LẦN! Đọc số không mà chóng mặt á
Đây chính là lý do thí nghiệm này trở thành bài học triết học sống động nhất! Nó "đập tan" mọi định kiến về chất rắn và chất lỏng mà ta vẫn nghĩ.
Con người hay dựa vào mắt thường để phán xét. Thứ gì không động đậy = chất rắn. Nhưng thực ra thiên nhiên vận hành trên thang thời gian dài hơn đời người rất nhiều. Núi non tưởng không đổi nhưng vẫn bị xói mòn, thủy tinh cứng nhưng vẫn có thể thay đổi theo điều kiện môi trường.
Hắc ín là minh chứng sống cho việc một thứ có thể cứng như đá trong đời sống hằng ngày, nhưng lại âm thầm chảy qua hàng thập kỷ
Một chi tiết "hài hước đen" nữa là: suốt mấy chục năm qua, CHƯA AI trực tiếp nhìn thấy giọt nào rơi cả! Chúng hay rơi vào lúc không ai để ý, hoặc camera bị lỗi đúng lúc.
Giọt thứ 8 năm 2000 và giọt thứ 9 năm 2014 đều "trốn" mất tiêu. Nhưng giờ thì khác, toàn bộ được livestream online rồi, ai muốn test độ kiên nhẫn thì vào xem thử nha!
Điều "xịn" nhất của thí nghiệm này không phải công nghệ cao siêu gì, mà chỉ là: hắc ín + phễu + cốc + thời gian. Đơn giản vậy thôi nhưng lại mạnh mẽ vô cùng!
Nó biến khái niệm khô khan trong SGK thành hình ảnh sống động: một giọt vật chất dành cả thanh xuân để... rơi. Không cần nhanh, không cần màu mè, không cần kết quả tức thì.
Gần 100 năm qua, thí nghiệm vẫn đứng đó như một bài học sâu sắc: thiên nhiên không cần phải chạy theo nhịp sống hối hả của con người, và có những chân lý chỉ hiện ra với người đủ kiên nhẫn để chờ đợi
Nguồn: kenh14.vn