Thế hệ trẻ hậu đại dịch: Sống trong bấp bênh, nợ chất đống, mơ mua nhà như "mission impossible"

CunDev2153

New member
469c751449d3651e3cf5.jpg


Với Killian Mangan, người vừa tốt nghiệp đúng lúc đại dịch nổ ra và phải đấu tranh để tìm việc, thì "chúng mình đang chết chìm trong sự bấp bênh mà chẳng ai cứu cả"

## Làm đúng mọi thứ nhưng vẫn... "застрял"

Akin Ogundele đã làm mọi thứ chuẩn chỉnh. Sinh ra và lớn lên ở London, là con của những người nhập cư, anh đã cày cuốc siêng năng, vào được đại học, kiếm được việc ngon trong ngành tài chính, lập gia đình và có 2 con. Nhưng giờ, ở tuổi 34, anh cảm thấy mình đang bị kẹt cứng

Gia đình nhỏ của anh vẫn phải thuê nhà vì lương 2 vợ chồng không đủ mua nhà. Sau nhiều thập kỷ giá nhà tăng phi mã, số tiền phải vay để mua căn nhà đầu tiên ở London đã vọt lên hơn 100.000 bảng. Nhiều đồng nghiệp của Ogundele đã mua được nhà nhờ "bố mẹ phú hộ", nhưng anh thì không có điều kiện đó và khoản tiết kiệm nhà anh chẳng thể nào đuổi kịp giá nhà tăng vùn vụt

Ogundele biết rằng cuộc sống thuê nhà rất bấp bênh và sức khỏe gia đình cũng bị ảnh hưởng vì sống sát đường lớn. Nhưng điều lo lắng nhất của anh là không biết để lại được gì cho con để chúng khỏi rơi vào hoàn cảnh tương tự. "Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn, người giàu thì cứ giàu thêm còn những người như chúng mình thì ngày càng nghèo đi"

Đây là tâm trạng chung của nhiều người trẻ thế hệ của Ogundele, và không chỉ ở London mà còn trên khắp thế giới. Đó là kết quả từ khảo sát của Financial Times thực hiện trên 1.700 người trẻ dưới 35 tuổi về cuộc sống hiện tại và kỳ vọng sau đại dịch. Khảo sát được làm tại các quốc gia Nam Phi, Campuchia, Na Uy, Australia, Đan Mạch, Mỹ, Ba Lan, Lebanon, Brazil, Malaysia, Ấn Độ và Trung Quốc.

b8c3038d277d1327ba34.png


## Tương lai mơ hồ quá trời ️

Nhiều người mô tả họ cảm thấy như đang đứng trên mặt đất lung lay. "Hầu hết mọi người ở độ tuổi của tôi vẫn đang chật vật chỉ để tìm 1 chỗ đứng", Tom, một kiến trúc sư chia sẻ. "Kiệt sức lắm, không ai đòi cuộc sống dễ dàng miễn phí đâu, nhưng tất cả bạn bè tôi đều đã làm việc cực khổ mà không thu được kết quả như mong muốn. Nhiều người đang mất niềm tin vào hệ thống"

Đối với Killian Mangan, người tốt nghiệp năm ngoái, đúng lúc đại dịch bùng nổ và đã rất khó tìm việc, "chúng mình đang chết chìm trong sự bấp bênh và chẳng có ai giúp đỡ".

Trước đây, người trẻ rất lạc quan về viễn cảnh tương lai tươi sáng hơn các thế hệ trước. Bởi họ có cơ hội giáo dục tốt hơn, chi phí đi lại rẻ hơn, môi trường việc làm cởi mở và đa dạng cùng với sự trợ giúp của công nghệ ✨

Tuy nhiên, thực tế là chi phí nhà ở và giáo dục ngày càng đắt cắt cổ. Họ ngày càng phải cạnh tranh gay gắt hơn để có việc làm và việc làm thì cũng bấp bênh. Ogundele và nhiều người khác cho rằng tài sản của bố mẹ trở thành yếu tố quan trọng quyết định tương lai của họ, quan trọng hơn cả những nỗ lực của chính họ

Các số liệu thống kê cho thấy nhận định đó hoàn toàn có lý. Ví dụ, tại Anh, nghiên cứu của Institute for Fiscal Studies dự báo rằng trung bình tỷ lệ tài sản thừa kế/thu nhập cả đời của những người sinh ra trong những năm 1980 sẽ cao gần gấp đôi so với những người sinh ra trong những năm 1960.

Điều này sẽ phá hủy tính di động của xã hội. Đối với những người sinh ra trong những năm 1980 có bố mẹ nằm trong nhóm 20% nghèo nhất, tài sản thừa kế sẽ giúp thu nhập cả đời của họ tăng thêm 5%. Nhưng đối với những người có bố mẹ nằm trong nhóm 20% giàu nhất, tài sản thừa kế giúp thu nhập cả đời của họ tăng tới 29%. Tỷ lệ tương ứng trong nhóm những người sinh ra trong những năm 1960 chỉ là 2% và 17%.

Đại dịch Covid-19 với những đợt phong tỏa và đà phục hồi kinh tế theo hình chữ K càng khiến khoảng cách nới rộng hơn bao giờ hết

## Công việc ổn định? Không tồn tại đâu bạn ơi ‍♂️

Tháng 3 năm ngoái, Stuart bắt đầu làm việc tại một công ty viễn thông với hi vọng đó sẽ là bước đệm để có việc làm vô thời hạn sau 12 tháng nữa. Tuy nhiên, tháng trước, anh và các đồng nghiệp được mời tham dự một cuộc họp thông báo rằng khoảng 40 người bị sa thải

Không có việc làm ổn định là thứ mà nhiều người tham gia khảo sát của FT than phiền. Ở khu vực eurozone, gần một nửa trong độ tuổi 15-24 phải làm việc theo các hợp đồng thời vụ. Khi đại dịch ập đến, họ là nhóm bị thất nghiệp nhiều nhất.

fa25d22a0723eef1091a.png


Những người có được công việc ổn định đã phải đối mặt với sự cạnh tranh thực sự khốc liệt. "Sau khoảng 30 lần bị từ chối, tôi được chọn từ khoảng 2.500 ứng viên để tham gia bài test tâm lý, sau đó là phỏng vấn qua video và nhiều vòng phỏng vấn khác trước khi được ký hợp đồng đào tạo 2 năm", Hadrien, một sinh viên mới tốt nghiệp ở Anh nói. "Chúng mình phải cạnh tranh với máy móc và robot, bên cạnh những nhân lực ngày càng chuyên nghiệp hơn"

Và sau khi đã có công việc thì người trẻ còn phải đối mặt với tiền lương tăng trưởng rất chậm chạp, nợ sinh viên và giá nhà ngày càng tăng. "Tôi có một công việc mà đối với các thế hệ khác là có thu nhập tốt. Nhưng tôi không thể mua được một căn hộ 2 phòng ngủ ở gần công ty và nuôi sống gia đình. Vì thế khi tôi phải nghĩ đến chuyện đề xuất tăng lương hoặc đổi việc làm vì không có nhiều thời gian để chờ đợi" ⏰

## Burnout thật sự, không phải trending

Ngày càng có nhiều người làm việc trong các lĩnh vực áp lực lớn như luật và kế toán cảm thấy cái giá mà họ phải đánh đổi sức khỏe và cuộc sống cá nhân không còn xứng đáng nữa.

Một thanh niên Thượng Hải cho biết đà bùng nổ của kinh tế Trung Quốc đem đến cho cậu nhiều cơ hội hơn so với bố mẹ, nhưng giá nhà thì tăng chóng mặt và điều kiện làm việc ngày càng xấu đi. "Có thể bạn đã nghe đến 996, văn hóa làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần"

Dù ở nước phát triển hay đang phát triển, nhiều người tham gia khảo sát của FT lo ngại về triển vọng chính trị và môi trường của thế giới. Khi Khalida Abdulrahim đang học ngành kinh doanh 10 năm trước, có rất nhiều nhận định lạc quan về "sự trỗi dậy của châu Phi và các nước đang phát triển". Nhưng giờ đây cô gái 27 tuổi người Nigeria đang làm việc cho Google ở London không còn cảm thấy lạc quan về quê nhà nữa.

"Thời bố mẹ tôi, họ được hưởng nền kinh tế đầy hứa hẹn và tràn đầy lạc quan, họ cũng tận dụng được điều đó. Nhưng đến thế hệ tôi thì nền kinh tế Nigeria không có nhiều hi vọng và trở nên u ám. Lợi thế duy nhất của chúng tôi so với bố mẹ là tính kết nối vượt trội của thế giới ngày nay"

Tham khảo Financial Times

adeba3c509f77943213d.jpg


2a8f3f2c97766319d64d.jpg


095f43da20bf9d037f94.jpg


6355a4bee82bbcffaeda.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top