CocMai5971
New member
Tụi mình chọn làm doanh nhân mặc dù chưa bao giờ nghĩ đến nghề này, nhưng giờ nó đã thành lựa chọn sốp nhất luôn á!
Hành trình khởi nghiệp của tụi mình không phải kiểu drama "định mệnh từ trong trứng nước" đâu nha. Không phải là mấy đứa trẻ siêu chất từ năm 5 tuổi đã đứng bán nước chanh kiếm tiền, hay lật thẻ bóng chày năm 6 tuổi. Tụi mình cũng chẳng lập doanh nghiệp rửa xe trong khu phố lúc 7 tuổi, hay xúc tuyết kiếm xu lúc 8 tuổi gì cả.
Tụi mình là những đứa trẻ đã từng đưa ra những lựa chọn sai be bét, fail thảm hại trong việc hoàn thiện bản thân, và thiếu tầm nhìn xa cho những gì sẽ tới trong tương lai luôn á
Vào cấp 3 buộc phải quyết định hướng đi tương lai lúc mới khoảng 16 tuổi. Tụi mình đã chọn học thiết kế sản phẩm tại trường đại học vì đó là môn duy nhất mình thích trong 2 năm cuối cấp 3 thôi.
Không phải chọn nó vì ước mơ được làm việc trong lĩnh vực đó hay vì nghĩ nó sẽ change cuộc đời hay gì đâu - chọn nó đơn giản vì mình không care đến hầu hết các lĩnh vực khác thật á
4 năm sau tốt nghiệp với điểm số... tàm tạm. Không biết mình sẽ làm gì với tấm bằng này và sẽ apply nó ra sao. Rồi đến khâu tìm việc, đây mới là lý do hồi đó quyết định đi học đại học mà.
Đó là lần đầu tụi mình tìm kiếm công việc thiết kế sản phẩm, và shock luôn á, vị trí trống duy nhất ở rất xa thành phố của mình, hoặc vượt xa mức kinh nghiệm của một thằng newbie
Ngây thơ nghĩ rằng có nhiều công việc available cho sinh viên thiết kế mới ra lò: Phải mất 4 năm, sau khi đã vất vả học trên ghế nhà trường học những thứ linh tinh, mình mới khám phá ra sự thật - ngu vãi nồi luôn!
Thực tế là, dù có một vài cơ hội nhưng bị reject liên tục. Không đủ tiêu chuẩn, và do chuyên ngành nên các lựa chọn việc làm cũng bị thu hẹp nữa.
Tụi mình chỉ hứng thú với một vài công việc nhất định thôi, nên cố gắng hết sức để không phải làm những công việc "lạc hậu" và thiếu sáng tạo. Rồi rơi vào vòng xoáy tìm việc và cuối cùng có được chân part-time trong khách sạn và nhà hàng
Rất nhanh, không còn hy vọng vào một công việc mang lại hạnh phúc nữa, nỗi lo bắt đầu attack tụi mình. Vì nhận ra rằng đang lãng phí quá nhiều thời gian của cuộc đời.
Và áp lực ngày càng tăng. Bạn bè đã được tuyển thẳng vào vị trí đỉnh của chóp, đã học các khóa mà tự tin sẽ đem đến cơ hội việc làm xịn xò. Tệ hơn nữa, bạn gái, mặc dù một năm sau tốt nghiệp, đã nói sẽ cùng phát triển. Nhưng sau đó, cô ấy quả quyết mình chẳng còn đủ kiên nhẫn để chờ "khám phá mọi thứ"
Vài thứ đã thay đổi một cách nhanh chóng.
Khoảnh khắc chợt bừng tỉnh là khi đến thăm một hội chợ lớn ở London, nơi trưng bày các sản phẩm và nội thất tân tiến nhất được thiết kế bởi các trường trong cả nước. Cảm thấy ngạc nhiên bởi sự nhiệt tình của mọi người dành cho công việc và tương lai của họ. Càng nói chuyện với nhiều người, sự tích cực của họ càng cuốn mình đi.
Có lẽ đây là cách thoát khỏi một cuộc sống lãng phí tiềm năng!
Hạt giống đã được gieo, và cuối cùng nó đã phát triển vài rễ rồi. Sau một cuộc thảo luận với vài người bạn có chung khủng hoảng sau đại học tương tự, vài người trong nhóm đã thuê một studio và thành lập công ty khởi nghiệp đầu tiên: Tư vấn thiết kế/làm đồ nội thất theo yêu cầu ️
Vì không có định hướng rõ ràng, doanh nghiệp đã mau chóng... úp sọt. Dù không thể trụ lâu nhưng nó cũng giúp mình một điều: Biết đây là công việc yêu thích của mình!
Tụi mình chọn làm doanh nhân. Mặc dù chưa bao giờ nghĩ đến nghề này, nhưng giờ nó đã thành lựa chọn best của đời. Và đây là nỗ lực lớn nhất để làm điều gì đó mang lại niềm vui cho bản thân và thỏa mãn đam mê
Từ trải nghiệm này, Roots Furniture đã ra đời và còn hoạt động đến giờ. Từ khi còn là công ty nhỏ bé, chúng mình vẫn đang tiếp tục tìm hướng để đưa doanh nghiệp vượt qua thế giới kinh doanh khốc liệt, tận hưởng những đỉnh cao và chịu đựng sự tụt dốc không thể tránh khỏi.
Trải nghiệm khởi nghiệp cũng khiến mình bắt đầu viết lách, hiện đang trở thành một công việc mới hoàn toàn không có trong plan ban đầu luôn!
Hành trình này có thể dạy bạn điều gì? Nó cho bạn sự can đảm. Nó cho bạn thấy rằng cho dù bạn cảm thấy lost như nào đi nữa thì vẫn còn hy vọng.
Cuộc sống là một mớ hỗn độn, và rất dễ bị lạc trên hành trình. Nếu bạn biết mình sẽ đi đến đâu, cuộc sống sẽ giúp bạn đưa ra lựa chọn tốt hơn và focus hơn. Nhưng nếu không xác định được điểm đến thì cũng không phải là tận thế mà
Đối với nhiều người, hiểu được mình muốn gì, muốn đi đâu không hề dễ dàng tẹo nào. Vài người sẽ đưa ra những lựa chọn ngẫu nhiên không tính toán, rồi phải vật lộn để khám phá mọi thứ khi đã quá muộn rồi.
Nó khiến chúng ta tuyệt vọng, do đó chúng ta chấp nhận rủi ro và thử những điều chưa từng cân nhắc trước đây
Mỗi người có một sợi dây vô hình khác nhau. Một cái gì đó khiến chúng ta chần chừ đưa ra quyết định ngay lập tức. Chúng ta muốn trải nghiệm trước khi quyết định, phải xem thử điều gì truyền cảm hứng, động lực cho mình.
Nếu phải bỏ bớt điều gì, thì chọn bỏ bớt áp lực cho bản thân. Thời gian theo phe bạn. Tốt nghiệp đại học năm 21 tuổi, vẫn còn trẻ lắm. Còn khoảng thời gian làm việc part-time, lao vào vài dự án và đánh giá tình hình hiện tại.
Dù biết tình hình khá khó khăn nhưng vẫn còn thời gian để cố gắng và định hướng hoàn cảnh của mình mà
Nguồn: soha.vn