Khởi đầu từ môn điền kinh, nhưng phải đến khi chuyển sang dẫn dắt các VĐV đội tuyển cử tạ người khuyết tật, HLV Nguyễn Hồng Phúc mới thực sự tỏa sáng và gặt hái vô số thành công vượt ngoài mong đợi trên đấu trường quốc tế
Cuộc bình chọn "VĐV, HLV tiêu biểu - VĐV, HLV thể thao người khuyết tật xuất sắc toàn quốc" năm 2017 từng gây khá nhiều tranh cãi vì cách tổ chức còn bất cập. Tuy nhiên, chỉ có kết quả ở hai hạng mục thể thao người khuyết tật - nơi thầy trò Nguyễn Hồng Phúc - Lê Văn Công thắng áp đảo - mới thực sự làm mọi người hài lòng.
Ai mà chẳng biết đến lực sĩ Lê Văn Công - người hùng đầu tiên mang tấm HCV Paralympic Rio 2016 về cho thể thao người khuyết tật Việt Nam, cùng với hàng loạt ngôi vô địch và vô số kỷ lục thế giới mà anh lập nên trong 5 năm qua
Không chỉ có mỗi Công, các đồng đội như Nguyễn Bình An, Đặng Thị Linh Phượng, Châu Hoàng Tuyết Loan... cũng đều là những nhà vô địch, những kỷ lục gia được mọi người tôn trọng và nể phục.
Lặng lẽ đứng sau các học trò, gánh vác vô số công việc không tên trước, trong và sau những giải đấu lớn, HLV Nguyễn Hồng Phúc chỉ thở phào nhẹ nhõm mỗi khi chứng kiến học trò của mình đăng quang. Ròng rã hàng tháng trời gắn bó với các đợt tập huấn, anh nghĩ đến cảnh sum họp cùng gia đình nhỏ của mình nhưng rồi lại phải tất tả chuẩn bị cho giải đấu tiếp theo.
Cứ thế, suốt gần 20 năm qua, anh đã trở thành một phần không thể thiếu của thể thao người khuyết tật, đưa những VĐV "tàn nhưng không phế" với ý chí chiến đấu mãnh liệt đến mọi đấu trường để làm rạng danh hai tiếng "Việt Nam"...
Tốt nghiệp Khoa Điền kinh ở Trường Đại học TDTT TP HCM, Nguyễn Hồng Phúc bắt đầu làm công tác huấn luyện cho VĐV khuyết tật môn cử tạ từ năm 2000.
Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, tự nhận thấy mình chưa hội đủ điều kiện cho công việc tưởng dễ mà hóa ra lại khó này, anh xin tạm dừng huấn luyện để tự học hỏi, tìm tòi nâng cao nghiệp vụ. Mãi đến năm 2009, anh mới tự tin comeback với đội tuyển cử tạ người khuyết tật, mở đầu cho một chặng đường mới đầy khó khăn nhưng cũng thành công vượt mong đợi
"Làm HLV cho người khuyết tật phải nắm rõ ba chữ D: dụ, dẫn dắt và dạy... Nói thật chứ không đùa đâu nhé! Bởi nếu ở thể thao của người bình thường, VĐV trưởng thành theo từng tuyến, trình độ được nâng dần từ cơ bản lên cao, thì chúng tôi phải biết "nhìn" được tài năng từ những người bị khiếm khuyết cơ thể - mà đa phần đều đã trưởng thành, có nghề nghiệp ổn định rồi.
Phát hiện rồi phải "dụ dỗ" họ chơi thể thao, mời về tập luyện, rồi từng bước đào tạo thành những VĐV thực thụ. Trong tập luyện, HLV là người hỗ trợ VĐV di chuyển, giúp nâng tạ, còn khi họ nghỉ ngơi thì phải bắt tay vào sửa sang lại xe lăn, nạng... bị hỏng hóc, tạo điều kiện tốt nhất để VĐV chuyên tâm vào tập luyện.
Khi thi đấu thì lo lắng, hồi hộp còn hơn cả VĐV nữa. Học trò thất bại, thầy là người đầu tiên an ủi, động viên; còn nếu có huy chương thì HLV là người hạnh phúc nhất. Cứ như thế, thể thao người khuyết tật trở thành máu thịt, giúp được VĐV thỏa mãn niềm đam mê tập luyện, trút bỏ mặc cảm để đóng góp cho đời, còn bản thân thì hạnh phúc khi làm được những điều có ích" - HLV Phúc chia sẻ
Anh Nguyễn Hải Linh, chuyên viên của Quỹ Parasports, người sát cánh cùng đội tuyển thể thao người khuyết tật Việt Nam nhiều năm, nhận xét: "Anh Phúc là người chẳng giống ai, sáng tạo trong huấn luyện, khiêm nhường, tận tụy với VĐV, được mọi người tin tưởng và yêu mến".
Nguồn: soha.vn