NaiMimi1934
New member
Chuyện này nghe mà rùng mình thật sự! Bọn khủng bố không chỉ tấn công khách sạn sang chảnh, nhà ga mà còn đụng độ siêu kịch tính với cảnh sát. Chúng giết hại một nhóm 6 cảnh sát trên xe tuần tra, chỉ có duy nhất một người sống sót - ông Arun Jadhav. Câu chuyện của ông ấy nghe mà thấy ám ảnh luôn!
Hotel Mumbai (Khách Sạn Mumbai) - bộ phim đang chiếu rạp này thật sự khiến khán giả vừa rùng mình trước tội ác khủng bố, vừa respect những con người bình thường nhưng lại anh hùng đến không ngờ trong giờ phút sinh tử.
Phim dựa trên sự kiện có thật từng gây chấn động cả Ấn Độ. Vụ tấn công ngày 26/11/2008 dù đã qua nhiều năm nhưng vẫn là nỗi đau không thể quên với gia đình của 166 người thiệt mạng.
Trên thực tế, các tay súng không chỉ tấn công khách sạn xa xỉ, thương xá nhà ga mà còn nhiều lần đụng độ với cảnh sát. Chúng giết chết cả nhóm 6 cảnh sát trên xe truy đuổi. Chỉ có một người sống sót - ông Arun Jadhav. Dưới đây là câu chuyện mà Arun đã kể lại với BBC vào năm 2018, đúng 10 năm sau đêm kinh hoàng ấy.
Đêm địa ngục trên chiếc xe tử thần
Không khí trong chiếc Toyota SUV ngột ngạt đến nghẹt thở, đầy mùi thuốc súng và máu tanh.
Ở ghế sau chật hẹp, đầu Arun Jadhav trượt xuống, máu chảy từ vết thương do đạn xuyên qua tay phải và vai trái. Ba đồng nghiệp ngồi cùng hàng, 2 người đã chết và 1 người thoi thóp, gục đầu tựa lên Arun sau khi trúng loạt đạn từ hai tay súng cầm AK-47.
Ở hàng ghế trước, một sĩ quan cao cấp thuộc đội chống khủng bố tựa đầu vào cửa kính. Ông đã thiệt mạng do đạn bắn vào ngực.
Còn ở hàng ghế tài xế, hai cảnh sát khác cũng đã hy sinh. Trong đó, người lái xe là sĩ quan được mệnh danh "cơn ác mộng của giới giang hồ", giờ đã gục xuống vô lăng và không bao giờ tỉnh lại nữa
Bên ngoài, màn đêm đen như mực đang bao trùm Mumbai...
Đêm kinh hoàng 26/11/2008
Đó là tối 26/11/2008. Mumbai - thành phố tài chính và giải trí nổi tiếng của Ấn Độ - chứng kiến một trong những vụ khủng bố gây sốc nhất thế giới.
Mười tay súng vũ trang hạng nặng, toàn công dân Pakistan, chia làm nhiều nhóm rồi cướp xe và tấn công vào nhiều mục tiêu: nhà ga, 2 khách sạn sang, trung tâm văn hóa Do Thái và bệnh viện. Cuộc bao vây kéo dài 60 giờ đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 166 người
Nằm giữa đống thi thể của đồng đội, chịu đựng cơn đau từ vết thương, ông Arun nhớ lại cuộc đột kích vừa mới diễn ra...
Từ thợ săn thành con mồi
Arun và 6 đồng nghiệp đã nhảy lên chiếc SUV trắng, lao đến một bệnh viện phụ sản ở trung tâm thành phố. Họ nhanh chóng hạ gục 2 tên khủng bố. May mắn thay, nhân viên bệnh viện đã kịp khóa chặt cửa, cứu sống 367 người đang nằm viện.
Khi cảnh sát xông vào, họ bị dội đạn từ tầng trên. Một sĩ quan đã bắn trả dữ dội, khiến 2 tên khủng bố phải rút lui qua con đường rợp bóng cọ phía sau bệnh viện.
7 cảnh sát leo lên chiếc SUV với đèn pha mờ và đèn hiệu đỏ nhấp nháy trên nóc, chạy chậm lùng sục kẻ thủ ác.
Nhưng chỉ vài giây sau, những "thợ săn" đã lọt bẫy! Bọn khủng bố đã mai phục xe tuần tra. Và khi cảnh sát đuổi theo, chúng xả liền 2 băng đạn. Chỉ có Arun đủ nhanh để đáp trả, bắn 3 phát từ phía sau xe. Đổi lại, ông cũng trúng đạn nhưng may mắn giữ được mạng.
Các tay súng nhanh chóng kéo 3 thi thể cảnh sát từ ghế trước và ghế giữa xuống đường. Một trong chúng còn nói "chỉ có một thằng mặc áo chống đạn thôi à"... Chúng cố gắng kéo cả thi thể ở hàng sau ra nhưng không mở được cửa.
Giả chết để sống sót
Hai tên xả súng - Mohammad Ajmal Amir Qasab và Ismail Khan - quyết định lái xe đi với 4 "thi thể" phía sau. Chỉ có điều, 2 người thật sự đã mất, nhưng 1 người vẫn còn thở yếu ớt, và 1 người còn khá tỉnh táo - chính là Arun.
Đột nhiên phá vỡ sự im lặng, một chiếc điện thoại reo lên trong túi quần của đồng nghiệp Yogesh Patil. Anh quên đặt chế độ im lặng trước khi hành động.
Tên Qasab nhoài ra sau và xả thêm loạt đạn về phía chiếc điện thoại, hạ gục Patil. Arun vẫn may mắn sống sót dù chảy nhiều máu và bị đè nặng bởi thi thể đồng đội.
"Nếu Qasab xoay súng chếch thêm về phía tôi một chút, tôi cũng không còn nữa", ông Arun kể lại
Arun định nhặt khẩu súng rơi trên sàn xe, nhưng cánh tay bị thương không còn sức lực. Ông tiếc là đã đưa khẩu súng lục cho đồng nghiệp trước khi lên đường. Với vũ khí nhẹ hơn, ông có thể dễ dàng bắn chúng từ phía sau.
Chiếc xe tử thần lao vun vút trong đêm, đến một ngã tư, chúng lại xả súng vào dân thường, bị bắn trả khiến bánh xe thủng lốp. Sau đó, 2 tên cướp một xe khác, chạy được đoạn ngắn thì chạm trán cảnh sát. Lần này, thêm 1 cảnh sát và tên Ismail thiệt mạng. Chỉ còn Qasab đang chạy trốn.
Tin nhắn cứu mạng
Về phần Arun, lúc còn nằm giả chết, ông tìm được máy thu không dây và nhắn về phòng điều khiển. Arun báo ngắn gọn về cuộc phục kích, đồng đội hy sinh và hướng Qasab tháo chạy... Khi xe cứu thương đến, ông tự mình đi đến bệnh viện mà không cần ai dìu! Tough guy thật sự
Vết thương đau nhất của Arun không phải do đạn: đó là mất mát những đồng đội, bao gồm 3 sĩ quan cao cấp với hoài bão trừ gian diệt ác trong thành phố. Họ đã ra đi, để lại gánh nặng trách nhiệm cho Arun.
Đêm hôm đó, tại nhà, vợ và ba con đang tuổi đi học của ông theo dõi tin tức trên TV suốt đêm. Họ cầu nguyện và hét lên khi tin về cuộc phục kích ở bệnh viện được phát sóng.
Sáng sớm hôm sau ở bệnh viện, ông Arun cầm tay vợ, nói vài câu ngắn gọn trước khi vào phẫu thuật lấy 5 viên đạn ra khỏi cánh tay và vai. Các bác sĩ ngạc nhiên khi Arun không bị sốc. Ông nói mình từng 2 lần thoát nạn với đạn bắn khi truy đuổi côn đồ. Arun mới trở lại đơn vị được 7 tháng thì vụ thảm sát xảy ra
Công lý được thực thi
Arun Jadhav cũng là nhân chứng chính kết án Qasab. Ông nhận dạng hắn trong tù và kể trước tòa chi tiết rùng rợn về cuộc tàn sát trên xe cảnh sát. Tháng 5/2010, Qasab bị tuyên tử hình, và hai năm sau, bị treo cổ trong nhà tù ở thành phố Pune.
Arun Jadhav nhận được giải thưởng cho sự dũng cảm và được đền bù chấn thương. Con gái lớn của ông được chính phủ cung cấp việc làm. Hai con còn lại - một trai một gái - đang học đại học về kỹ thuật và khoa học máy tính.
Cuộc sống sau thảm kịch
Mười năm sau, cuộc sống không đổi nhiều với Arun. Tại nơi làm việc, ông tiếp tục truy đuổi côn đồ, bọn tống tiền và trộm xe. Dù vậy, thỉnh thoảng cánh tay khuyết tật một phần "vẫn nhói đau", nên Arun phải hết sức cẩn thận mỗi lần hành động.
Vào 26/11 năm ngoái, đúng 10 năm vụ tấn công, một phim tài liệu có phỏng vấn ông Arun Jadhav được chiếu gần Cổng Ấn Độ, hướng ra khách sạn Taj Mahal - một trong những mục tiêu chính trong cuộc tấn công đẫm máu.
Biển quảng cáo phim với hình ảnh Arun, hai người sống sót khác và siêu sao Bollywood Amitabh Bachchan được dựng khắp Mumbai như tưởng niệm. Trên đó viết: "Celebrating the strength of the few, who inspired many" (tạm dịch: Tôn vinh sức mạnh của những người anh hùng, đã truyền cảm hứng cho nhiều người dân Mumbai và Ấn Độ)
Ám ảnh không nguôi
Dù vậy, vào thời điểm kỷ niệm này mỗi năm, Arun không ở trong thành phố. Ông thường cùng gia đình đến thăm một nhà sư ở phía bắc Ấn Độ để cầu phước lành và bình an.
"Suốt nhiều đêm, khi giật mình tỉnh giấc, tôi không ngủ được nữa. Vài kí ức của đêm kinh hoàng tháng 11/2008 lại hiện về. Tôi tự hỏi mình vì sao có thể sống sót trên chiếc xe đầy máu ấy? Tôi không thể giải thích hết. Chỉ đơn thuần là may mắn? Tôi nghĩ mình không bao giờ biết được" - nỗi băn khoăn dai dẳng của Arun.
Nhưng với tất cả mọi người, Arun là viên cảnh sát quả cảm đã sống sót, giúp chỉ điểm kẻ xả súng và là người con anh hùng của Mumbai trong vụ tấn công gây chấn động toàn cầu
(Theo BBC)
Nguồn: kenh14.vn